Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Nữ Nông Dân Bắt Đầu Trồng Trọt Từ Lúc Chạy Nạn

Chương 485: Đã Đến Lúc Phải Đi (1)

Chương trước Chương sau

“Ừm.” Hi Đồng kh giấu giếm.

Kh cho bất kỳ ai hy vọng, ngược lại khiến họ sự chuẩn bị tâm lý cho việc chia ly.

Triệu Bùi Xuyên ngoài mặt tr kh gì, nhưng thực ra nội tâm đau đớn vô cùng.

Vì thế, tâm bệnh của tái phát, hơi thở lại dần trở nên khó khăn.

Hi Đồng thực sự chịu thua , này vẫn cố chấp như năm nào vậy?

Nói thì nói lại, Triệu Bùi Xuyên quả thực cố chấp, nếu kh cố chấp, thì những năm này kh thể vẫn một lẻ loi được.

Thật kỳ lạ, một Vương gia của Hoàng triều, lại kh là mỹ nữ như mây, mà là một cô độc.

Hi Đồng giúp ổn định hơi thở, cho uống thuốc.

Các loại thuốc trong kh gian của nàng về cơ bản đã dùng hết trên chiến trường, bây giờ dù muốn làm phẫu thuật bắc cầu tim cho Triệu Bùi Xuyên, cũng kh dụng cụ cần thiết cho phẫu thuật.

Với tình trạng hiện tại của Triệu Bùi Xuyên, trừ khi tâm kh vướng bận việc gì khác, nếu kh sẽ luôn nguy cơ nguy hiểm đến tính mạng.

Hi Đồng kh muốn quá nhiều gánh nặng tâm lý, do đó, đối với bệnh tình của vẫn luôn kh nói thật.

Triệu Bùi Xuyên th vẻ sầu muộn giữa hai l mày nàng, cười khổ: “Tô Tô, ta sắp c.h.ế.t kh?”

Hi Đồng thẳng vào mắt , trong lòng thầm thở dài.

“Hãy sống thật tốt.”

Những bạn bên cạnh, nàng đều hy vọng họ sống thật tốt.

Triệu Bùi Xuyên nói: “Lần này rời , là vĩnh viễn kh trở về nữa kh?”

cảm giác, Hi Đồng lần này đến thăm , chính là để nói lời từ biệt cuối cùng.

Hi Đồng kh biết trả lời thế nào, đàn này quá cố chấp .

“Ta đoán đúng , kh?” Triệu Bùi Xuyên quan sát sắc mặt, trong lòng đã được câu trả lời.

bỗng cảm th sống thật vô vị, vẫn luôn chờ đợi, chờ đến cuối cùng, rốt cuộc cũng chỉ là một giấc mộng hão.

Về phần vì chờ đợi, thì bắt đầu từ chuyện Hoàng hậu rời cung.

Hi Đồng thân là Hoàng hậu, bằng cách ngủ say suốt một năm trời, đã l được thư hòa ly Triệu Minh Xuyên đưa cho nàng, biết Hi Đồng đối với Hoàng thượng hiện tại kh nửa phần tình cảm nam nữ.

Đương nhiên, chuyện Đế Hậu hòa ly kh hề được c bố ra ngoài.

Đối với ngoài mà nói, Hoàng hậu vẫn luôn ở trong thâm cung, chỉ là từ chối gặp mà thôi.

Hiểu rõ tâm tư của Hi Đồng, nghĩ đến Triệu Cẩm Xuyên cũng đã mất, vì vậy mới bu thả bản thân chờ đợi.

Bây giờ, cuối cùng cũng đợi được, nhưng Hi Đồng lại sắp rời .

Mục tiêu nhân sinh của chính là chờ đợi, bây giờ biết Hi Đồng sẽ kh trở lại nữa, sống thực sự kh còn ý nghĩa.

