Nữ Nông Dân Bắt Đầu Trồng Trọt Từ Lúc Chạy Nạn
Chương 115: Thư Tín Triều Đình 2
“Gù gù, gù gù…” Trong cổ họng chim bồ câu kh ngừng phát ra âm th.
Triệu Thất bước tới, kh làm chim bồ câu giật , nhẹ nhàng đưa tay bắt l nó, sau đó gỡ phong thư trên chân chim bồ câu xuống.
thả chim bồ câu bay , đưa thư tín đến trước mặt Triệu Cẩm Xuyên.
Giống như mọi lần, Triệu Cẩm Xuyên thần sắc ềm tĩnh mở thư tín ra.
Tuy nhiên, sau khi xem thư tín, cả y liền biến sắc.
“ lại thế này? thể như thế này…”
Y lẩm bẩm trong sự khó tin, thư tín đã bị y nắm chặt trong tay.
Triệu Thất chưa từng th y kích động đến vậy, vội vàng hỏi: “Điện hạ, đã xảy ra chuyện gì ?”
Triệu Cẩm Xuyên nghiến chặt răng, khóe môi run rẩy, còn bàn tay đặt trên bàn vì nắm quá chặt, gân x trên tay đều nổi lên.
“Điện hạ, Điện hạ…” Triệu Thất th mà trong lòng đầy lo âu.
Nhưng Triệu Cẩm Xuyên chẳng nói gì.
Đúng lúc này, phía chính thất truyền đến tiếng cửa phòng mở ra, hẳn là Tô Hiểu Đồng đã thức dậy.
Triệu Thất linh cơ khẽ động, chạy ra ngoài gọi Tô Hiểu Đồng.
Tô Hiểu Đồng theo đến thư phòng, vừa đối diện đã th gương mặt tuấn tú của Triệu Cẩm Xuyên tái nhợt, hai mắt đỏ hoe.
Y đây là tức giận đến mức nào chứ?
Tô Hiểu Đồng ngẩn ra, nói: “Triệu Cẩm Xuyên, bị làm vậy?”
Triệu Thất sợ nhất là nghe nàng gọi thẳng tên Triệu Cẩm Xuyên.
Sợ bản thân bị liên lụy, vội vàng lui ra.
Triệu Cẩm Xuyên ngồi trước bàn, ngước mắt Tô Hiểu Đồng, đôi mắt đỏ rực toát lên sự kh cam lòng và phẫn nộ nồng đậm.
Tô Hiểu Đồng cực kỳ kinh ngạc, đến bên cạnh y, nhẹ nhàng hỏi: “ bị làm vậy?”
Triệu Cẩm Xuyên khó chịu, trong lồng n.g.ự.c như bị lấp đầy bởi vô số tảng đá lớn, hô hấp cũng trở nên khó khăn.
Triệu Thất đã nói, y xem thư tín do chim bồ câu mang đến mới thành ra như vậy.
Ánh mắt Tô Hiểu Đồng chuyển sang tay y, chỉ th tay y nắm chặt, gi thư đã bị nắm rách.
“Bức thư đó viết gì, ta thể xem kh?”
Nàng dường như đang thăm dò ý kiến Triệu Cẩm Xuyên, nhưng sau khi lời vừa thốt ra, tay nàng đã chạm vào tay Triệu Cẩm Xuyên, muốn y bu tay.
Bàn tay nàng luôn lạnh, tạo thành sự đối lập rõ rệt với bàn tay ấm áp của Triệu Cẩm Xuyên.
Triệu Cẩm Xuyên cảm nhận được luồng lạnh lẽo đó, mới dần dần bu lỏng ngón tay .
Tô Hiểu Đồng l thư tín từ trong tay y ra.
Vì nắm quá mạnh, miếng thư nhỏ bé đó đã rách vài chỗ.
Tô Hiểu Đồng mở ra xem, chữ viết trên đó nhỏ, nhưng vẫn thể nhận ra.
