Nữ Nông Dân Bắt Đầu Trồng Trọt Từ Lúc Chạy Nạn
Chương 68: Tò mò
Tất cả binh sĩ Rợ Khương đều kh hiểu vật đó là thứ gì, theo bản năng ngẩng đầu lên thì đạn đã b.ắ.n trúng bọn chúng.
Trong thời đại binh khí lạnh này, bọn chúng chưa từng th thứ vũ khí cao cấp đến vậy.
Cũng vì lẽ đó, khi đạn b.ắ.n tới, bọn chúng còn chưa kịp phản ứng đã trực tiếp bỏ mạng.
kẻ ngã xuống từ lưng ngựa, kẻ kêu thảm thiết, kẻ th khác ngã xuống đất mà kinh hoàng chạy tán loạn…
Trong chớp mắt, m trăm binh sĩ Rợ Khương đã trở nên hỗn loạn.
Đúng là kẻ muốn b.ắ.n tên để giải vây, nhưng bọn chúng ngay cả cơ hội kéo căng cung cũng kh .
Chỉ cần tiếng “Bằng bằng bằng” kia vang lên, bọn chúng sẽ ngã rạp xuống đất từng mảng lớn, hoàn toàn ở trong trạng thái bị áp chế.
Tô Hiểu Đồng định nhấc chân khỏi lưng ngựa, Triệu Cẩm Xuyên nh chóng hoàn hồn, ngăn nàng xuống ngựa đồng thời thúc ngựa đuổi theo.
Thế là, Triệu Cẩm Xuyên ều khiển tuấn mã, Tô Hiểu Đồng chuyên tâm b.ắ.n quét, thay sáu lần băng đạn, đã giải quyết hết tất cả binh sĩ Rợ Khương tại chỗ.
Triệu Cẩm Xuyên những t.h.i t.h.ể la liệt khắp nơi, kinh hãi kh thôi, thực lực này quả thực một thể chống đỡ ngàn quân.
Đối với vũ khí trong tay Tô Hiểu Đồng, vô cùng yêu thích, giả như binh sĩ Phượng Ly quốc mỗi đều thể sở hữu một thứ vũ khí như vậy, thì lo gì kh đánh bại Rợ Khương? Tiêu diệt quốc gia Rợ Khương cũng kh là chuyện khó khăn.
“Hiểu Đồng cô nương, cái kia…” đổi cách gọi “Tô cô nương” thành “Hiểu Đồng cô nương”, cách xưng hô này xem ra thân mật hơn một chút.
Tô Hiểu Đồng th ánh mắt cháy bỏng chằm chằm khẩu s.ú.n.g tiểu liên trong tay , liền tháo băng đạn ra, ném về phía : “Muốn xem thì cứ xem.”
Đạn trong băng đạn kh còn nhiều, mà băng đạn nàng cất giấu trong kh gian cũng chỉ còn tối đa ba cái.
Nàng ta quả thực thích sưu tầm vũ khí, nhưng dù vũ khí nhiều hơn nữa, đối với m chục vạn binh sĩ Rợ Khương mà nói, cũng chỉ là số ít, hoàn toàn kh đủ để g.i.ế.c hết đám quỷ Rợ Khương kia.
Trong thời đại này, đạn của những vũ khí cao cấp kia kh thể bổ sung tiếp tế, cho nên kh đến mức vạn bất đắc dĩ, nàng đều kh nỡ sử dụng.
Chạy nạn đã một tháng rưỡi, nàng vẫn luôn kh dùng qua, chính là vì lý do này.
Triệu Cẩm Xuyên suy ngẫm một hồi, kinh ngạc nói: “Khẩu ám khí này của nàng lại tinh xảo đến vậy, rốt cuộc là được chế tạo như thế nào?”
học theo tư thế của Tô Hiểu Đồng định b.ắ.n quét một phen, nhưng lại chẳng chút động tĩnh nào.
kỳ lạ nghiên cứu khẩu s.ú.n.g tiểu liên: “Chuyện gì thế này, đến tay ta thì nó kh vang nữa?”
Giống như một hài tử tò mò, hứng thú của vô cùng mãnh liệt.
Tô Hiểu Đồng ra hiệu băng đạn trong tay , nói thẳng: “Kh băng đạn mà!”
“Băng đạn là gì?” Triệu Cẩm Xuyên muốn xem, thậm chí còn muốn lắp băng đạn vào.
Tô Hiểu Đồng lập tức từ chối: “ đừng chạm vào, kh hiểu đâu, nếu lỡ tay sát sinh thì kh hay.”
Ở nơi này chỉ nàng và Triệu Cẩm Xuyên, nếu Triệu Cẩm Xuyên phạm sai lầm, bị g.i.ế.c nhầm chắc c là nàng.
Triệu Cẩm Xuyên bị chê bai thì bĩu môi, "Ta quả thật chưa từng th, nhưng cũng kh thể nói là ta kh hiểu chứ! Chẳng ta học một cái là hiểu ngay ?"
Cái dáng vẻ bĩu môi kia thật vừa đáng yêu lại vừa đẹp mắt.
Tô Hiểu Đồng th mà trán nổi m vạch đen. Cẩm mỹ nhân này nếu còn cứ bán m (cố tỏ vẻ đáng yêu) như vậy, sau này đừng trách nàng kh nhắc nhở, y sẽ bị khác vồ l mất thôi.
Tô Hiểu Đồng l khẩu s.ú.n.g xung phong ra, lắp hộp đạn, sau đó ý niệm khẽ động, khẩu s.ú.n.g xung phong liền biến mất khỏi tay nàng.