Bất kỳ loại thuốc nào cũng kh thể cứu được một kh kỳ vọng sống, do đó, dù Hi Đồng đưa cho bao nhiêu thuốc, ăn vào, cũng sẽ kh khiến tình trạng cơ thể tốt hơn.

Bảy ngày tiếp theo, Hi Đồng vẫn ở Bùi Vương phủ, chủ yếu là để bầu bạn cùng Triệu Trường Niệm.

Nàng chưa từng nghĩ sẽ đem Triệu Trường Niệm theo, Trường Niệm là con trai của Triệu Bùi Xuyên, là niềm hy vọng sống sót của Triệu Bùi Xuyên.

Dù Trường Niệm quyến luyến nàng, nàng cũng kh thể tùy tiện hành sự.

Tô Hiểu Bình ngày ngày đến bầu bạn với nàng, hai còn hẹn nhau thăm Làng Chài Loan.

Thượng Quan Tinh cuối cùng đã th suốt, giờ đây nàng chỉ muốn làm Triệu Đ Nguyệt.

Nói ra thì, những năm tháng nàng sống dưới thân phận Triệu Đ Nguyệt, lại chính là những ngày tháng hạnh phúc nhất trong đời nàng.

Ngụy Đại Niên bầu bạn bên nàng, kh chút cầu mong dục vọng nào.

Hi Đồng và Tô Hiểu Bình đều nhận ra, Ngụy Đại Niên ý với mẫu thân của các nàng.

Chỉ là vì ngại thế tục, hai đều kh phá vỡ lớp cửa sổ gi kia.

Ngụy Đại Niên đã già, quãng đời còn lại chỉ mong được ở bên Triệu Đ Nguyệt, bảo hộ nàng bình an.

Mối tình như vậy thật khiến ta cảm thán.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nu-nong-dan-bat-dau-trong-trot-tu-luc-chay-nan/chuong-485-da-den-luc-phai-di-1.html.]

Hi Đồng và Tô Hiểu Bình ngầm hiểu trong lòng, nhưng kh ai nói ra, tôn trọng lựa chọn của trưởng bối.

Biết Hi Đồng sắp rời , Triệu Đ Nguyệt nói nhiều lời xin lỗi, rằng những năm tháng đó nàng kh nên ép Hi Đồng báo thù cho nàng, khiến Hi Đồng kh dám đến gần.

Hi Đồng dĩ nhiên kh hề giận, mẫu thân từ Đằng Long Quốc đến, gặp đại nạn, bỗng nhiên tỉnh lại, làm thể kh hận thù?

May mắn là mẫu thân đã nghĩ th, sau này Ngụy Đại Niên bầu bạn, cũng khiến ta yên lòng.

Hi Đồng th Tô Hiểu Hoa trong thôn, sau khi gả cho Cát què, đã sinh ba đứa con.

Kh rõ Gát què đối đãi với nàng ta thế nào, nàng ta ngồi trước cửa, tóc tai bù xù, nụ cười ngốc nghếch tr như một kẻ ên.

Nhị thúc Tô Trường Th lỡ tay g.i.ế.c Dương Thúy, khi bị giam trong lao đã bị bắt kháng địch ngoại bang, chiến tử sa trường từ nhiều năm trước.

Kh cha mẹ chăm sóc, Tô Cường Tử và Tô Thuận Tử đã ngoài hai mươi, đến nay vẫn chưa thành hôn.

Hai lười biếng ham ăn, e rằng những nhà con gái trong vòng mười dặm tám thôn này đều khinh thường họ.

Trong thôn, những cùng tuổi với Hi Đồng ngày xưa, hạnh phúc nhất kể đến Dương Tứ .

Sau khi gả cho Vương Đào, Vương Đào thật thà chăm lo gia đình, lại kh bao giờ động tay đánh nàng, nàng và Vương Đào sinh bốn đứa con, ều kiện gia đình cũng tạm ổn.