“Cẩm Nhi: Lập tức đến Lô Châu, hòa đàm với địch, cắt ba thành, bảo tồn thực lực, ều tra gian nịnh”.
Tô Hiểu Đồng trợn tròn mắt, khó tin nói: “Hòa đàm với quân địch, còn cắt nhượng ba tòa thành trì cho ta ư?”
Chẳng trách Triệu Cẩm Xuyên phẫn nộ, nàng mà cũng th bực bội kh thôi!
Hiện giờ, mọi vừa mới đánh tg một trận, đánh mạnh vào nhuệ khí của đại quân Nhung Khương, ngay lúc này đây, lại muốn Thái tử đàm phán với quân Nhung Khương, đó chẳng là tăng sĩ khí của địch, diệt uy phong của ?
Hòa đàm, cắt đất, ký kết ều ước bất bình đẳng, loại chuyện mất quyền nhục quốc này, ai bằng lòng làm?
Một khi đã làm, sau này đó sẽ mang ác d, hình ảnh bị tổn hại nghiêm trọng.
“Hiểu Đồng.” Triệu Cẩm Xuyên trong lòng tủi thân, đột nhiên đau buồn ôm l eo Tô Hiểu Đồng.
Vì chiều cao chênh lệch, dù y ôm như vậy, đầu y cũng vừa vặn vùi vào vai Tô Hiểu Đồng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nu-nong-dan-bat-dau-trong-trot-tu-luc-chay-nan/chuong-115-thu-tin-trieu-dinh-2.html.]
Tô Hiểu Đồng kh đẩy y ra, chần chừ một chút, liền đưa tay vỗ nhẹ lên vai y, tỏ ý an ủi.
Triệu Cẩm Xuyên thở nặng nề, phẫn nộ đến mức kh kiềm chế được.
Tô Hiểu Đồng suy nghĩ nội dung trên thư tín, nói: “Triệu Cẩm Xuyên, nghĩ tới ý nghĩa của việc Hoàng thượng muốn làm như vậy kh?”
Triệu Cẩm Xuyên lắc đầu, giọng nói khàn khàn trong sự kìm nén: “Ta kh biết.”
Y kh muốn làm chuyện mất quyền nhục quốc, dù đã nhận được Thánh chỉ, y cũng kh muốn thi hành.
“Phụ hoàng cho hòa đàm với địch, lại cắt nhượng ba tòa thành trì, đây là muốn đình chiến, đúng kh?”
“Ừm.” Triệu Cẩm Xuyên đáp lại với giọng mũi nặng nề.
“Việc hòa đàm này là do Nhung Khương đề xuất trước, hay là Phụ hoàng phái triều thần đến đề xuất với Nhung Khương trước?”
Triệu Cẩm Xuyên kìm nén cơn phẫn nộ trong lòng, chống đứng dậy nói: “ Nhung Khương đề xuất trước, sau đó triều đình mới phái đến hòa đàm với Nhung Khương. Việc này, Từ tướng quân đã nhận được tin từ bảy ngày trước.”
Tô Hiểu Đồng nói: “Hiện tại, Nhung Khương đã chiếm cứ ba tòa thành trì của Phượng Ly quốc chúng ta, nói là cắt nhượng, thực chất chính là để Nhung Khương chiếm cứ d chính ngôn thuận hơn, nếu kh ta cũng kh thể trả lại. Chỉ riêng ều này, Nhung Khương cũng kh nhận được lợi ích thực chất nào khác.”
Nộ khí cuồn cuộn, Triệu Cẩm Xuyên nắm chặt nắm tay, nói: “Ta biết, nhưng chính là kh muốn dâng ba tòa thành trì đó cho ta.”
“ muốn đánh lại?”
“Ừm.” Triệu Cẩm Xuyên khoảng kh, ánh mắt sắc lạnh, thái độ kiên định.
