Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Nữ Nông Dân Bắt Đầu Trồng Trọt Từ Lúc Chạy Nạn

Chương 194: Rốt cuộc chuyện này là thế nào

Chương trước Chương sau

Gương đồng sáng, trong phòng thắp cung đăng, hoàn toàn thể rõ khuôn mặt trong gương.

Tô Hiểu Đồng đứng trước gương đồng, ngay cả bản thân nàng cũng kinh ngạc.

So với trước đây, khuôn mặt nàng đã trắng hơn nhiều, hơn nữa vết bớt màu đỏ cũng mờ một chút.

Sự thật chứng minh, phương thuốc nàng tự kê cho hiệu quả.

Nàng kinh hỉ , khóe môi kh tự chủ được mà nở một nụ cười.

Cung nữ gọi thái giám vào khiêng nước tắm , Tô Hiểu Đồng th hành động của họ, gò má kh khỏi đỏ bừng vì xấu hổ.

Nước tắm của nàng dơ bẩn như vậy, thật sự ngại nhờ tay khác mà!

Nào ngờ nàng muốn giúp, hai cung nữ kia còn kh cho phép.

Cung nữ bảo nàng ngồi xuống trước bàn trang ểm, lau khô tóc nàng hết mức thể, sửa soạn cho nàng.

Lần đầu tiên búi tóc lên, Tô Hiểu Đồng thực sự kh quen, nhưng kh thể phủ nhận, bộ xiêm y xinh đẹp này cùng với búi tóc được búi khéo léo bởi cung nữ, quả thật đẹp.

Đáng tiếc là vết bớt trên mặt nàng đã phá hỏng vẻ đẹp đó.

Tô Hiểu Đồng là thể dùng hóa trang để che khuyết ểm trên mặt, nàng chợt động lòng, l bút trang ểm ra, đối diện gương đồng phác họa vài nét, tô thêm màu, một đóa Lạp Mai sống động như thật liền nhảy múa trên khuôn mặt.

Hai cung nữ kia kinh ngạc , một nói: “Cô nương vẽ như vậy quả thật đẹp!”

Tô Hiểu Đồng đối diện gương đồng thưởng thức một lát, lại nói: “Vẽ đẹp đến m cũng vô dụng, rửa mặt , chẳng vẫn xấu xí đến mức kh dám .”

Lời này nói thẳng vào tận đáy lòng hai cung nữ kia, hai nhau, ngược lại cảm th ngại ngùng kh dám thầm oán giận vết bớt trên mặt nàng nữa.

Lại cung nữ đến mời, vừa lúc bụng Tô Hiểu Đồng cũng đói , liền cùng m cung nữ về phía cung ện của Triệu Cẩm Xuyên.

Trời lạnh, Triệu Cẩm Xuyên kh muốn dùng bữa ở sảnh phụ, liền sắp xếp bữa ăn ở đại ện của .

Đại ện của cũng giống như nơi ở của Triệu Bùi Xuyên, vừa bước vào đã cảm th ấm áp vô cùng.

Lúc Tô Hiểu Đồng bước vào cửa, đã ngồi trước bàn ăn .

Quen biết Tô Hiểu Đồng đến nay, chưa từng th nàng mặc trường váy, lần này thay đổi trang phục, trong nháy mắt, đã ngây .

Đặc biệt là vết bớt trên mặt Tô Hiểu Đồng được vẽ thành hình hoa mai, kh hề khó coi, ngược lại còn mang một vẻ phong tình khác lạ.

“Thái tử ện hạ.” Đi tới trước bàn, Tô Hiểu Đồng làm ra vẻ muốn hành lễ, kỳ thực nàng hoàn toàn kh hiểu lễ nghi cung đình.

Triệu Cẩm Xuyên mỉm cười đứng dậy đỡ nàng, nói: “Kh cần hành lễ, nàng cứ tự nhiên là được.”

Nghe nói tự nhiên, Tô Hiểu Đồng lập tức tự nhiên ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh .

Các cung nữ hầu hạ xung qu th Thái tử ện hạ đối xử với nàng như vậy, đều kinh ngạc thầm đoán thân phận của nàng.

cung nữ đến sắp xếp món ăn, nhưng Tô Hiểu Đồng kh thích phiền phức như vậy, muốn ăn món nào thì tự gắp, làm phiền khác, ăn cũng kh thoải mái.

Triệu Cẩm Xuyên phất tay bảo cung nữ kia lui xuống, gắp thức ăn cho Tô Hiểu Đồng: “Nàng ăn , ăn nhiều chút, những ngày này chịu khổ , bồi bổ cho thật tốt.”

Tô Hiểu Đồng mỉm cười nhẹ: “Chịu khổ thì kh đáng nói, chỉ là lạnh thôi. Triệu… ta là nói Thái tử ện hạ, phương Bắc của các ngươi lạnh thật đ! Lạnh hơn phương Nam của chúng ta nhiều lần.”

thể?” Triệu Cẩm Xuyên kh tin lắm.

Tô Hiểu Đồng nói: “Là thật đó, bên ta mùa đ kh tính là lạnh, chỉ là thường xuyên mưa thôi. Ta nghe nói bây giờ ở đây còn chưa lúc lạnh nhất.”

Triệu Cẩm Xuyên gật đầu thừa nhận: “Quả thật, qua vài ngày nữa, còn lạnh hơn.”

“Đợi đến lúc lạnh hơn, chắc là sẽ tuyết rơi chứ?”

“Ừm, khi tuyết lớn thể phủ tới đầu gối.”

“Vậy thì kh thể lại được nữa .” Tô Hiểu Đồng nhíu mày, bắt đầu lo lắng cho cảnh tượng tuyết phủ trắng trời.

