Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Nữ Nông Dân Bắt Đầu Trồng Trọt Từ Lúc Chạy Nạn

Chương 153: Lương thực cứu tế

Chương trước Chương sau

Hai , yêu cầu này dường như kh cao.

Thế nhưng, cả nhà bọn họ vẻ chỉ Thác Bạt Phong là nam nhân sức lực.

Chưa nói đến việc Thác Bạt Phong rảnh rỗi hay kh, ngay cả khi , cũng kh đủ theo yêu cầu.

Thác Bạt Phong hỏi: "Bên kia đã khởi c chưa?"

" ạ, mượn được nhiều c cụ, thuê cũng kh ít, cho nên một lần thể xây đồng thời hai mươi căn nhà."

Quả thật nhân lực đ đảo thì sức mạnh lớn, mọi cùng nhau ra tay, dân làng Dương Liễu bên này dưới sự kêu gọi của Dương Lý Chính lại phái thêm nhiều sang giúp đỡ, tốc độ xây tường tự nhiên nh hơn nhiều.

Thác Bạt Phong hỏi: "Bao lâu thì xây xong một đợt?"

"Tôn Lý Chính nói, xây tường nh, năm sáu ngày là hoàn thành một đợt, trong vòng một tháng cố gắng xây xong hết nhà cho mọi ."

"Nh như vậy ?"

"Nói là ưu tiên xây những căn nhà cần thiết trước, nếu cảm th kh đủ rộng rãi, sau này hãy xây thêm. Giờ thời tiết đã lạnh , kh nh chóng xây nhà xong thì kh thể nào qua mùa đ được."

Thác Bạt Phong gật đầu, "Cũng , nghe nói mùa đ ở đây khá lạnh. Tuy chúng ta tạm thời thuê nhà khác để ở, nhưng cũng kh thể kéo dài."

Tô Hiểu Bình đồng tình: "Đúng thế ạ! Vậy chúng ta bây giờ làm ? Xây hay kh xây?"

Nàng mới mười ba tuổi, muốn tự quyết định mọi việc, nhưng lại luôn do dự kh quyết.

Vương Xuân Nha cũng là kh chủ kiến, do dự hồi lâu mới nói: "Hiểu Bình, hay là đợi tỷ tỷ con tỉnh lại, chúng ta hỏi ý tỷ tỷ xem nên làm thế nào?"

"Được." Tô Hiểu Bình dứt khoát đồng ý, "Ăn cơm ! Mọi mau ăn cơm !"

Nàng gắp thức ăn cho Tô Giang Hà và Tô Giang Hải, nói: "Hai đứa ăn nhiều vào, ăn no sức khỏe, mai theo ta ra đồng nhổ cỏ."

"Vâng ạ." Hai đứa trẻ ngoan ngoãn đồng ý.

Triệu Đ Nguyệt kh chịu thua kém, nói: "Ta cũng muốn nhổ cỏ."

Tuy kh thạo việc đồng áng, nhưng nhổ cỏ vặt vãnh này thì bà vẫn làm được.

Đêm đó, Tô Hiểu Đồng vẫn ngủ say, kh hề dấu hiệu tỉnh lại.

Sáng sớm hôm sau, Tô Hiểu Bình tùy tiện làm chút đồ ăn sáng lót dạ, cùng Vương Xuân Nha, Triệu Đ Nguyệt và hai đứa em ra đồng làm cỏ.

Thác Bạt Phong gánh đầy nước trong chum, lên núi chặt m bó củi, sắp xếp lại n cụ đã mua hôm qua, vác lên vai ra đồng giúp đỡ.

cũng còn nhớ nhung gia đình , nhưng việc đồng áng nhiều, cũng kh thể làm ngơ được.

Vương Xuân Nha cõng con làm cỏ suốt một buổi sáng, nhân lúc đứa bé đói bụng khóc lóc đòi về, bà bèn rẽ sang bờ s tìm Tôn Hồng Binh Lý Chính.

Đến nơi, bà mới biết, hóa ra triều đình đã mang lương thực cứu tế đến .

Tôn Hồng Binh đang tổ chức cân đo, sau đó phân phát theo định mức bốn mươi cân cho mỗi .

Nói chung, lớn làm việc, mau đói, ăn nhiều hơn trẻ con, nhưng nhà nào cũng trẻ con, tính tổng lượng lớn và trẻ con lại, nên triều đình kh phân biệt lớn nhỏ, tất cả đều được phân phát một lượng như nhau.

vài hộ gia đình phản đối vì nhà họ ít con, nhưng cuối cùng cũng kh cãi lại số đ.

Vương Xuân Nha chủ yếu đến hỏi chuyện xây nhà, nhưng Tôn Hồng Binh nói với bà rằng, hai lượng ngân lượng trợ cấp của triều đình nhất định căn cứ vào hộ tịch.

Nói cách khác, Đại phòng nhà họ Tô đã tách hộ, một suất xây nhà, còn Tam phòng nhà họ Tô vẫn nằm dưới hộ tịch của Tô Lão Thái, hiện tại kh suất, nên kh đủ tư cách xây nhà riêng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nu-nong-dan-bat-dau-trong-trot-tu-luc-chay-nan/chuong-153-luong-thuc-cuu-te.html.]

Vương Xuân Nha bị đả kích, tâm trạng vô cùng suy sụp. Bà muốn thoát khỏi Tô Lão Thái, nhưng tạm thời dường như vẫn chưa cơ hội.

