Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Nữ Nông Dân Bắt Đầu Trồng Trọt Từ Lúc Chạy Nạn

Chương 363: Giải quyết chút hậu hoạn 2

Chương trước Chương sau

Tô Cường Tử l hết dũng khí nói: "Chúng ta đều đã lớn , ca ca của ta năm nay mười bốn tuổi, sức lực lớn."

Tô Hiểu Đồng khịt mũi một tiếng: "Các ngươi thật sự là quên sạch , trên đường chạy nạn, các ngươi đối xử với chúng ta thế nào? Thế mà còn mặt mũi tới đây?"

Tô Thuận Tử há hốc miệng, vì tiền mà đành gạt bỏ thể diện sang một bên.

"Hiểu Đồng tỷ, lúc đó chúng ta còn nhỏ, đã làm chuyện sai, tỷ đừng chấp nhặt với chúng ta nữa."

Tô Hiểu Bình th Tô Hiểu Đồng, liền vội chạy tới: "Tỷ tỷ, tỷ đến ! Tỷ tỷ, tỷ đừng để ý đến bọn họ, vừa nãy bọn họ còn cười nhạo nương của chúng ta đó!"

Tô Thuận Tử nghe vậy, sắc mặt lập tức trở nên hung dữ, cảnh cáo: "Tô Hiểu Bình, ngươi đừng ăn nói hồ đồ."

Cảm giác như thể, chỉ cần Tô Hiểu Đồng kh mặt ở đây, sẽ lập tức ra tay đánh Tô Hiểu Bình.

Trước kia ở thôn Loan Ngư thuộc Nghi Châu, chuyện này làm kh ít.

Tô Hiểu Bình bị đánh sợ , theo bản năng nép vào bên cạnh Tô Hiểu Đồng.

Nhờ tỷ tỷ ở bên, nàng dũng cảm nói ra sự thật: "Ta nói hồ đồ chỗ nào? Các ngươi th nương ta liền gọi là đồ ngốc, còn phun nước bọt vào nương ta, thật là ác độc."

Gọi nương nàng là đồ ngốc? Lại còn phun nước bọt?

Cơn giận của Tô Hiểu Đồng lập tức bốc lên, nàng giơ tay lên, một tiếng "chát" vang lên, liền tát Tô Thuận Tử một bạt tai.

Lực đạo kh hề nhẹ, trên mặt Tô Thuận Tử lập tức hiện ra m ngón tay in hằn.

Tô Hiểu Đồng giận dữ nói: "Thứ kh biết sống chết, ngươi thử gọi lại một tiếng xem?"

"Ngươi dám đánh ta?" Tô Thuận Tử đau rát cả mặt, chưa từng chịu qua loại tội này, lập tức nổi giận đùng đùng nhảy dựng lên.

Tô Hiểu Đồng lại vung tay tát thêm một bạt tai nữa: "Ta đánh ngươi đó, thì ? Ngươi nghĩ rằng lành bị khinh, ngựa hiền bị cưỡi ? Hôm nay, ta sẽ cho ngươi biết của đại phòng, một ngón tay ngươi cũng kh được phép động tới."

Giơ tay lên, lại thêm hai bạt tai.

Th Tô Thuận Tử và Tô Cường Tử tuổi còn nhỏ, trước kia nàng lười chấp nhặt, nhưng đối với một số , ngươi càng nhân nhượng, bọn họ càng nghĩ ngươi dễ bắt nạt.

Tô Thuận Tử bị đánh đến mức nổi trận lôi đình, gọi Tô Cường Tử hai tiếng, mất hết lý trí nhào tới, muốn đánh nhau với Tô Hiểu Đồng.

Hai đệ chúng nó đồng lòng, đánh nhau đều cùng x lên.

Tô Hiểu Bình kinh hãi che miệng, chút lo lắng tỷ tỷ của bị thiệt thòi.

Thế nhưng, tỷ tỷ của nàng cứ như đang đùa giỡn chó mèo, tát bên trái một cái, tát bên một cái, thỉnh thoảng lại đá chân trái một cú, đá chân một cú, đánh cho bọn chúng đau đến thấu trời.

Tô Thuận Tử và Tô Cường Tử căn bản kh cơ hội phản kháng, nàng mà kh nhịn được reo hò.

Trước đây bị khi dễ nặng nề, giờ đây giống như đã trút được một cơn ác khí, trong lòng cảm th thoải mái hơn nhiều.

Dân làng đang làm việc nghe th tiếng động, đều đến vây xem.

Giữ vững nguyên tắc mọi sống chung một thôn nên hòa thuận, bọn họ còn khuyên giải vài câu.

Nhưng Tô Trường Lâm kh nói gì, chỉ đứng bên cạnh.

Sau khi và dân làng dụ thổ phỉ và bị lạc mọi , vợ là Vương Xuân Nha dẫn theo hai đứa con đã trải qua những ngày tháng nào trên đường chạy nạn, đều đã nghe kể.

Dương Thúy thím hai tự tư tự lợi, ngay cả những đứa con mà nàng ta dạy dỗ cũng chỉ biết hại lợi .

Vương Xuân Nha sau này kh còn qua lại với Dương Thúy nữa, còn dặn dò con cái đừng đến chỗ mẫu thân kia.

biết Vương Xuân Nha là như thế nào, từ đó thể th, Vương Xuân Nha đã hoàn toàn nguội lạnh.

Là con trai, kh tiện trách cứ mẫu thân của ; là tiểu thúc tử, kh tiện quở trách thím hai Dương Thúy; là trưởng bối, kh tiện chủ động dạy dỗ m đứa cháu trai, cháu gái đứng đều liếc xéo ta của nhị phòng.

