Nữ Nông Dân Bắt Đầu Trồng Trọt Từ Lúc Chạy Nạn
Chương 11: Không cần bận tâm đến chúng ta
Tô gia bên này kh ai trả lời, lại khác đáp lời: “Nói là tách, nhưng thủ tục cũng đâu đầy đủ!”
Tôn Hồng Binh nói: “Lúc rời vội vã, ai còn nhớ mang theo bút mực gi nghiên chứ? Thủ tục này kh làm được , tạm thời cứ thế này !”
Lắc đầu, quay rời . Chỉ chia cho m cân khoai tây, nhà này tách ra cứ như trò đùa vậy.
May mắn là kh văn bản thỏa thuận, sau này cứ nói là đùa giỡn, Tô Lão Thái tức giận đến đâu cũng kh thể trơ mắt đại phòng c.h.ế.t đói.
Tô Hiểu Đồng l được khoai tây, lập tức đặt vào đống lửa, còn thêm một ít củi lên trên. Tô Lão Thái cho mười m củ khoai tây, nàng nướng hết một lần, những xung qu th đều trợn tròn mắt, nếu tiết kiệm một chút thì vẫn thể cầm cự được hai ngày, nhưng nàng...
Tô Lão Thái hành động của Tô Hiểu Đồng, lẩm bẩm: “Cái đồ tiểu tiện...” Vừa mở lời, bắt gặp ánh mắt sắc bén của Tô Hiểu Đồng, bà ta buộc nuốt hai chữ “nhân” xuống, đổi giọng nói: “Phí phạm như vậy, ngươi tính nuôi heo à?”
Tô Hiểu Đồng kh bận tâm nói: “Ăn vào bụng thì kh tính là lãng phí. Năm này tháng nọ, thể nuôi như nuôi heo, ngược lại còn là một loại hạnh phúc.”
Tô Lão Thái vừa nghe nàng nói là lại nổi giận: “Vậy ngươi ăn xong , đừng tìm ta xin nữa. Ngươi bản lĩnh tách nhà, thì bản lĩnh nuôi sống cả nhà ngươi.”
Tô Hiểu Đồng đáp: “Đó là lẽ đương nhiên.”
Tô Lão Thái hừ lạnh một tiếng, “Đồ phá gia chi tử, cứ như cả đời chưa từng th thức ăn bao giờ.”
Đã đạt được mục đích, Tô Hiểu Đồng kh muốn tr cãi vô vị với bà ta nữa, ngửi th mùi khoai tây cháy khét, vội vàng dùng gậy lật qua lật lại.
Đối diện, Vương Xuân Nha và Tô Giang Hải vẫn kh biết nên ăn nửa cái bánh nướng trong tay hay kh. Tô Giang Hải thỉnh thoảng nuốt nước miếng, nhưng th Vương Xuân Nha kh ăn, cũng nhịn lại.
Còn bên cạnh, m nhị phòng đang ăn uống một cách c khai. Tô Hiểu Đồng kh đành lòng, nói: “Tiểu Hải, đệ mau ăn ! Kh cần bận tâm đến chúng ta.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nu-nong-dan-bat-dau-trong-trot-tu-luc-chay-nan/chuong-11-khong-can-ban-tam-den-chung-ta.html.]
Tô Giang Hải cúi đầu, cái bánh nướng trong tay, xé một nửa, đến trước mặt Tô Giang Hà, đưa cái bánh nướng cho Tô Giang Hà, giọng nói non nớt: “Tam ca, ta chia cho ca nửa cái.”
Tô Hiểu Đồng th hành động của đệ , bất ngờ mũi cay cay, hốc mắt đỏ hoe.
Vào thời ểm này, còn nỡ chia đồ ăn ra, đó mới thực sự là thiện lương.
Tô Giang Hà kh nhận, Triệu Đ Nguyệt, lại Tô Hiểu Đồng. Tô Hiểu Đồng biết đệ đói , lập tức nói: “Giang Hà, Tiểu Hải cho đệ, đệ cứ ăn !”
Nếu trước đó Tô Giang Hải đã lén lút ăn, đợi đến khi th nàng nướng khoai tây mới chịu chia, thì lẽ nàng sẽ nghi ngờ Tô Giang Hải muốn ăn khoai tây của họ nên mới hành động như vậy.
Nhưng sự thật là Tô Giang Hải và Vương Xuân Nha vừa nãy đã kh đành lòng nuốt xuống được.
Vậy nên, Vương Xuân Nha thật sự kh đáng ghét như Dương Thúy.
Tô Giang Hà nhận l, đưa cho Triệu Đ Nguyệt, lại đưa cho Tô Hiểu Bình, th kh ai muốn, đệ mới cùng Tô Giang Hải cắn từng miếng nhỏ.
Khoai tây nh chóng chín, Tô Hiểu Đồng cũng chẳng bận tâm bị cháy đen hay kh, ném hai củ cho Tô Giang Hải và Vương Xuân Nha, cùng ba nhà ăn.
Mỗi ba củ, chưa nói là no bụng, ít nhất ăn xong cũng sẽ kh còn đói cồn cào nữa.
Đêm càng lúc càng khuya, những dân tuần tra trở về, nói rằng thôn Ngư Loan bên này tạm thời vẫn chưa Rợ Khương mò tới.
Tôn Hồng Binh lập tức tổ chức những th niên trai tráng, bảo mọi tr thủ thời gian quay về nhà một chuyến, mang những thứ thể mang ra đây. Dù thì nơi này cũng kh thể ở được nữa, thu xếp xong, sáng sớm mai sẽ rời .
Chưa nói đến việc quân Rợ Khương xâm lược hay kh, chỉ riêng việc th vụ mùa năm nay kh thu hoạch được bao nhiêu, chỉ cần triều đình kh lo nổi cho dân chúng, tất cả mọi đều sẽ c.h.ế.t đói.
Tô Hiểu Đồng ăn xong khoai tây, vỗ vỗ tay, trịnh trọng dặn dò Tô Hiểu Bình: “Hiểu Bình, đêm nay ta ra ngoài một chuyến, tr chừng nương và đệ đệ cho tốt, trước khi trời sáng mai, ta bảo đảm sẽ trở về.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.