Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Nữ Nông Dân Bắt Đầu Trồng Trọt Từ Lúc Chạy Nạn

Chương 397: Song Quản Hạ Thủ 3

Chương trước Chương sau

Tiếng huýt sáo vang lên như tiếng chim đêm hót, Tô Hiểu Đồng nghe th, kh nhịn được mà bật cười.

Triệu Cẩm Xuyên quay lại, th vẻ mặt cười như kh cười của nàng, hổ thẹn nói: "Đây là ám hiệu ta đã hẹn với Triệu Thất."

"Khá tốt." Tô Hiểu Đồng kìm nén tiếng cười đáp lời.

Một c giờ sau, Triệu Thất trở về truyền tin.

rình nghe trộm ngoài do trướng vừa nãy là một tiểu binh, thân pháp tên tiểu binh đó quỷ dị, nếu kh phục binh từ trước, căn bản kh thể tìm th dấu vết của .

Ám vệ bám theo, cuối cùng phát hiện tiến vào do trướng của Viên phó tướng.

Tuy nhiên, sau khi ra khỏi do trướng của Viên phó tướng, lại đến do trướng của Vương phó tướng.

"Vương phó tướng?" Triệu Cẩm Xuyên khá bất ngờ, Vương phó tướng bình thường trong quân trung giống như một vô hình, về cơ bản ra lệnh cho làm gì thì làm n, kh hề phản kháng.

Tô Hiểu Đồng một cái, nói: "Trước đây, mỗi khi chúng ta truy tìm m mối, hễ tra đến Viên phó tướng là lại đứt đoạn. Viên phó tướng hành sự lỗ mãng, hữu dũng vô mưu, nhiều chuyện qua kh là việc y thể làm được. Hơn nữa, thái độ của y đối với Nhung Khương mọi đều th rõ, cho nên tuy ta nghi ngờ y, nhưng vẫn chậm chạp chưa động thủ."

Tô Hiểu Đồng nói: "Một tiểu binh, lại thể khiến ám vệ nhiều lần bám theo thất bại, khinh c của tiểu binh này e rằng kh đơn giản."

Triệu Thất nói: "Huyện chúa đã từng gặp này."

Tô Hiểu Đồng hơi suy nghĩ, kinh ngạc nói: "Ngươi nói là từng bưng trà rót nước và đưa cơm cho Thái tử ?"

Triệu Thất gật đầu, "Chính là ."

Tô Hiểu Đồng hít một hơi lạnh, "Triệu Cẩm Xuyên, để một quả b.o.m hẹn giờ như vậy bên cạnh, kh sợ ngày đánh lén , hoặc là hạ độc ?"

Triệu Cẩm Xuyên nói: "Ta phòng bị. Nói thật, ta đã sớm nghi ngờ này, chỉ là muốn th qua , đào ra kẻ đứng sau thôi."

Triệu Thất nói: "Điện hạ, bây giờ đã cơ bản biết được ai là kẻ nội gián tiềm phục, cần thuộc hạ lập tức hành động kh?"

Bàn tay thon dài trắng nõn của Triệu Cẩm Xuyên nâng chén rượu lên, ngửi mùi rượu trong chén, ánh mắt sáng ngời vào hư vô, nói: "Kh vội, đã tìm ra, vậy chúng ta cứ kế trung kế."

"Kế trung kế?" Triệu Thất hiểu ra, vui mừng nói, "Thuộc hạ biết làm gì ."

Việc Thái tử Điện hạ muốn c phá Nghi Châu thành, cùng Từ Khang tướng quân phân c hợp tác, kh lâu sau đã được loan truyền trong quân.

Còn về lộ trình hành quân, thì tạm thời được giữ bí mật.

Viên phó tướng với tư cách là tiên phong, khởi hành trước hai ngày, dò rõ sự bố trí của bọn Nhung Khương quỷ tử ở Nghi Châu thành.

Trong hai ngày này, Triệu Cẩm Xuyên lệnh cho tâm phúc của làm một lô địa lôi theo chỉ thị của Tô Hiểu Đồng.

Nguyên liệu chủ yếu là chum rượu và đá, sát thương kh bằng sắt thép, nhưng khả năng trấn áp thì vô cùng lớn.

của Viên phó tướng đã truyền tin tình hình Nghi Châu về vào ngày thứ ba, nhưng lúc này, Thái tử Điện hạ lại lâm bệnh.

Triệu Cẩm Xuyên nằm trong do trướng, tựa như đẹp ngủ trong chăn, quay sang Tô Hiểu Đồng đang lau s.ú.n.g b.ắ.n tỉa, nói: "Hiểu Đồng, nàng nói ta bệnh m ngày thì thích hợp?"

Tô Hiểu Đồng kh thèm để ý đến , còn cố ý "ho khan" vài tiếng để thu hút sự chú ý của nàng.

Tô Hiểu Đồng liếc một cái, nói: "Cẩm Mỹ Nhân, bệnh m ngày, còn xem tốc độ của những kẻ dưới tay đủ nh hay kh!"

Triệu Cẩm Xuyên: "..."

Cẩm Mỹ Nhân?

là mỹ nhân ?

Thật là quá mức nực cười, làm thể là mỹ nhân?

Đưa tay xoa trán, th ngón tay trắng nõn thon dài của , hình như... đúng là như vậy.

nghiến răng, "Đồng Phi, nàng quả thực càng ngày càng hỗn xược."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nu-nong-dan-bat-dau-trong-trot-tu-luc-chay-nan/chuong-397-song-quan-ha-thu-3.html.]