Dương Thủy Căn luôn nghi ngờ thê tử Tôn Hồng Hạnh tư th với Tôn Thiết Đầu, mặc cho Tôn Hồng Hạnh giải thích thế nào, ta cũng kh tin.

Cứ như thể tìm được một cái cớ, Dương Thủy Căn sau này thỉnh thoảng lại dẫn nam nhân lạ về nhà.

Tôn Hồng Hạnh thất vọng tràn trề với , dứt khoát bu xuôi.

Cứ như thế, hai sống những ngày tháng hỗn loạn, lộn xộn.

Sau khi chính sách di cư được ban hành, nhiều gia đình trong thôn đã dọn về Nghi Châu thành.

Những ngôi nhà tường đất vội vàng xây dựng năm xưa, nay phần lớn đều bỏ trống.

Gia đình Thác Bạt vẫn còn ở đó, vì Thác Bạt Phong đã làm Tướng quân trong quân đội, nên tất cả mọi đều ở lại.

Thác Bạt gia gia đã qua đời.

Hi Đồng nghe tin, liền cho chuẩn bị đồ tế lễ, cùng Tô Hiểu Bình đến mộ phần của để tế bái.

Hứa Quyên, thê tử mà cưới cho Thác Bạt Phong lúc sinh thời, vẫn còn ở đó.

Tô Hiểu Bình tiếc nuối nói với Hi Đồng rằng, Thác Bạt Phong đến nay vẫn chưa hề động phòng với Hứa Quyên, hoặc nói cách khác, hôn sự của họ căn bản chưa từng được cử hành.

Hứa Quyên đã ba mươi tuổi, một cô đơn trải qua ngần năm.

Hi Đồng nói: "Thế chẳng Phong Tử đã làm lỡ dở nàng ta ?"

Tô Hiểu Bình nói: "Ta nghe nói Đại Phong ca đã cho nàng nhiều bạc, khuyên nàng tái giá, nhưng nàng nói, phụ nữ trong thôn l chồng cũng chưa chắc đã hạnh phúc, mà hiện tại nàng sống khá tốt, nên nàng cứ một sống qua ngày."

Hi Đồng cảm thán: "Quả là một th suốt."

Quả thật, thành thân chưa chắc đã tốt, độc thân trái lại còn sống tự tại hơn.

Dường như được khai sáng, Hi Đồng cũng kh muốn theo đuổi tình yêu nữa, cứ một sống qua ngày thôi!

Kiếp này đã từng yêu, từng đau, từng hạnh phúc, thế là đủ .

Nàng nói: "Vậy còn Phong Tử? giờ đang ở đâu?"

tòng quân hành động kh được tự do, sau vài lần bỏ lỡ, sau này nàng hình như chưa từng gặp lại Thác Bạt Phong.

Nhớ lại cảnh tượng lần đầu gặp Thác Bạt Phong năm xưa, nàng ý niệm khẽ động, l ra một khối ngọc bội.

Tô Hiểu Bình ấn tượng, nói: "Tỷ tỷ, ta vẫn nhớ khối ngọc bội này, đây là do cô bé Thác Bạt Tĩnh của nhà Thác Bạt tặng tỷ, kh?"

Hi Đồng gật đầu, cười khổ: "Ta từng nói sẽ trả lại cho Thác Bạt Tĩnh, nhưng chuyện này, sau đó lại quên mất."

Việc quá nhiều, một chuyện nhỏ nhặt như vậy, nàng quả thật chưa từng đặt trong lòng.

Nếu kh hôm nay nhắc đến chuyện năm xưa, nàng còn kh nhớ ra.

Tô Hiểu Bình chằm chằm vào khối ngọc bội, muốn nói lại thôi.

Hi Đồng kh th thần sắc của nàng, nói: "Hay là chúng ta một chuyến đến nhà Thác Bạt, trả khối ngọc bội này lại !"

"Tỷ tỷ, ta kh biết nên nói hay kh." Tô Hiểu Bình tr vẻ khó mở lời.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...