Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Nữ Nông Dân Bắt Đầu Trồng Trọt Từ Lúc Chạy Nạn

Chương 32: Bầy Sói

Chương trước Chương sau

Tô Hiểu Đồng suy nghĩ một lát, đáp: "Hiện tại mà nói, mọi đều lương thực, ngược lại còn chưa đến mức đói quá hóa liều mà đến cướp."

Cùng lắm là kh thịt để ăn thôi, vì chuyện này mà đến gây rối, chẳng là hành động ngu xuẩn ?

Hơn nữa, mới ra ngoài chạy nạn hai ngày, nhân tính vẫn chưa đến mức méo mó.

Triệu Cẩm Xuyên khẽ gật đầu, "Cũng đúng."

Trong lòng cũng hiểu rõ, bây giờ kh cướp, sau này thì khó mà nói.

Kh biết nghĩ đến ều gì, những dân đang bận rộn kia, thở dài một hơi thật dài.

Tô Hiểu Đồng châm cứu xong cho Triệu Đ Nguyệt, bèn l muỗng gỗ từ trong gùi ra để khu nồi.

Thịt thỏ cần hầm thêm một lúc mới ngon, kiểm tra gia vị đã vừa vặn, nàng lại đậy nắp tiếp tục hầm.

Đáng tiếc làm bếp ở ngoài kh tiện, nếu kh thì thịt thỏ kho mới ngon.

Dung Hạnh săn, chẳng bao lâu cũng bắt được một con thỏ quay về.

Kh nồi, họ kh thể hầm thịt thỏ, Triệu Thất nhóm thêm một đống lửa khác, trực tiếp đặt thỏ lên nướng trên lửa.

Tô Hiểu Đồng biết cần muối, gọi Tô Giang Hà về, đưa hũ muối trong gùi của qua cho .

Triệu Thất kh biết hũ muối kia đã là của bọn họ , kh muốn để Tô Hiểu Đồng chịu thiệt, tiện tay l tấm da thỏ vừa lột xuống đưa cho Tô Giang Hà để trao đổi.

Tấm da thỏ đó lột kh được tốt, m.á.u còn dính nhiều.

Tô Hiểu Đồng qua một cái, đưa cho Tô Giang Hà, "Giang Hà, con mang ra bờ suối cho nhị tỷ giặt rửa."

Tô Giang Hà kh chắc c nói: "Chúng ta cứ thế mà l ?"

Tô Hiểu Đồng dửng dưng nói: “Cần chứ! Dù họ cũng đâu cần.”

Bốn đại trượng phu, trên kh thứ gì đựng đồ, lại tr vẻ là giàu , một tấm da thỏ dính máu, hẳn là họ còn chẳng thèm để mắt tới.

“Vậy được, đệ nghe theo lời tỷ tỷ.” Tô Giang Hà gật đầu, toe toét lôi tấm da thỏ tìm Tô Hiểu Bình.

Sau một khắc, Tô Hiểu Đồng rút vài cây kim châm trên Triệu Đ Nguyệt xuống, bắt mạch cho Triệu Đ Nguyệt.

Đáng tiếc là ều kiện kh cho phép, nếu kh nàng truyền dịch cho Triệu Đ Nguyệt, kết hợp giữa Đ y và Tây y, hiệu quả sẽ tốt hơn nhiều.

Vẫn còn một số kim châm, cần chờ thêm một khắc nữa mới thể rút ra, nhưng mới qua nửa khắc, Tô Hiểu Bình đã quay lại.

Th những cây kim bạc cắm trên đầu Triệu Đ Nguyệt, nàng ngồi xổm bên cạnh Triệu Đ Nguyệt nghiên cứu, tò mò hỏi: “Tỷ tỷ, đây là kim bạc tỷ châm cho nương ?”

“Ừm, đừng chạm vào nhé!” Tô Hiểu Đồng dặn dò, vừa thêm củi vào đống lửa.

