Nữ Nông Dân Bắt Đầu Trồng Trọt Từ Lúc Chạy Nạn
Chương 166: Trở Về 2
Khương lão đảo mắt qu một vòng, xem xét sự chăm chú của nghe chuyện, thâm sâu khó lường nói: “Ba tòa thành trì đó bị chiếm, đất đai bên dưới cần c tác chứ?”
Mọi phối hợp gật đầu.
Đất đai của ba tòa thành trì kh nhỏ, nếu kh c tác, đất đai sẽ bị hoang phế, chiếm l cũng vô dụng.
Nhung Khương tuy thể tự c tác, nhưng nghe nói họ chủ yếu sống bằng chăn thả gia súc, hiếm khi trồng trọt, lẽ đối với đất đai của Phượng Li quốc, họ còn chưa biết cách c tác.
Do đó, việc họ giữ lại những Phượng Li quốc chưa kịp chạy thoát, là muốn những này làm việc đồng áng cho họ.
Nhưng kh thể phủ nhận, những bị giữ lại đó, chắc c sẽ trở thành nô lệ của họ, khác hẳn với những bách tính trốn thoát được, kh chỉ được triều đình an ổn, mà còn lương thực và bạc để trợ cấp.
Kh cần suy nghĩ cũng đoán được cuộc sống sắp tới của những kia sẽ khó khăn đến mức nào, thảo nào Thái tử Điện hạ giằng co trong chuyện này.
Khương lão thở dài một tiếng, nói: “ Nhung Khương xưa nay kiêu căng ngạo mạn, th Thái tử Điện hạ yêu cầu thả Phượng Li quốc, bọn họ liền dùng chiến tr để uy hiếp. Chư vị đang ngồi đây hẳn đều biết Phượng Li quốc chúng ta m năm nay thiên tai kh ngừng! Triều đình vì muốn tránh bách tính ở vùng thiên tai c.h.ế.t đói, lương thực trong nội địa đều đã vận chuyển đến nơi biên cương chịu tai họa , trong tình cảnh như thế, làm chịu nổi họ tiếp tục gây chiến nữa?”
Nói đến chỗ kích động, ta gần như kh kiểm soát được cảm xúc của .
Ông ta hít sâu một hơi, bình ổn lại nhịp thở, lại nói: “Thế nên, chuyện này giằng co m ngày, triều đình đành thỏa hiệp , dù chúng ta cũng cần nghỉ ngơi dưỡng sức chứ?”
nghe chuyện bên dưới kh ai kh thở dài, triều đình thỏa hiệp, đồng nghĩa với việc từ bỏ những bách tính Phượng Li quốc đó .
Tô Hiểu Đồng cũng cảm th tiếc nuối.
M vạn ! Rơi vào tay Nhung Khương, kh biết sẽ bị giày vò thành bộ dạng gì.
Chỉ là, kh thỏa hiệp với Nhung Khương, tạm thời dường như cũng kh cách nào, dù khu vực kinh thành đã m chục vạn bách tính chạy nạn đến đây, cũng cần lo cho những bách tính này.
đột nhiên phẫn nộ vỗ bàn: “Tên Nhung Khương nhân này thật sự quá mức ức h.i.ế.p khác, thỏa hiệp như vậy, chẳng bọn họ sẽ được voi đòi tiên ?”
bên cạnh phụ họa: “Ta mà nói, thì nên đánh, đánh cho bọn chúng tè ra quần, bọn chúng mới biết Phượng Li quốc chúng ta kh dễ chọc.”
Khương lão chép miệng: “Đánh? Ai đánh? Ngươi đánh ?”
Sắc mặt kia cứng lại một chút, khí thế vừa liền suy sụp: “Vậy, vậy biên cương chẳng m chục vạn tướng sĩ ?”
“Đúng vậy! Tướng sĩ biên cương kh đánh trận, chẳng lẽ trong nước cứ thế nuôi dưỡng bọn họ ?”
Lời này nói ra kh sai, chỉ là hiện tại triều đình chia làm m phe, Thái tử Điện hạ còn đang tự thân lo lắng kh xuể, làm còn dư sức để thu thập Nhung Khương đây?
Đương nhiên, những chuyện này trong nước đều kh th. Cái họ th chỉ là triều đình sợ hãi sức chiến đấu của Nhung Khương, phái Thái tử Điện hạ đại diện triều đình ký kết hiệp ước với Nhung Khương, kh chỉ nhượng ba tòa thành trì cho Nhung Khương, mà còn dâng m vạn bách tính chưa kịp trốn thoát.
Hiển nhiên, chậu nước dơ này đổ lên Triệu Cẩm Xuyên thì kh dễ gột sạch, trừ phi một ngày thể thế như chẻ tre, đánh đuổi Nhung Khương ra ngoài.
Thật đúng lúc, bên ngoài đường phố đột nhiên náo nhiệt lên.
Mọi đồng loạt ra bên ngoài, kinh ngạc hỏi: “Xảy ra chuyện gì ?”
đến đây đều thích náo nhiệt, mọi nhau, chỉ trong chốc lát đã chạy ra ngoài.
Tô Hiểu Đồng đến quầy th toán tiền cơm, cũng rời khỏi khách ếm.
Trên phố lớn, qua lại đ đúc bị tách sang hai bên, phía trước đường phố, hai hàng binh lính mở đường, ở giữa một chiếc xe ngựa hoa lệ kh nh kh chậm chạy về phía này.
Cái tư thế đó, vừa đã biết ngồi trong xe ngựa thân phận kh hề đơn giản.
