Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Nữ Nông Dân Bắt Đầu Trồng Trọt Từ Lúc Chạy Nạn

Chương 436: Thần Hồn Quy Vị (3)

Chương trước Chương sau

Thì ra đây chính là thân thể của nàng, thân thể vốn của nàng.

Hai hồn sáu phách của nàng đến một thế giới khác để lịch luyện, vì để khi trở về thể tìm được thân thể chính xác, đã lưu lại một hồn một phách trong cơ thể, dùng làm lực dẫn dắt.

Tuy nhiên, ều khiến ta phẫn nộ là sức mạnh của cơ thể này yếu ớt, một du hồn nào đó thừa cơ mà nhập vào, chiếm dụng thân thể này.

Du hồn kia vốn muốn đẩy một hồn một phách của nàng ra ngoài, nhưng một hồn một phách trong cơ thể nàng đã bị ta hạ cấm chế, mặc cho du hồn kia dùng sức thế nào, cũng kh thể đẩy một hồn một phách của nàng ra.

Thế là, trong một thời gian dài, hai hồn phách cùng chung một thân thể, nên biểu hiện ra đặc trưng của chứng đa nhân cách.

Nói cách khác, Tiêu Th Đồng bị ngoài cho là tâm thần thất thường, từ trước đến nay chưa từng là một bệnh nhân tâm thần.

Thần hồn của nàng từ thế giới khác trở về, kh thể tiến vào cơ thể của chính , bất đắc dĩ mới buộc tạm thời mượn thân thể của khác.

Bằng kh, thần hồn phiêu dạt bên ngoài quá lâu, dễ bị ngoại lực xua tan.

Tiêu Hồng Mai cố ý gây sự, khoảnh khắc hai c.h.ế.t đuối trong hồ sen, nàng đã cảm nhận được sự dẫn dắt của một hồn một phách kia ở cự ly gần trong kh gian nhẫn x lam, liền lập tức quay về thân thể.

Cứ như thế, luồng du hồn kia đã bị sức mạnh cường đại của nàng đẩy ra ngoài.

Thần hồn quy vị, Tam hồn Thất phách lại ngưng tụ lại với nhau, khi dị năng vận hành ba chu thiên trong cơ thể, nàng cảm th sảng khoái chưa từng .

Điều này khác biệt so với cảm giác mệt mỏi thường xuyên khi nàng dùng thân thể Tô Hiểu Đồng trước đây, nghĩ lại, quả nhiên kh của , dùng vào ắt sẽ kh được như ý.

Tìm lại được thân thể của , Tô Hiểu Đồng hay nói cách khác là Tiêu Th Đồng, đương nhiên vui mừng.

Nhưng ều nàng khá ngạc nhiên là tại đây lại là thân thể của nàng?

Chẳng lẽ nàng vốn là của thế giới này ?

lẽ tìm được vị cao nhân đã cưỡng chế phân ly hồn phách của nàng mới biết rõ nguyên nhân.

Nghĩ đến đây, Tiêu Th Đồng thở dài một hơi, mở mắt ra, ngắm xung qu.

Con là động vật sống theo bầy đàn, nàng ở một trong kh gian nhẫn x lam vài năm, buồn chán như ngồi tù, đặc biệt khó chịu. Dù việc đồng áng để làm, vẫn là cảm giác trống rỗng cô đơn. Trong môi trường như vậy, ta sống cũng kh biết ý nghĩa gì.

“A Nhụy.” Tiêu Th Đồng gọi vọng ra ngoài một tiếng.

A Nhụy lập tức bước vào, “Vương phi gì căn dặn?”

Nàng ta khép nép cúi đầu, còn đứng xa, thể th nàng ta sợ vị Vương phi trước đây.

Tiêu Th Đồng nói: “ xiêm y kh?”

A Nhụy vội vàng đáp: “ ạ, vừa nãy ma ma đã sai đến Thượng Y Cục l vài bộ về, kh biết Vương phi thích bộ nào.”

Nói xong, nàng ta chạy chạy lại vài lượt, bưng y phục do Thượng Y Cục đưa tới đặt bên giường Tiêu Th Đồng.

Màu tím, màu x lam, màu vàng ch.

Ánh mắt Tiêu Th Đồng dừng lại trên bộ xiêm y màu vàng ch, nói: “Mặc bộ màu vàng ch đó !”

“Vâng.”

A Nhụy chỉnh lại xiêm y, giúp nàng thay đồ.

Y phục màu vàng ch kén màu da, may mắn là làn da của Tiêu Th Đồng trắng ngần như ngọc, chiếc váy màu vàng ch khoác lên , kh những kh xấu, mà còn tạo ra cảm giác hài hòa tương xứng.

A Nhụy kh nhịn được khen ngợi vài câu, lại chải tóc cho Tiêu Th Đồng.

Trong gương đồng, đó là một khuôn mặt giống Tô Hiểu Đồng đến bảy, tám phần, khiến nàng mơ hồ cảm th chưa hề đổi thân thể, vẫn như trước kia.

Tiêu Th Đồng cảm thán, A Nhụy cài vài b hoa châu lên búi tóc của , lại cài thêm một cây trâm châu báu tinh xảo.

Nghĩ lại nàng trước kia, quả thực chưa bao giờ tĩnh tâm mà sửa soạn, giờ khắc này trong gương, chỉ thể nói phụ nữ trang ểm lên, vẫn xinh đẹp.

