Nữ Nông Dân Bắt Đầu Trồng Trọt Từ Lúc Chạy Nạn
Chương 185: Nhân tâm nan trắc 1
Hai ở trong tư thế kỳ quái nhất thời bị dọa sợ, nghiêng đầu sang, đến lại là Dung Phi nương nương, cũng chính là mẫu phi của Triệu Bùi Xuyên.
Triệu Bùi Xuyên vừa mới ra khỏi cung kh lâu, hoàn toàn kh ngờ mẫu phi lại đuổi theo tới Bùi Vương phủ.
Hai vừa kinh ngạc vừa xấu hổ, lập tức hoảng loạn muốn bò dậy.
Triệu Bùi Xuyên bị đè phía dưới, kh chờ Tô Hiểu Đồng đứng lên trước, khi giãy giụa muốn bò dậy, ngược lại kh tự chủ được ôm l Tô Hiểu Đồng vào trong lòng.
Dung Phi nương nương th hành động dây dưa kh rõ ràng của và nữ nhân kia, trong lòng càng thêm tức giận!
Đại phu đã nói, thân thể Triệu Bùi Xuyên vẫn chưa thể làm chuyện phòng the, bà dặn dặn lại, chính là vì muốn Triệu Bùi Xuyên sống tốt.
Còn về nữ nhân, kim thêu trong cơ thể Triệu Bùi Xuyên chẳng đều đã được l ra ? Chỉ cần dưỡng nửa năm là thể hồi phục.
Nhiều năm như vậy còn chịu được, chẳng lẽ kh thể chờ thêm nửa năm này ?
Thật là tức c.h.ế.t bà!
Bà cắn chặt răng nh chóng bước qua, đang định nổi cơn thịnh nộ vì quá tức giận, nào ngờ, nhi tử khó khăn lắm mới bò dậy được lại bị nữ tử kia đánh cho ngây tại chỗ.
“Chát!”
Tiếng vang giòn giã đó, khiến ngay cả bà nghe cũng th đau.
Dung Phi nương nương lại càng nổi giận, nhi tử của bà là thể để khác tùy tiện đánh ?
Nhi tử của bà, bà còn kh nỡ đ.â.m một đầu ngón tay, khi nào đến lượt khác đánh?
Triệu Bùi Xuyên bị đánh, ôm l mặt, đôi mắt phượng kinh ngạc Tô Hiểu Đồng.
Thật sự là đánh c.h.ế.t cũng kh ngờ còn nữ tử dám động thủ với .
“Ngươi dám đánh nhi tử của bổn cung?” Dung Phi nương nương nghiến răng nghiến lợi nói.
Tức giận quá mức, bà chỉ vào Tô Hiểu Đồng, cánh tay kh ngừng run rẩy.
Tô Hiểu Đồng bà ta, khó chịu phản bác: “Ai bảo dám động tay động chân với ta?”
Trước mặt Dung Phi nương nương, nàng lại dám đánh Triệu Bùi Xuyên, thật sự là kh muốn sống nữa .
Nhưng nàng thật sự kh vui! Dung Phi nương nương đã tới, Triệu Bùi Xuyên còn ôm nàng chặt hơn, chuyện này nếu để Dung Phi nương nương hiểu lầm nàng đang câu dẫn Triệu Bùi Xuyên thì làm ?
Dung Phi nương nương quyền thế, một khi gán cho nàng tội d câu dẫn nhi tử của bà, thì tám phần là nàng sẽ bị Dung Phi nương nương ban cho cái chết.
Nàng kh là sẽ ngoan ngoãn chờ chết, mấu chốt là trốn thoát cũng phiền phức lắm nha!
Vì vậy, đầu óc nàng chợt lóe lên, dứt khoát làm một lần cho xong, đổ hết trách nhiệm lên đầu Triệu Bùi Xuyên.
“Ngươi, ngươi...” Dung Phi nương nương tức giận đến mức khuôn mặt tinh xảo kia cũng biến sắc.
Th bà run rẩy dữ dội, ma ma theo bà vội vàng đỡ l bà, sau đó quát vào mặt Tô Hiểu Đồng: “Ngươi là nha đầu thôn dã từ đâu đến, lại kh hiểu quy củ như vậy?”
trang phục Tô Hiểu Đồng kh đáng giá bao nhiêu, cùng với hành vi vô lễ của nàng trước mặt Dung Phi nương nương, ma ma kia vừa mở miệng đã vô tình nói trúng thân phận Tô Hiểu Đồng.
Tô Hiểu Đồng liếc bà ta, tiếp tục đẩy trách nhiệm sang vấn đề thân thể Triệu Bùi Xuyên: “Thế hiểu quy củ, lại thể làm ra cử chỉ bất nhã như vậy với ta ?”
“Ngươi... Thật là vô lý!” Dung Phi nương nương giận quá, cũng mặc kệ nhi tử sai hay kh, trực tiếp lớn tiếng gọi ra bên ngoài: “ đâu!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nu-nong-dan-bat-dau-trong-trot-tu-luc-chay-nan/chuong-185-nhan-tam-nan-trac-1.html.]
Triệu Bùi Xuyên nghe vậy th kh ổn, kh kịp quan tâm đến cơn đau trên má, vội vàng nói: “Mẫu phi, đừng gọi .”
hai ma ma muốn vào, vội vàng phất tay với hai kia nói: “Ra ngoài, ra ngoài!”