Triệu Cẩm Xuyên cười khổ: “Nàng kh th cảnh tuyết bay đầy trời đẹp ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nu-nong-dan-bat-dau-trong-trot-tu-luc-chay-nan/chuong-194-rot-cuoc-chuyen-nay-la-the-nao.html.]

Tô Hiểu Đồng nghĩ một chút, cảm thán: “Đẹp thì đẹp, chỉ là quá lạnh.”

Đối với một vô cùng sợ lạnh, bất cứ thứ gì khiến nàng cảm th lạnh đều khó mà khiến nàng yêu thích.

Đột nhiên nhớ ra ều gì đó, nàng khẽ hạ giọng nói: “Triệu Cẩm Xuyên, đợi đến khi thời cơ chín muồi, ngươi sẽ đánh đuổi Khương tộc ra ngoài, đúng kh?”

Triệu Cẩm Xuyên ghé sát nàng, cũng hạ giọng: “Nếu nàng giúp một tay, lẽ sẽ thành c.”

Hai dường như đang thì thầm bên tai nhau, các cung nữ xung qu đều kinh ngạc , Thái tử ện hạ của bọn họ bao giờ lại thân cận với nữ nhân đến mức này?

Tô Hiểu Đồng trở lại tư thế ngồi, kh cho là đúng mà nói: “Còn muốn ta giúp, ta thể giúp được việc lớn gì đây?”

Triệu Cẩm Xuyên nói một cách khó lường: “Đến lúc đó nàng sẽ biết.”

Được khác ban ơn, Tô Hiểu Đồng khó lòng từ chối, trầm ngâm ăn hai miếng thức ăn, nói: “Đến lúc đó xem . Việc ta thể giúp, nhất định sẽ kh thoái thác.”

“Tốt.” Triệu Cẩm Xuyên ánh mắt chứa ý cười, tâm trạng tốt kh thể tả.

Thói quen dưỡng thành từ nhỏ, ăn uống chậm rãi, hành vi cử chỉ vô cùng th nhã.

Tô Hiểu Đồng thỉnh thoảng liếc , đều kh nhịn được cảm thán vẻ đẹp thật dễ .

Mà thứ dễ hơn nữa chính là khuôn mặt , ngũ quan tinh xảo, đường nét trôi chảy, đường nét khuôn mặt tựa như đao tạc, hoàn mỹ kh tì vết.

Nhan sắc thượng thừa như vậy, bất kể là chính diện hay góc nghiêng, đều là ba trăm sáu mươi độ kh góc chết, vô cùng dễ .

Ở bên cạnh , Tô Hiểu Đồng kh tự chủ được mà bị nhan sắc của thu hút.

Đương nhiên, sự thu hút này kh liên quan đến tình yêu, chỉ là một kiểu thưởng thức cái đẹp, giống như th một khóm hoa đang nở rộ, ai mà kh dừng chân ngắm chứ?

Các món ăn trên bàn phong phú lại ngon miệng, Tô Hiểu Đồng ăn đến mức chút kh ngừng đũa được.

Chỉ là, đột nhiên, trong lồng n.g.ự.c nàng lại một trận huyết khí sôi trào.

Cảm giác đó đến nh, thúc đẩy nàng theo bản năng đặt đũa xuống che ngực.

Bên cạnh, Triệu Cẩm Xuyên nàng cúi đầu nhíu mày vẻ khó chịu, lập tức lo lắng hỏi: “Hiểu Đồng, nàng làm vậy?”

Tô Hiểu Đồng gắng sức kiềm chế, nào ngờ huyết khí sôi trào càng lúc càng mãnh liệt, mới chỉ một lát sau, nàng liền kh kìm được mà nôn mửa xuống đất.

Triệu Cẩm Xuyên kinh hãi thất sắc: “Hiểu Đồng, cơm này kh hợp khẩu vị nàng ? Hay là…”

Tuy nhiên, lời chưa nói xong, chất nôn mửa của Tô Hiểu Đồng phía sau đã toàn là máu.

Triệu Cẩm Xuyên càng kinh ngạc hơn: “Chuyện gì xảy ra? Rốt cuộc là chuyện gì? Chẳng lẽ thức ăn độc?”

Lời này vừa thốt ra, liền quay đầu lại với vẻ mặt lạnh lùng.

Lập tức, tất cả cung nữ và thái giám kinh hãi vì Tô Hiểu Đồng thổ huyết đều đồng loạt quỳ rạp xuống đất th minh.

Thổ huyết xong, Tô Hiểu Đồng vẫn khó chịu, dường như hô hấp cũng kh th.

Nàng kh thể ngồi vững mà gục xuống bàn, Triệu Cẩm Xuyên ở bên cạnh vội vàng đỡ nàng, để nàng tựa vào n.g.ự.c .

“Điện hạ tha mạng, nô tỳ kh hạ độc…”

“Điện hạ tha mạng, nô tài kh hạ độc…”

Cung nữ và thái giám sợ hãi run rẩy kh ngừng.

Ở trong cung này, mạng của bọn họ nhỏ bé như kiến cỏ, chủ tử nào kh vui, đều thể đoạt mạng bọn họ.

Do đó, th nữ tử được Thái tử ện hạ mang về thổ huyết, thần kinh của bọn họ đều căng thẳng tột độ.

Tô Hiểu Đồng kh muốn Triệu Cẩm Xuyên trách lầm khác, dù bản thân vẫn khó chịu đến cực độ, cũng cố gắng mở miệng.

“Kh… kh liên quan đến thức ăn, ngươi đừng… trách tội bọn họ.”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...