Giờ thì hay , Tô Hiểu Đồng đánh Tô Thuận Tử và Tô Cường Tử một trận, mừng còn kh kịp, làm thể can ngăn?

Lực đạo đánh của Tô Hiểu Đồng được nắm bắt tốt, nàng vừa đánh cho Tô Thuận Tử và Tô Cường Tử rên rỉ than trời, lại kh làm bọn chúng bị thương gân động cốt, quả thực khiến khác kh tìm ra sơ hở nào.

"Hay lắm, hay lắm, đánh c.h.ế.t bọn chúng , hai thằng nhãi r này, dám mắng nương ta ? Khinh!" Triệu Đ Nguyệt ở bên cạnh kh ngừng vỗ tay.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nu-nong-dan-bat-dau-trong-trot-tu-luc-chay-nan/chuong-363-giai-quyet-chut-hau-hoan-2.html.]

Đánh đến cuối cùng, Tô Thuận Tử và Tô Cường Tử nằm rạp trên mặt đất, kh thể đứng dậy nổi.

Tô Hiểu Đồng tới, cố ý hay vô ý dẫm lên tay Tô Cường Tử.

"Tiểu súc sinh, các ngươi đến nhà ta tìm việc làm, lại còn dám sỉ nhục nương ta, lẽ nào cha mẹ các ngươi chưa từng dạy các ngươi làm ?"

Bên nhị phòng, Tô Trường Th nghe lời vợ, Dương Thúy nói gì cũng kh dám phản bác, lâu dần, đã dạy dỗ m đứa trẻ thành cái tính cách ngang ngược kh coi ai ra gì như vậy.

"Tay ta, đau quá đau quá!" Tô Cường Tử kh ngừng kêu la.

Tâm lý đã bóng ma , sau này th Tô Hiểu Đồng, đều đường vòng.

Dân làng xung qu nghe rõ nguyên nhân nàng đánh , ai n đều lên tiếng chỉ trích Tô Thuận Tử và Tô Cường Tử sai.

Bất kể Triệu Đ Nguyệt đầu óc kh minh mẫn chăng nữa, đó vẫn là trưởng bối của bọn chúng, một câu kh , bọn chúng cũng kh được phép nói ra.

Tô Hiểu Đồng ngồi xổm xuống, trong tay bất ngờ xuất hiện một cây chủy thủ.

Tô Thuận Tử và Tô Cường Tử th ánh sáng phản chiếu trên lưỡi chủy thủ, sợ đến mức sắc mặt trắng bệch.

"Đừng g.i.ế.c ta, đừng g.i.ế.c ta, kh dám nữa, chúng ta kh bao giờ dám bắt nạt đại thẩm nữa, cả Tô Hiểu Bình và Tô Giang Hà nữa, chúng ta kh bao giờ dám nữa..."

Tô Hiểu Đồng khinh miệt hai : "Về nói với nương các ngươi, nhà các ngươi và nhà ta sau này đừng qua lại nữa, nếu cố ý gây sự, ta kh ngại cắt đầu nhà các ngươi xuống cho chó ăn đâu."

Tô Cường Tử nghĩ đến cảnh tượng đó, run rẩy sợ hãi đến mức tè ra quần.

Mùi hôi thối bốc lên, Tô Hiểu Đồng nhíu mày ghét bỏ, đứng dậy lùi xa vài bước.

"Ha ha ha, ta tè ra quần ..."

Lũ trẻ đang chơi bên bờ s đến xem náo nhiệt, vừa lúc th cảnh này, kh khỏi cười ầm lên.

Tô Thuận Tử và Tô Cường Tử kh còn mặt mũi nào để ở lại đây, chỉ hận kh thể tìm một cái khe đất để chui xuống.

Tô Thuận Tử lớn hơn ba tuổi, cố gắng đứng dậy trước, đỡ Tô Cường Tử.

Trước khi , mắt liếc Tô Hiểu Đồng, vẻ âm hiểm như tẩm độc.

Tô Hiểu Đồng phiền cái vẻ ghi hận đó của , đôi mắt nguy hiểm nheo lại, cây chủy thủ trong tay lướt qua má cắm thẳng vào đống gỗ chất phía trước.

Tô Thuận Tử bị dọa sợ đến nỗi hai chân run rẩy.

Tô Hiểu Đồng lạnh lùng nói: "Dám giở trò xấu, thì ngươi cứ thử xem!"

Mọi th hành động vừa của nàng, đều giật sợ hãi, chỉ cần sơ sẩy một chút, Tô Thuận Tử đã mất mạng ngay tại chỗ .

Tô Cường Tử trợn trắng mắt, ngất lịm .

Tô Thuận Tử kh thể đỡ , cũng quỳ gối trên mặt đất.

Chuyện này khó mà kết thúc ổn thỏa, dân làng mềm lòng vội ra hiệu cho lũ trẻ mặt ở đó giúp đỡ.

Thế là, sau thời gian bằng một chén trà, mọi lại bắt đầu động c.

Lúc đánh thì sảng khoái, sau đó Tô Hiểu Bình lại lo lắng.

"Tỷ tỷ, tỷ nói thím hai và nãi nãi đến gây sự với chúng ta kh?"

Tô Hiểu Đồng ngẫm nghĩ một lát, nói: "Hiểu Bình, và nương về nhà trước ."

"Vậy còn tỷ và đại ca Phong..."

"Ta vào rừng núi."

Tô Hiểu Đồng ngước mắt về phía dãy núi kh xa, nàng nhớ đêm hôm đó hình như nghe th tiếng sói tru.

Mẫu thân và đệ đệ ở nhà kh an toàn, xem ra nàng nghĩ cách bảo vệ họ .


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...