“Nhưng mà, vẫn luôn ở phía sau ám sát , nếu kh tìm ra ám sát trước, tóm gọn hết bọn chúng, e rằng còn chưa đánh lại được ba tòa thành trì đã mất của Phượng Ly quốc, bản thân đã bị ta ám sát .”
Triệu Cẩm Xuyên giật , quay đầu Tô Hiểu Đồng, “Nàng nói Phụ hoàng ta đang bảo vệ ta?”
“Kh loại trừ khả năng này, vừa đến Nghi Châu thành đã bị ta ám sát, Phụ hoàng chắc c phẫn nộ, khó khăn lắm mới biết tin còn sống, lẽ muốn tìm cách bảo toàn tính mạng của trước đã.”
Triệu Cẩm Xuyên sau khi th thư tín, vì chuyện cắt nhượng ba tòa thành trì mà giận đến mức kh chịu nổi, nhất thời chưa suy nghĩ sâu xa.
Tô Hiểu Đồng nói: “Chú ý đến những lời phía sau thư tín nói: bảo tồn thực lực, trừ gian nịnh. Phụ hoàng đặt kỳ vọng lớn vào đ!”
Triệu Cẩm Xuyên cầm thư tín qua, đọc lại kỹ lưỡng vài lần.
Sau khi bình tĩnh lại, y từ từ suy nghĩ, cuối cùng cũng đã hiểu được sự bất đắc dĩ của Phụ hoàng và kỳ vọng đặt vào y.
Bảo tồn thực lực, trừ gian nịnh, bảo tồn thực lực trước đã, sau đó tìm đúng thời cơ trừ khử gian nịnh thần trong triều.
Đến lúc đó, đoạt lại ba tòa thành trì đã mất của Phượng Ly quốc, sẽ kh còn hậu hoạn gì nữa.
Chỉ là, trước khi đoạt lại lãnh thổ, dân trong nước đều sẽ nghĩ là do y cắt nhượng ba tòa thành trì đó, từ đó khinh bỉ, thậm chí là nguyền rủa y.
Sự sỉ nhục gánh vác này, làm thường thể chịu đựng nổi?
Quả nhiên, y chính là một kẻ gánh tội thay.
Tô Hiểu Đồng th y cảm xúc sa sút, vẻ mặt đau khổ, giơ tay muốn vuốt đầu y.
Nhưng tay đưa lên kh trung, cảm th kh ổn lắm, bèn đổi sang cách khác, vỗ vỗ vai y.
“Trời giáng đại nhiệm cho kẻ , ắt sẽ đày đọa chí khí, nhọc nhằn gân cốt của kẻ . Thân là Thái tử, ngươi khác biệt với thường, càng trách nhiệm hơn hẳn thường.”
Triệu Cẩm Xuyên ngẩng đầu lên, buồn bã hỏi: “Ngươi th ta chỗ nào khác biệt với thường?”
Tô Hiểu Đồng chằm chằm vào y, khẳng định: “Khác biệt.”
“Khác chỗ nào?”
“Ngươi quá tuyệt mỹ.”
“Cái gì? Tuyệt mỹ?” Triệu Cẩm Xuyên kh hiểu ý nghĩa của từ này.
Tô Hiểu Đồng kéo khóe môi, lùi về phía án thư, “Ta là nói ngươi đẹp, quá xinh đẹp.”
“Tô Hiểu Đồng!” Triệu Cẩm Xuyên tức giận nghiến răng, “Đã đến lúc nào , mà ngươi còn tâm trí bỡn cợt dung nhan của ta?”
Tô Hiểu Đồng mím môi, nói: “Ta đang nói sự thật đ! Bảo vệ tốt dung nhan của ngươi , đừng để ra n nỗi như ta.”
Khẽ mỉm cười, nàng xoay bước ra ngoài.
Tuy nhiên, vừa bước chân ra khỏi thư phòng, mọi ý cười trên mặt nàng liền thu lại.
Chưa có bình luận nào cho chương này.