“Vương phi, thuốc nguội , nô tỳ hâm nóng lại cho uống nhé?” A Nhụy xử lý xong búi tóc của nàng, liền xin ý kiến.

Tiêu Th Đồng giơ tay ngăn lại, “Kh cần đâu, ta kh .”

Thần hồn quy vị, chút triệu chứng nhỏ này, nàng chỉ cần uống một bát Linh Tuyền Thủy là thể cường thân kiện thể, kh cần dùng thuốc để ều lý.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nu-nong-dan-bat-dau-trong-trot-tu-luc-chay-nan/chuong-436-than-hon-quy-vi-3.html.]

“Vậy Vương phi đến Từ Ninh Cung kh? Hôm nay là thọ thần của Thái hậu nương nương, Thái hậu nương nương đã nói, đợi Vương phi tỉnh lại thì đến đó.”

Tiêu Th Đồng: “…”

Thái hậu nương nương?

Là Hoàng hậu nương nương trước kia ?

Nàng là thù dai, trước kia từng xảy ra chuyện kh vui với Hoàng hậu, đến nay nàng vẫn c cánh trong lòng, dù đã đổi một thân thể cũng kh muốn gặp mặt.

Đổi một thân thể, lời thề kh vào cung của nàng xem như đã phá bỏ, chỉ là trong lòng vẫn kh vượt qua được rào cản đó.

“Kh đâu.”

Ý niệm vừa xoay chuyển trong lòng, Tiêu Th Đồng liền trực tiếp từ chối. Bộ xiêm y này từ trên xuống dưới đều là màu vàng nhạt, ngay cả dây buộc tóc cũng cùng màu. Khi nàng đứng dậy, th trong khay còn một chiếc khăn tay màu vàng nhạt chưa dùng, ánh mắt khẽ chuyển động, nàng cầm l nó và đeo lên mặt làm khăn che mặt.

A Nhụy kh hiểu nàng vì lại che mặt, nói: “Vương phi, kh muốn ai th dung nhan kh?”

Tiêu Th Đồng kh đáp, trực tiếp hỏi: “Ngươi biết Hoàng thượng đang ở đâu kh?”

A Nhụy ngẩn ra, đáp: “Nghe nói Hoàng thượng kh khỏe, gần đây vẫn luôn tịnh dưỡng thân thể tại Dưỡng Tâm Điện.”

“Dưỡng Tâm Điện?” Tiêu Th Đồng hồi tưởng một chút, đại khái biết nơi đó ở đâu.

Nàng bước ra ngoài, A Nhụy hành động của nàng, hít một hơi khí lạnh, ngơ ngác theo.

“Vương phi, kh lẽ muốn gặp Hoàng thượng ?”

“Ừm.” Tiêu Th Đồng khẽ đáp trong cổ họng.

Nàng tất cả ký ức của chủ thể trước đây, biết Hoàng thượng đã bệnh nặng vô phương cứu chữa.

Trước khi thần hồn nàng tiến vào kh gian Lam Giới, nàng vẫn chưa ều dưỡng tốt thân thể Triệu Cẩm Xuyên, nay bệnh nặng đến mức này, e rằng vẫn còn sót lại chút cổ độc chưa được loại trừ.

Đã hơn ba năm trôi qua, cũng kh biết Triệu Cẩm Xuyên những năm này chịu đựng giày vò như thế nào.

Cứ như thể kiếp trước nàng nợ Triệu Cẩm Xuyên vậy, nàng luôn cảm th kh an tâm về .

A Nhụy kinh ngạc nói: “Vương phi, kh được.”

Tiêu Th Đồng liếc nàng, bước ra khỏi cửa lớn vẫn kh dừng bước, “Vì kh được?”

A Nhụy đáp: “Vương phi là phi tử của Minh Vương, một gặp Hoàng thượng là trái lễ nghi.”

“Minh Vương?” Tiêu Th Đồng lẩm bẩm gọi d hiệu Triệu Minh Xuyên, ngước mắt ráng chiều nơi xa, nhíu mày đau đầu.

A Nhụy nhắc nhở: “Vương phi muốn gặp Hoàng thượng, cần Vương gia cùng.”

Tiêu Th Đồng im lặng một lúc, thở dài: “Quả là tạo hóa trêu .”

Mang d Minh Vương phi, nhiều việc nàng kh thể làm.

Nhưng, nàng làm thể câu nệ nhiều lễ tiết đến vậy?

Từ trước đến nay, nàng vốn kh tuân thủ quy củ.

“Ta sau này sẽ giải thích với Minh Vương ện hạ.”

Vừa dứt lời, Tiêu Th Đồng liền tăng nh tốc độ.

“Vương phi.” A Nhụy kh theo kịp bước chân của nàng, dùng sức chạy theo phía sau.

Cho dù vậy, vừa rẽ qua khúc qu cuối hành lang dài, nàng đã kh còn th bóng dáng Tiêu Th Đồng đâu nữa.

“Đi đâu ? lại nh như vậy?”

A Nhụy hoang mang gãi đầu, cân nhắc xem nên bẩm báo với Minh Vương ện hạ hay kh, cuối cùng nàng vẫn cắm đầu chạy về phía Dưỡng Tâm Điện.

Bên kia, Tiêu Th Đồng đề khí vận c, thi triển một chút khinh c, chớp mắt đã bỏ xa A Nhụy.

Nàng cảm th may mắn vì đã tỉnh lại trong Hoàng cung, nếu kh, việc muốn gặp Triệu Cẩm Xuyên sẽ còn khó khăn hơn bội phần.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...