Hai ma ma sững sờ, lui ra ngoài.
Triệu Bùi Xuyên nhường chỗ, nịnh nọt nói: “Mẫu phi, ngồi ạ!”
vừa nói vừa tự đỡ bà.
Dung Phi nương nương hận rèn sắt kh thành thép trừng mắt , “Bùi nhi! Tại con lại kh nghe lời mẫu phi?”
Triệu Bùi Xuyên lờ vấn đề này, chuyển sang chuyện khác: “Mẫu phi, nhi thần vừa mới từ trong cung trở về mà? đã tới Bùi Vương phủ ? chuyện gì ? chuyện gì phái tới th báo một tiếng là được .”
Dung Phi nương nương hừ một tiếng, trách mắng: “Nếu mẫu phi kh tới, con sẽ làm ra chuyện gì càng quá đáng hơn kh? Đại phu chẳng đã nói ? Con dưỡng thân thể cho tốt, kh thể tùy hứng, tại con lại kh nghe lời? Con còn muốn sống tốt hay kh?”
“Ưm.” Tô Hiểu Đồng ở đây, Triệu Bùi Xuyên xấu hổ đến mức muốn tìm một cái khe đất chui xuống, “Mẫu phi, nhi thần kh , kh cả, kh cần lo lắng.”
Dung Phi nương nương trong lòng chua xót, mang theo chút giọng khóc nức nở nói: “Mẫu phi làm thể kh lo lắng? Thân thể con kh tốt, mà đệ đệ con là Vũ nhi lại là đứa kh nghe lời, con nói mẫu phi sau này dựa vào ai đây?”
Triệu Bùi Xuyên an ủi: “Mẫu phi lo lắng quá , nhi thần thật sự kh . Hơn nữa, Vũ Xuyên nó còn chưa trưởng thành mà? Qua vài năm nữa sẽ khá hơn.”
Dung Phi nương nương giận dữ nói: “Nếu kh con cứ chiều chuộng nó như vậy, nó làm thể vô pháp vô thiên như thế?”
Mắng một câu, sự chú ý của bà lại chuyển sang.
“Nữ tử này là ai?” th Tô Hiểu Đồng, lửa giận của bà lại bốc lên.
“Nàng, nàng là Tô... Tô Tô.” Triệu Bùi Xuyên kh thể kh nói, nhưng lại kh dám để lộ tên Tô Hiểu Đồng, sợ mẫu phi sẽ ều tra ngọn Tô Hiểu Đồng.
nói dùng gia đình Tô Hiểu Đồng để nắm thóp Tô Hiểu Đồng là để dọa nàng, nhưng mẫu phi thì khác, vì sự an nguy của , mẫu phi thật sự làm được mọi chuyện.
Lớn lên trong cung, đã quen với tr đấu hậu cung, những chuyện thể kh rõ ràng chứ?
Dung Phi nương nương chằm chằm Tô Hiểu Đồng, đột nhiên nhớ ra ều gì đó, chợt hiểu ra: “Ồ! Bổn cung nhớ ra , ngươi kh là cô nương đã cùng Từ tiểu thần y tới Bùi Vương phủ chữa bệnh cho Bùi Vương ện hạ lần trước ?”
Cũng kh biết Tô Hiểu Đồng tr như thế nào, mỗi lần gặp mặt đều đeo khẩu trang.
Kiểu dáng khẩu trang đó kỳ lạ, kh giống khăn che mặt th thường, bà vô tình đã ấn tượng.
Tô Hiểu Đồng mở miệng, lười biếng biện minh: “Chính là tiểu nữ tử.”
Dung Phi nương nương kh hề chút lòng cảm kích nào, ngược lại khinh thường hừ một tiếng, “Kh bản lĩnh gì, lại tìm một cái cớ tới Bùi Vương phủ, bổn cung th ngươi chính là cố ý tới câu dẫn Bùi Vương ện hạ đúng kh?”
Tô Hiểu Đồng: “...”
Dựa vào thân phận, mà ba lần bốn lượt nói nàng câu dẫn Bùi Vương ện hạ, chẳng lẽ từ “câu dẫn” này hay lắm ?
Cảm th lòng tự trọng bị xúc phạm, nàng kh thể nhịn được nữa mà phản bác: “Nương nương thật sự là quá lo lắng , tiểu nữ tử chưa từng câu dẫn Bùi Vương ện hạ.”
“Vậy vừa nãy các ngươi...” Dung Phi nương nương giận dữ muốn chỉ trích.
Triệu Bùi Xuyên vội vàng nói: “Mẫu phi, hiểu lầm, đó là hiểu lầm thôi ạ. Là nhi thần kh đứng vững bị ngã, sau đó kh cẩn thận nắm l tay Tô Tô cô nương một cái, liền kéo Tô Tô cô nương ngã theo, trùng hợp là kh ngờ mẫu phi lại vừa vặn th.”
Trước đây chưa từng cảm th việc mẫu phi cài mắt trong phủ gì kh tốt, hiện tại mới cảm nhận được đó là bất tiện đến mức nào, về cơ bản làm gì, kh bao lâu sau liền sẽ truyền đến tai mẫu phi.
Dung Phi nương nương kh hề để tâm nói: “Bùi nhi, con quá mức ngây thơ , con kh cẩn thận nắm l tay nàng ta, vậy thì làm con dám khẳng định nàng ta kh cố ý nhào lên con?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.