“Đó là ai? Ai tới ?” Trong đám đ, lặng lẽ hỏi.
mặt ở đó rốt cuộc cũng tin tức linh th, mọi hỏi han nhau, chỉ trong chốc lát đã truyền tin tức đến.
“Cái gì? Đó là Thái tử? Thái tử Điện hạ hồi kinh ?”
Những vừa mới nghe Khương lão nói chuyện Thái tử Điện hạ ký hiệp ước với Nhung Khương nhân đều kh khỏi kinh ngạc, quả nhiên là nói đến là đến!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nu-nong-dan-bat-dau-trong-trot-tu-luc-chay-nan/chuong-166-tro-ve-2.html.]
Nhưng sau khi kinh ngạc, mọi lại kh khỏi khinh bỉ.
Sẵn lòng nhượng ba tòa thành trì cho Nhung Khương, một vị Thái tử kh chút m.á.u chiến như vậy, quả thực khó thể đảm đương trọng trách lớn.
Quả thực, bọn họ đều cảm th nên phế bỏ Thái tử Điện hạ.
Tô Hiểu Đồng đứng trong đám , đoàn xe ngang qua .
Cơn gió nhẹ thổi tới, chiếc rèm cửa sổ nhỏ trên xe ngựa bị vén lên, Triệu Cẩm Xuyên ngồi trong xe ngựa, mày nhíu chặt, sắc mặt tái nhợt.
Ánh mắt Tô Hiểu Đồng xuyên qua chiếc rèm cửa sổ nhỏ, vừa lúc th thì, đang che miệng nhẹ nhàng ho khan.
Thật trùng hợp, Triệu Cẩm Xuyên cũng quay đầu ra bên ngoài.
Bất chợt liếc th một nữ tử đeo khẩu trang, kinh hãi, liền muốn đứng dậy.
Tuy nhiên, chiếc rèm cửa sổ nhỏ bị gió nhẹ vén lên cũng chỉ trong nháy mắt đã rũ xuống.
Đồng thời, xe ngựa tiếp tục chạy về phía trước, chỉ chốc lát đã lướt qua đám đ vừa .
Triệu Cẩm Xuyên muốn xuống xe.
Nhưng trên đường phố quá đ, lại thêm nhiều trong lòng đều chất chứa lửa giận, đề phòng bất trắc gì xảy ra, Triệu Thất đang ngồi ở cửa xe vội vàng ngăn lại.
Triệu Cẩm Xuyên nói: “Ta th , hình như th nàng .”
“Ai?” Triệu Thất mù mờ hỏi.
“Chính là Tô cô nương, Tô Hiểu Đồng đó!” Triệu Cẩm Xuyên phần lo lắng.
Triệu Thất thò đầu ra sau qu, tự nhủ: “ ?”
một lát, thu hồi ánh mắt, trả lời: “Kh ạ! Điện hạ, lầm kh?”
Triệu Cẩm Xuyên cũng kh biết lầm hay kh, dù chỉ thoáng một cái, quá nhiều sự kh chắc c.
qua chiếc rèm lụa mỏng phía sau buồng xe ra bên ngoài, dường như thật sự kh th nữ tử đeo khẩu trang vừa nữa.
Vậy, quả thực đã lầm ?
Triệu Cẩm Xuyên tiếc nuối xoa trán, lẽ do gần đây kh nghỉ ngơi tốt, mới ảo giác này.
Đám vây qu nhỏ giọng bàn tán, hoàn toàn kh niềm vui đón Thái tử Điện hạ hồi kinh, chăng chỉ là sự bất mãn và phẫn nộ khó che giấu.
gan lớn, thậm chí sau khi xe ngựa qua, còn đuổi theo xe ngựa mà chỉ trỏ.
Tô Hiểu Đồng sợ chen chúc, đành khổ sở lui vào khách ếm, cứ thế mà lỡ mất ánh mắt tìm kiếm lần nữa của Triệu Cẩm Xuyên.
Nàng cũng muốn tìm Triệu Cẩm Xuyên, thân là sở hữu dị năng, làm để đề cao thực lực, bất kể là kiếp trước hay kiếp này, đều luôn là vấn đề nàng đang tìm tòi.
Lần trước ở Tấn Châu thành ngẫu nhiên được mặt dây chuyền vẫn thạch của Từ tướng quân, và sau khi hấp thu linh khí bên trong để tăng cường tinh thần lực, nàng liền vẫn nhớ mãi khối vẫn thạch lớn mà Từ tướng quân nói đã từng kính dâng cho Hoàng thượng.
Triệu Cẩm Xuyên đã hứa giúp nàng l ra, nàng kh lý do gì dễ dàng từ bỏ.
Đáng tiếc, cảnh tượng này kh thích hợp để tìm Triệu Cẩm Xuyên, chỉ đành chờ cơ hội sau này thôi.
Nghĩ xong xuôi, Tô Hiểu Đồng đăm chiêu đoàn xe hộ tống Thái tử hồi cung, về hướng cổng thành.
Bỗng nhiên nhớ ra ều gì, nàng lại dừng bước.
Đúng , Thái tử Điện hạ hồi kinh, chiến sự với Nhung Khương liền chấm dứt.
Như vậy, những tân binh chưa trải qua huấn luyện đặc biệt được gọi vào sẽ được thả về kh? Ví như Tam thúc Tô Trường Lâm, vậy bọn họ sẽ làm tìm được nhà đây?
Chưa có bình luận nào cho chương này.