Còn về phần căn nhà của Tô Lão Thái, xét th Tô Trường Th và Tô Trường Lâm đã dấn thân chống lại thổ phỉ và bặt vô âm tín, chỉ cần Dương Thúy cùng m đứa trẻ lớn lỡ cỡ của Nhị phòng bỏ chút sức, mọi sẽ cùng giúp xây dựng.

nói rằng, cách thức xử lý c việc của Tôn Hồng Binh khiến tất cả dân làng đều tâm phục khẩu phục.

Vương Xuân Nha thất vọng quay về, kể lại chuyện phân phát lương thực cứu tế cho mọi .

Nửa buổi chiều, mọi đều kh làm việc, tất cả cùng cân đong lương thực.

Đại phòng nhà họ Tô hiện tám miệng ăn, cân được ba trăm hai mươi cân lương thực, ều này khiến kh ít vào mà thèm thuồng.

Sự thèm thuồng của họ chủ yếu là do Đại phòng tuy nói là tám miệng ăn, nhưng thực chất một nửa là trẻ con.

Trong mắt khác, ều này chẳng khác nào chiếm được món hời lớn.

Mỗi bốn mươi cân, thoạt vẻ nhiều, nhưng kỳ thực cầm cự cho đến mùa thu hoạch lúa năm sau.

Do khí hậu, lúa ở đây một năm hai vụ: tháng ba, tháng tư c lúa, khoảng tháng bảy thu hoạch; trước tháng tám c lúa, cuối tháng mười thu hoạch.

Nói cách khác, bốn mươi cân lương thực này ăn cho đến tháng bảy năm sau, đủ tám tháng trời, mỗi một tháng chỉ năm cân lương thực, cần hết sức tằn tiện, may ra mới kh c.h.ế.t đói.

Bởi vậy, mọi coi lương thực quý như vàng, nhà nào nhiều hơn một chút cũng sẽ so đo tính toán.

Điều duy nhất họ kh thể so đo là số lương thực mà Tôn Hồng Binh, với tư cách là Lý Chính, được phân phát.

lẽ để làm nổi bật sự khác biệt của Lý Chính, khi nha dịch vận chuyển lương thực đến, họ đã tuyên bố trước rằng một Lý Chính Tôn Hồng Binh một trăm cân lương thực.

Dù trong lòng mọi ghen tị và đố kỵ, họ cũng kh dám thốt ra bất kỳ lời bất mãn nào.

Cân xong lương thực, Thác Bạt Phong vác hai chuyến, đem toàn bộ về nhà.

Dương Thúy và Tô Lão Thái xếp hàng ở phía sau.

Chứng kiến bóng lưng Vương Xuân Nha rời , đôi mắt đầy nếp nhăn của Dương Thúy gian xảo liếc một cái, nhẹ nhàng kéo tay áo Tô Lão Thái, hạ giọng nói: "Nương, xem nhà Tam phòng kìa."

Tô Lão Thái liếc mắt Vương Xuân Nha một cái, nói: "Mặc kệ nàng ta. Nàng ta giờ đang theo con r Tô Hiểu Đồng kia mà ăn sung mặc sướng, sớm đã quên mất ta là ai ."

Lời này khiến Dương Thúy dở khóc dở cười. Th bà ta kh nắm được trọng ểm, Dương Thúy đành nói: "Kh , Nương, nghĩ mà xem! Tam phòng hai đứa trẻ lại được chia một trăm hai mươi cân lương thực cơ đ!"

" ! Một trăm hai mươi cân." Nhắc đến lương thực, Tô Lão Thái dần dần nắm bắt được ý tứ.

Dương Thúy nói: "Hai đứa trẻ đó, một đứa chưa đầy năm tuổi, một đứa chưa đầy một tuổi, thể ăn được bao nhiêu đâu?"

Tô Lão Thái hơi gật đầu: "Cũng , trẻ con ăn kh nhiều, chẳng là làm lợi cho nàng ta hết ?"

Dương Thúy nói: "Tam phòng vẫn chưa phân nhà với chúng ta. Khi xây nhà, chúng ta kh thể kh dành lại một gian cho Tam phòng."

Tô Lão Thái tức tối: "Thật là! Nàng ta chẳng làm gì cả, mà lại muốn được chia một gian phòng. Làm gì chuyện tốt như thế?"

Dương Thúy nói: "Nàng ta dẫn theo hai đứa trẻ, quả thực là kh làm gì được. Còn ta và Hiểu Hoa cùng ba đứa khác đều ra sức đào móng, vác gạch, khuân đất, việc gì cũng làm cả!"

Tô Lão Thái hừ một tiếng trong mũi: "Kh được, kh thể để nàng ta được lợi như vậy. bắt nàng ta ra làm theo một chút."

Dương Thúy lại tiếp tục dẫn dắt từng bước: "Nương, nàng ta kh làm được cũng chẳng , nhưng kh bỏ sức ra được, ít ra cũng bỏ ra chút lương thực chứ?"

Tô Lão Thái như chợt tỉnh ngộ, bừng tỉnh nói: "Đúng ! Kh bỏ sức, bỏ lương thực cũng được."

Dương Thúy thở dài: "Nhưng xem, nàng ta đã mang hết lương thực của chuyển sang nhà Tô Hiểu Đồng , chẳng là làm lợi cho Đại phòng đó ?"


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...