Tô Hiểu Bình ngoan ngoãn nói: “ kh chạm đâu.”

Nàng ghé sát lại gần Tô Hiểu Đồng, hạ giọng nói: “Tỷ tỷ, kim bạc đó là Diêm Vương gia cho tỷ ?”

Tô Hiểu Đồng ngẩn ra, đành đau khổ thừa nhận: “Ừm.”

Xem ra, đã nói một lời nói dối, sau này quả thật dùng mười lời nói dối khác để che đậy.

Tô Hiểu Bình lại khẽ nói: “Tỷ tỷ, Diêm Vương gia còn dạy tỷ y thuật ?”

“Ừm.” Tô Hiểu Đồng lại thừa nhận.

Tô Hiểu Bình vào khoảng kh, vô cùng ngưỡng mộ, nếu nàng c.h.ế.t một lần, liệu thể nhận được ân huệ của Diêm Vương gia kh?

Bất thình lình, đầu nàng bị búng một cái.

Nàng theo phản xạ ôm trán, tỉnh lại khỏi sự mơ màng, “Tỷ tỷ…”

Tô Hiểu Đồng nói: “Đừng nghĩ linh tinh, kh ai cũng vận may đó đâu.”

Tô Hiểu Bình chớp chớp mắt, đành đồng tình: “Cũng đúng.”

Nếu nàng kh được Diêm Vương gia ưu ái, thì c.h.ế.t là c.h.ế.t luôn, căn bản kh cơ hội quay về.

Ôi! Sống dở c.h.ế.t dở còn hơn c.h.ế.t tốt, chi bằng cứ sống cho tốt !

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nu-nong-dan-bat-dau-trong-trot-tu-luc-chay-nan/chuong-32-bay-soi.html.]

Chợt nhớ đến tấm da thỏ vừa giặt, nàng vội vàng đưa cho Tô Hiểu Đồng xem, “Tỷ tỷ, kh bồ kết, một ít m.á.u trên l thỏ này kh giặt sạch được!”

Ngay cả m.á.u tươi mới dính vào cũng kh giặt ra được.

Tô Hiểu Đồng vết m.á.u trên đó, nói: “ cứ đặt tạm lên đá ! Chờ chúng ta ăn cơm xong, lát nữa hãy thử giặt lại xem .”

Thịt thỏ vẫn cần hầm thật lâu, tr thủ thời gian này nhóm thêm một bếp lửa khác để nấu cơm thì hẳn là kịp.

Nhưng Tô Hiểu Bình vừa nhặt được kh nhiều củi, nhặt thêm một ít nữa về.

Tô Hiểu Đồng nghĩ vậy, liền đeo găng tay dùng một lần vào, gỡ kim bạc trên Triệu Đ Nguyệt xuống.

Tô Hiểu Bình đỡ Triệu Đ Nguyệt, quan sát sắc mặt của bà, nói: “Nương, cảm th thế nào?”

“Hiểu Đồng thật lợi hại, kh đau nữa.” Triệu Đ Nguyệt giống như một đứa trẻ, vừa tạm thời giải trừ được nỗi khổ đau đầu, bà liền quên sự dày vò khi bị đau.

Bà ngồi xổm bên đống lửa, hít hà mùi vị trong nồi, “Mới nãy ta đã ngửi th , thơm quá chừng!”

“Nương, còn đợi một lát nữa mới ăn được.” Tô Hiểu Bình nhắc nhở.

Nàng tới bên cạnh Triệu Đ Nguyệt, th củi kh còn nhiều, lên trời, vẫn chưa tối hẳn, đành bất lực nói: “Xem ra nhặt thêm ít củi nữa .”

Cô bé mười hai tuổi, thân hình gầy gò nhỏ bé, ra ngoài lúc này vẫn khá nguy hiểm.

Tô Hiểu Đồng nói: “Ta cho! tr chừng nương và Giang Hà.”