"Đồng Phi?" Tô Hiểu Đồng ngớ , dừng động tác lau súng, " ta lại là Đồng Phi?"

Triệu Cẩm Xuyên cười tà mị, "Lạp Bát tuyển phi, nàng tg cử, đương nhiên được phong làm Đồng Phi của Bổn vương ."

Tô Hiểu Đồng "khịt" một tiếng, "Chúng ta đã sớm nói rõ , ta là đang giúp , kh thể sau này chiếm tiện nghi của ta."

Triệu Cẩm Xuyên đưa tay ra, "Ta kh chiếm tiện nghi của nàng, vậy nàng chiếm tiện nghi của ta, như thế nào?"

Việc tán tỉnh này, quả thực càng ngày càng thành thạo.

Tô Hiểu Đồng bàn tay , mặc kệ tay lơ lửng trong kh trung, đột nhiên nghiêm túc nói: "Cẩm Xuyên, chiến sự hiểm nguy, mỗi ngày đều ngã xuống. Nếu một ngày ta kh may vì nước vong thân, cũng đừng quá đau buồn, được kh?"

Lời này khiến Triệu Cẩm Xuyên vô cùng khó chịu.

Triệu Cẩm Xuyên bật dậy, kích động nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng, "Kh được, ta kh cho phép nàng nói ra lời này. Nàng sẽ kh vì nước vong thân, tuyệt đối sẽ kh."

Tô Hiểu Đồng nói: "Đánh giặc mà! Ai nói trước được ều gì? học cách bình tĩnh."

"Kh!" Triệu Cẩm Xuyên bật thốt phủ nhận.

Đừng nói là bình tĩnh, chỉ cần nghĩ đến Tô Hiểu Đồng thể ngày đó, tim đã đau như cắt.

Kh muốn tình huống đó xảy ra, cắn răng, hạ quyết tâm nói: "Hiểu Đồng, ngày mai ta đưa nàng về kinh thành."

Nói xong, ôm Tô Hiểu Đồng vào lòng.

Tô Hiểu Đồng kh hề hay biết tình cảm của dành cho đã sâu đậm đến nhường này, lo lắng cho , nàng ngược lại cảm th áy náy.

Từ khi biết kh còn sống được bao lâu nữa, chuyện tình cảm, nàng kh muốn nghĩ tới.

So với nàng, tình cảm Triệu Cẩm Xuyên dành cho nàng nhiều hơn nàng dành cho nhiều.

Tô Hiểu Đồng thở dài một hơi, an ủi: "Ta đùa thôi, xem ta là dễ dàng c.h.ế.t ?"

Triệu Cẩm Xuyên bu tay, nâng mặt nàng lên, nghiêm túc nàng nói: "Hiểu Đồng, ta vẫn nên đưa nàng trở về ! Ta kh yên tâm."

Tô Hiểu Đồng lắc đầu, " nên biết, ta kh là kẻ tham sống sợ chết."

Điều này khiến Triệu Cẩm Xuyên càng thêm đau lòng, "Thế nhưng..."

bĩu môi, lặp lặp lại tự thuyết phục : "Sẽ kh ngày đó, tuyệt đối sẽ kh ngày đó."

Tô Hiểu Đồng thu lại cảm xúc, nói như đùa: "Nếu , vậy hãy lập cho ta một tấm bia kỷ niệm liệt sĩ, từ nay nâng cao địa vị của nữ nhân, để nữ nhân thể kh cần dựa dẫm vào nam nhân mà sống nữa!"

Triệu Cẩm Xuyên đỏ mắt nàng, "Hiểu Đồng đây là đã ôm theo ý chí tử chiến ?"

Tô Hiểu Đồng thẳng t nói: "Tin rằng mỗi lên chiến trường đều ôm theo ý chí tử chiến."

Triệu Cẩm Xuyên cảm th đắng chát khó chịu trong lòng, cố nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc, "Nếu một ngày Hiểu Đồng kh may vì nước vong thân, vậy ta nhất định sẽ cùng nàng, tuyệt đối kh sống sót vô nghĩa."

Tô Hiểu Đồng đau xót trong lòng, "Triệu Cẩm Xuyên, là Thái tử, sau này còn kế thừa đại thống, lại nói ra lời này?"

"Kế thừa đại thống? Ha! Nếu tâm đã chết, còn thể làm được việc gì ý nghĩa?"

Tô Hiểu Đồng đứng dậy thẳng vào , há miệng, nói: "Thế nhưng, nếu chết, ta vẫn sẽ sống tốt. Ta sẽ đuổi bọn Nhung Khương quỷ tử ra ngoài, sẽ bảo vệ tốt thân, sẽ làm những việc thể làm, còn sẽ đặt chân khắp non s gấm vóc của tổ quốc, thậm chí là phát huy y thuật của . Triệu Cẩm Xuyên, cuộc đời của kh nên chỉ tình yêu."

Triệu Cẩm Xuyên: "..."

Cuộc đời của kh chỉ tình yêu, mà là muốn cuộc đời thêm chút tình yêu.

Trước đây vì ngôi vị Thái tử, khổ não nhiều năm, từng lúc kh biết sống ý nghĩa gì.

Bây giờ thì hình như đã biết.

Thế nhưng, nữ tử đã sâu vào trái tim kia hình như lại kh yêu .


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...