Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Nữ Nông Dân Bắt Đầu Trồng Trọt Từ Lúc Chạy Nạn

Chương 247: Quá áy náy

Chương trước Chương sau

Lời này là nói với Tô Hiểu Đồng, khiến ta cảm th kh đang thương lượng với Thác Bạt Phong, mà là trực tiếp quyết định thay Thác Bạt Phong.

Thác Bạt Phong kinh ngạc, trở nên căng thẳng.

kh biết từ chối thế nào, nhưng xét theo tình hình hiện tại, thật sự kh thích hợp tiếp tục ở đây.

Hiện tại, kh những kh giúp được gì, mà còn trở thành gánh nặng cho Tô Hiểu Đồng.

Tô Hiểu Đồng liếc vẻ mặt kinh ngạc của Thác Bạt Phong, biết kh muốn về, nên từ chối: "Kh cần đâu, bị thương ở chân, kh nên lại, cứ tạm thời ở đây tĩnh dưỡng !"

Thác Bạt Phong nghe nàng nói vậy, lập tức thở phào nhẹ nhõm.

Thác Bạt Lưu Vân ngạc nhiên nói: "Nhưng, Phong Tử dù cũng là nam tử, ở đây nhiều ều bất tiện."

Tô Hiểu Đồng nói: "Cũng kh khoa trương như ngươi nghĩ đâu, Phong Tử ngoài chân trái kh thể cử động, hai cánh tay và chân đều thể cử động, dùng một chút c cụ hỗ trợ là việc lại kh thành vấn đề."

Nói trắng ra là vấn đề vệ sinh khi xuống giường đã được giải quyết, mà đây là vấn đề lớn nhất của Thác Bạt Phong hiện tại.

"Nhưng mà..." Thác Bạt Lưu Vân còn muốn kiên trì.

Tô Hiểu Đồng kh đợi nói xong, liền cắt lời: "Cơ thể Phong Tử kh thể bị nhiễm lạnh, ngươi và gia đình đến trễ, lượng củi mà các ngươi tích trữ hẳn là kh nhiều. Vậy các ngươi thể đảm bảo lò sưởi trong nhà luôn cháy kh?"

Chuyện này khiến Thác Bạt Lưu Vân xấu hổ há miệng, kh nói nên lời.

đương nhiên kh thể đảm bảo, vì đốn củi, bọn họ suýt chút nữa kh về được từ trong núi.

Tô Hiểu Đồng nói: "Vậy nên, ngươi kh cần lo lắng đâu, nếu nhớ Phong Tử, ngươi cứ đến đây bầu bạn với nhiều hơn, buổi tối thể ngủ lại ở đây với cũng tốt."

Thác Bạt Lưu Vân nghe nàng sắp xếp như vậy, biết ơn chắp tay cảm tạ: "Vậy thì đa tạ Tô đại cô nương."

"Kh cần cảm ơn, Phong Tử là nhà của ngươi, ta cũng xem như nhà của ta vậy." Tô Hiểu Đồng nói năng luôn sảng khoái và thẳng t.

Thác Bạt Lưu Vân kh biết nói gì hơn, trong lòng thầm mừng cho Thác Bạt Phong vì đã gặp được tốt như Tô Hiểu Đồng.

th chiếc bình trong suốt treo ở đầu giường, khá ngạc nhiên hỏi: "Xin hỏi Tô đại cô nương, đây là vật gì?"

Tô Hiểu Đồng trực tiếp nói rõ: "Thuốc chữa bệnh cho Phong Tử."

"Thuốc này lại kỳ lạ như vậy..."

"Ngươi kh cần biết, chú ý đừng chạm vào là được." Tô Hiểu Đồng kh giải thích, nói xong liền ra ngoài.

Thác Bạt Lưu Vân bóng lưng nàng rời , quay sang Thác Bạt Phong nói: "Phong Tử, tính khí nàng trước giờ đều cổ quái như vậy ?"

Thác Bạt Phong cong môi cười: "Sư phụ đối với lạ quả thật kh tính khí tốt, nhưng nếu quen thân , thật ra dễ chung sống."

Thác Bạt Lưu Vân ngồi xuống bên giường bầu bạn với , nói: "Nàng tr nhỏ tuổi hơn mà? lại bái nàng làm sư phụ?"

"Chuyện này nói ra thì dài lắm, nhưng, tuy sư phụ nhỏ tuổi, bản lĩnh lại cao cường."

Nhắc đến Tô Hiểu Đồng, Thác Bạt Phong tràn đầy sự sùng bái.

Thác Bạt Lưu Vân cẳng chân nằm dưới chăn của , thở dài: " bị thương nghiêm trọng thế này, tiểu thúc cũng kh biết nên nói gì về nữa, chỉ thể khuyên , sau này gặp chuyện như vậy, đừng nên hành động tùy tiện, tự bảo vệ trước, mới thể bảo vệ khác."

"Vâng." Thác Bạt Phong đáp: "Ta lo lắng cho tiểu thúc và mọi , nên mới muốn tìm thêm một chút, nào ngờ lại rơi xuống hố."

"À đúng , Tô nhị cô nương nói, Tô đại cô nương đã đích thân xuống tận đáy hố cứu , nàng thực sự đã xuống ?"

Đến lúc này, Thác Bạt Lưu Vân vẫn kh thể tin Tô Hiểu Đồng dám xuống đáy hố, hay nói đúng hơn là kh dám tin ai lại sẵn lòng mạo hiểm xuống đáy hố vì khác.