Đúng lúc này, Triệu Thất bước tới chỗ nàng, ngượng nghịu hỏi: “Tô cô nương, các vị bát ăn cơm kh?”

Cơm của sắp nấu xong , mới phát hiện kh bát, cũng kh đũa.

Đũa thì thể gọt vài th gỗ để thay thế, nhưng bát thì khó mà làm tạm được.

Chốc lát lại mượn cái này, chốc lát lại mượn cái kia, cảm th ngại, Tô Hiểu Đồng cũng th hơi phiền.

Th Tô Hiểu Đồng chau mày, vội vàng đề nghị: “Tô cô nương, hay là chúng ta cùng ăn chung ? Nàng xem, bên nàng chưa nấu cơm, bên ta cũng chưa hầm c, nếu nhập lại, chẳng cơm , lại c, còn thể ăn thịt nướng ?”

Dung Hạnh và Dung Dịch đang lật miếng thịt nướng trên giá, vẻ sắp ăn được .

Bọn họ cơm, thịt thỏ, cũng kh tính là chiếm lợi của khác.

Tô Hiểu Đồng trầm ngâm một lát, nói: “Cũng được. Ngươi cứ về trước , đừng để cơm bị cháy, lát nữa ta sẽ bưng c qua.”

“Tốt, tốt.” Đạt được thỏa thuận, Triệu Thất vui vẻ rời .

Tô Hiểu Đồng lợi dụng chiếc giỏ che c để l bát và đũa ra.

Triệu Cẩm Xuyên đã khử trùng vết thương của , rảnh rỗi liền chằm chằm vào nàng, luôn cảm th chiếc giỏ trên lưng nàng giống như một bách bảo rương, muốn gì cũng thể l ra từ trong đó.

Đúng , cái hòm thuốc kia…

Triệu Cẩm Xuyên ấn tượng sâu sắc với cái hòm thuốc kỳ lạ đó, cảm th Tô Hiểu Đồng hẳn là kh nỡ vứt bỏ, nhưng rõ ràng chiếc giỏ của nàng kh thể chứa vừa.

Vậy, nàng đã cất hòm thuốc đâu ?

L bát và đũa ra, Tô Hiểu Đồng ôm chúng xuống suối rửa.

Thịt thỏ hầm đến giai đoạn cuối, hương thơm nồng nàn lan tỏa khắp nơi, khiến ta thèm thuồng chảy cả nước miếng.

May mắn là mọi vẫn còn đồ ăn, nên dù thỉnh thoảng liếc về phía này, họ cũng kh đến mức chạy tới xin xỏ.

Nhưng m đứa trẻ nhà Nhị phòng họ Tô thì lại khác, chúng cho rằng đó là đồ nhà , Tô Hiểu Hoa, Tô Thuận Tử và Tô Cường Tử khích lệ nhau kéo đến, vây qu đống lửa, nhiệt tình giúp đỡ thêm củi.

“Hiểu Bình, thêm nhiều củi vào, lửa cháy mạnh mới hầm nh được.” Tô Hiểu Hoa vẻ sốt ruột.

Tô Hiểu Bình bực bội ngăn nàng ta lại, “Tô Hiểu Hoa, ta kh cần ngươi giúp, tỷ tỷ ta nói , bây giờ dùng lửa nhỏ hầm chậm, vị c mới đậm đà.”

Tô Hiểu Hoa dừng tay, “Ồ! Vậy thì hầm từ từ.”

Tô Hiểu Bình nói: “Chúng ta kh đã tách hộ ? Các ngươi còn chạy đến đây làm gì?”

Tô Hiểu Hoa kh cho là đúng: “Tách hộ gì chứ? Hiểu Bình, tỷ tỷ ngươi giận dỗi với nãi nãi thôi, ngươi kh chịu khuyên ngăn, còn tin là thật?”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...