Triệu Cẩm Xuyên kinh ngạc đến ngây , chớp mắt, lại chớp mắt, xác nhận kh ảo giác, y hít vào một hơi lạnh, "Ám khí kia đâu ? Nàng cất nó ở nơi nào?"
Tô Hiểu Đồng đáp: "Đó kh ám khí, đó là vũ khí, tên là Súng xung phong, ta đã thu nó lại ."
"Thu lại ?" Triệu Cẩm Xuyên vây qu nàng mà đánh giá, "Kh mà! Trên nàng tr chẳng gì cả, thu vào đâu được?"
Y quá muốn tìm hiểu ngọn ngành, suýt nữa đã muốn lột cả quần áo Tô Hiểu Đồng ra để tìm.
Tô Hiểu Đồng hành động của y, cảm th vô cùng xấu hổ.
Hôm nay đã dùng s.ú.n.g xung phong, xem ra Lam Giới kh gian trước mặt y khó mà giấu được nữa.
Nàng vốn kh muốn nói cho Triệu Cẩm Xuyên, nhưng bộ dạng tò mò này của y, tám phần mười nếu kh khám phá ra được một ều gì đó, y sẽ kh chịu bỏ cuộc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nu-nong-dan-bat-dau-trong-trot-tu-luc-chay-nan/chuong-68to-mo.html.]
Kh muốn bị Triệu Cẩm Xuyên truy hỏi mãi, nàng cân nhắc trong lòng, nói: " thật sự muốn biết?"
"Muốn chứ!" Triệu Cẩm Xuyên kh hề che giấu tâm tư của .
Tô Hiểu Đồng nói: "Vậy hãy thề kh nói cho bất cứ ai, ta sẽ nói cho ."
Triệu Cẩm Xuyên cảm th thể làm được, lập tức giơ tay đưa ba ngón, "Ta thề, tuyệt đối kh tiết lộ bí mật của nàng cho bất cứ ai, nếu vi phạm lời thề, trời giáng sét đánh."
"Ầm!"
Trên trời bất chợt vang lên một tiếng sấm lớn, dọa y phản xạ ều kiện mà lên bầu trời.
Phía Tây chân trời một đám mây đen, lẽ đêm nay sẽ đổ mưa.
Tô Hiểu Đồng liếc bầu trời đang sấm, cười nhẹ nhàng đe dọa: "Th chưa, một khi vi phạm lời thề, cả trời cũng sẽ nổi giận đ!"
Triệu Cẩm Xuyên thầm cảm thán một tiếng, "Vậy bây giờ nàng thể nói chứ!"
Tô Hiểu Đồng tháo Lam Giới xuống, "Nó ở bên trong cái này."
"Bên trong cái này?" Triệu Cẩm Xuyên nhận l, chằm chằm chiếc nhẫn màu x, lại chăm chú nó dưới ánh sáng lờ mờ.
Tô Hiểu Đồng giải thích: "Bên trong này chứa kh gian, thể cất những thứ lỉnh kỉnh mà vẫn cần dùng đến vào."
"Làm thế nào để cất?"
"Dựa vào tinh thần lực để ều khiển..."
Tô Hiểu Đồng giải thích một hồi, Triệu Cẩm Xuyên nghe mà cứ như lọt vào sương mù.
Y tìm một vấn đề tương đối quan trọng để hỏi: "Nàng cứ nói thẳng vật này từ đâu mà ra ?"
Biết y cũng sẽ tìm cách kiếm một cái về chơi đùa.
Đáng tiếc Tô Hiểu Đồng trực tiếp dập tắt ý nghĩ này của y: "Khi ngủ mơ, trời ban cho."
"Nàng đang đùa đ à!"
"Hay là ta nói với , nó là thứ ta mang đến từ một thế giới khác?"
Lời giải thích này càng thiếu tính thuyết phục hơn.
Triệu Cẩm Xuyên vẫn kh tin, "Đúng là nói toàn lời nhảm nhí."
Khinh thường Tô Hiểu Đồng một chút, y chuyển sang chuyện khác: "Vậy nàng nói xem, món vũ khí đặc biệt lợi hại mà nàng dùng để quét sạch Rợ Khương khi nãy nhiều kh?"
"Kh nhiều, chỉ duy nhất một cây."
"Chỉ một cây?" Triệu Cẩm Xuyên vô cùng tiếc nuối, "Vậy thể chế tạo ra nữa kh?"
" nói xem, với kỹ thuật chế tạo binh khí hiện tại của Phượng Ly Quốc, làm ra được kh?"
Triệu Cẩm Xuyên suy nghĩ, tự biết mà đáp: "E rằng là kh thể."
"Vậy nên đừng nghĩ đến chuyện đó nữa."
"Rõ ràng biết vũ khí đó lợi hại nhưng lại kh thể làm ra, chẳng quá đáng tiếc ?"
Tô Hiểu Đồng nhún vai, "Kh còn cách nào khác! Điều kiện kh cho phép."
Màn đêm bu xuống, trời dần tối .
Kh thể nán lại nơi đây lâu hơn, Tô Hiểu Đồng t.h.i t.h.ể của các binh sĩ Rợ Khương nằm trên mặt đất, tập trung tinh thần lực, quét ra một vầng sáng màu vàng nhạt.
Sau vài hơi thở, tất cả binh khí đều đã nhập vào Lam Giới kh gian của nàng.
Triệu Cẩm Xuyên đang cầm Lam Giới, sau khi sự chú ý bị phân tán, y chợt cảm th tay trống kh, lại thì Lam Giới trong tay đã biến mất.
Nghĩ rằng đã làm mất Lam Giới của Tô Hiểu Đồng, y vội vàng cúi xuống tìm.
Tô Hiểu Đồng th hành động của y kỳ quái, hỏi: " làm gì thế?"
Chưa có bình luận nào cho chương này.