"Vâng." Thác Bạt Phong khẽ đáp, trên mặt tràn đầy vẻ hạnh phúc kh che giấu được: "Sư phụ ta quả thực đã xuống."

" thật may mắn." Thác Bạt Lưu Vân khen ngợi đầy ngưỡng mộ.

Thác Bạt Phong chợt nhớ ra ều gì đó, nói: "À tiểu thúc, chẳng chuẩn bị cho kỳ Xuân thí tháng ba năm sau ? đừng lo cho ta nữa, mau về đọc sách !"

Thác Bạt Lưu Vân nói: "Kh , ta ở lại bầu bạn với một lát."

" kh cần ở đây với ta, đọc sách quan trọng hơn."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nu-nong-dan-bat-dau-trong-trot-tu-luc-chay-nan/chuong-247-qua-ay-nay.html.]

" thật sự thể tự lo liệu được ?" Thác Bạt Lưu Vân kh yên lòng.

"Được." Thác Bạt Phong kh muốn làm lỡ việc của .

Thác Bạt Lưu Vân đứng dậy: "Vậy lát nữa ta sẽ quay lại thăm ."

"Vâng, lúc đến nhớ mang theo sách, đỡ lãng phí thời gian."

"Được."

Cả hai đều kh dây dưa, nói xong, Thác Bạt Lưu Vân liền mở cửa ra ngoài.

Tô Hiểu Đồng lúc này đang ở trong bếp, cùng Tô Hiểu Bình cẩn thận khía từng hạt dẻ, kh hề để ý th Thác Bạt Lưu Vân đã rời .

Thác Bạt Lưu Vân vốn muốn cáo biệt nàng, nhưng nghĩ lại, liền kh qu rầy.

Chờ khi hạt dẻ đã được đặt lên luộc, giao việc tr lửa cho Tô Hiểu Bình, Tô Hiểu Đồng liền quay về phòng.

Nàng đã vớt được một con trai lớn bằng cái chậu từ dưới hồ nước lên, vẫn chưa kịp xem xét kỹ lưỡng.

Thu dọn bút mực gi nghiên trên bàn sang một bên, nàng dùng ý niệm l con trai ra, đặt lên bàn.

Con trai rời khỏi nước, hai mảnh vỏ cứ khép mở liên tục, vẻ bồn chồn.

Khi nó khép mở, viên trân châu bên trong lóe lên ánh sáng đỏ rực, trân châu bình thường đều màu trắng cơ mà!

Tô Hiểu Đồng vô cùng thích thú, qu kh th dụng cụ thích hợp, bèn l ra một con d.a.o găm vỏ từ trong kh gian, đặt giữa hai mảnh vỏ trai để chống, sau đó dùng nhíp gắp trân châu ra.

Chiếc ly lớn trong suốt đựng trân châu là dụng cụ thí nghiệm của nàng.

"Đinh đoong" một tiếng, trân châu rơi vào ly, phát ra tiếng va chạm giòn tan.

Tô Hiểu Đồng đếm: một viên, hai viên...

Những viên trân châu này được nuôi dưỡng lâu năm, viên lớn nhất thể sánh ngang với trứng cút, thật sự đẹp mắt.

Tô Hiểu Đồng chọn gắp những viên lớn, còn những viên nhỏ tạm thời giữ lại.

Con trai này vẫn còn sống, nếu thể nuôi dưỡng thêm những viên trân châu nhỏ kia thì tốt.

Trong kh gian sẵn bể nước nhàn rỗi, Tô Hiểu Đồng nghĩ vậy, gắp xong những viên trân châu lớn, liền cho con trai vào bể nước trong kh gian.

Trong bể một ít nước, đủ để nó sống sót.

Đếm sơ qua trong ly, lẽ đến bốn, năm mươi viên.

Số này chắc bán được nhiều bạc nhỉ?

Đúng là phát tài lớn .

Nhưng đây kh là trân châu bình thường, kh thể sử dụng như trân châu bình thường.

Tô Hiểu Đồng l một viên vào kh gian Lam Giới để phân tích, phát hiện thành phần bên trong khá đa dạng.

Tụ linh khí đất trời, hấp tinh hoa dung nham dưới đất, trải qua ngàn vạn năm luyện và nuôi dưỡng, đủ để sánh với bất kỳ sản phẩm làm đẹp nào trên thế gian.

Ngoài ra, nó còn c dụng dưỡng da, an thần định tâm và hỗ trợ tu luyện, thật sự quá tuyệt vời.

Nếu nói về khuyết ểm, lẽ là cơ thể thường khó lòng chịu đựng được linh khí ẩn chứa bên trong viên trân châu này, nếu tùy tiện ăn vào, e rằng sẽ nguy cơ khí huyết chảy ngược, thất khiếu chảy m.á.u mà chết.

Bởi vậy, những kẻ thực lực chưa đủ mạnh, kh nên dễ dàng dùng vật này.

Tô Hiểu Đồng kiểm tra xong, th thời gian đã vừa vặn, bèn sang phòng bên cạnh thay thuốc cho Thác Bạt Phong.

Kh th Thác Bạt Lưu Vân, nàng hướng về Thác Bạt Phong đang ngủ mơ màng hỏi: “Tiểu thúc của con đã ?”

Thác Bạt Phong mở mắt, đáp: “Tiểu thúc chuẩn bị cho kỳ Xuân thí tháng ba năm sau, kh thể chậm trễ thời gian, nên con đã để y về trước , nhưng tối nay lẽ y sẽ quay lại.”

Nói xong, cảm th trong lòng áy náy, lại hỏi: “Sư phụ, con như vậy, là gây phiền phức lớn cho kh?”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...