Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Nữ Nông Dân Bắt Đầu Trồng Trọt Từ Lúc Chạy Nạn

Chương 86: Ngươi làm sao nhìn trúng nàng ta được 2

Chương trước Chương sau

Đó chẳng Tô lão bà tử cùng m nhị phòng đó ?

Tám chín phần là th khác lương thực, mà thì kh, nên mới muốn đến đòi.

Tô Hiểu Đồng kh muốn đưa lương thực cho họ, nh trí, xách bao gạo còn lại lên, nói: "Triệu Cẩm Xuyên, m đó tạm thời giao cho ngươi, ta lát nữa sẽ quay lại."

Lời chưa dứt, đã lủi mất.

Tốc độ của nàng vô cùng nh, Triệu Cẩm Xuyên theo, chỉ th một chút bóng lưng màu xám trắng.

Triệu Cẩm Xuyên kh khỏi thán phục khinh c của nàng, chỉ là một cô gái n thôn thôi, lại biết b.ắ.n cung, biết võ c, còn biết cả khinh c.

Đúng , hình như quên hỏi Tô Hiểu Đồng sư thừa ở đâu .

"Triệu c tử."

Giọng nói khàn đục, vang dội của Tô lão bà tử đột ngột chui vào tai.

Triệu Cẩm Xuyên quay đầu lại, liền th Tô lão bà tử đang giận dữ trừng mắt , như thể nợ bà ta thứ gì vậy.

Kh thích kiểu lão bà tử này, nhíu mày, kh đáp lại.

Tô lão bà tử kéo dài khuôn mặt, cây gậy chống mạnh xuống đất, kh khách khí hỏi: "Tô Hiểu Đồng đâu?"

Dương Thúy đỡ bà ta, ánh mắt tìm kiếm khắp nơi.

Tô Hiểu Hoa và hai đứa em trai đứng phía sau, cũng đảo mắt ngó xung qu.

Triệu Cẩm Xuyên đánh giá m , làm như kh nghe th câu hỏi của Tô lão bà tử.

Kh nhận được câu trả lời, mặt mũi Tô lão bà tử kh giữ được, giận dữ nói: "Ta đang hỏi ngươi đó!"

Triệu Cẩm Xuyên lạnh lùng nói: "Hỏi ta? Ha! Ngươi là ai? tư cách gì để hỏi chuyện bản thiếu gia?"

Tô lão bà tử bị nghẹn một câu, tay nắm chặt cây gậy, nghiến răng nghiến lợi nói: "Lão bà tử ta kh tư cách ? Ngươi cưới cháu gái của lão bà tử ta, lão bà tử ta còn kh tư cách ?"

Khí thế của Triệu Cẩm Xuyên mạnh, ban đầu bà ta khá sợ hãi, nhưng vừa nghĩ đến mối quan hệ giữa Triệu Cẩm Xuyên và Tô Hiểu Đồng, bà ta ưỡn thẳng sống lưng, kh còn sợ nữa.

"Cái gì?" Triệu Cẩm Xuyên kinh ngạc, cưới cháu gái bà ta? Ai? Tô Hiểu Đồng ?

Xin thứ lỗi cho , cảm kích ân cứu mạng của Tô Hiểu Đồng, nhưng chưa từng nghĩ đến chuyện đó!

Tô lão bà tử tự cho là đúng, căng mặt nói: "Mau lên, gọi Tô Hiểu Đồng cái đứa bất hiếu đó ra đây cho lão bà tử ta."

Đã làm cháu rể của bà ta, thì tôn bà ta là trưởng bối. Triệu Cẩm Xuyên lợi hại đến m, còn dám đánh bà ta ?

Cho nên bây giờ bà ta đối diện với Triệu Cẩm Xuyên cũng kh hề sợ sệt.

Triệu Cẩm Xuyên giơ tay ngăn lại: "Ngươi đợi đã, ta cưới cháu gái ngươi khi nào?"

Tô lão bà tử tức giận chất vấn: "Ngươi bây giờ cùng cái đứa bất hiếu Tô Hiểu Đồng kia ngày ngày lêu lổng, chẳng lẽ kh là định cưới nó ? ngoài đều đồn rằng nó và ngươi sớm đã thành đôi ."

Triệu Cẩm Xuyên khóe miệng giật giật, thực sự kh dám đồng tình với cái gọi là "lêu lổng" của bà ta.

Tô lão bà tử "chậc chậc" hai tiếng: "Nhưng mà, Triệu c tử, ngươi mắt bị mù kh? Đứa cháu gái kia của ta lớn lên xấu xí như vậy, ngươi làm trúng nó?"

Tô Hiểu Hoa nhân cơ hội nhô đầu ra, muốn Triệu Cẩm Xuyên th . So với Tô Hiểu Đồng, tuy nàng ta da dẻ đen vàng, nhưng trên mặt kh vết bớt, rõ ràng là đẹp hơn Tô Hiểu Đồng nhiều.

Triệu Cẩm Xuyên đổ mồ hôi lạnh, trên đời này lại bà nội nói cháu gái như thế, trách Tô Hiểu Đồng lại kh thích bà ta.

"Cái đó, Tô lão thái, ta và cháu gái ngươi kh quan hệ gì, ngươi đừng đoán mò." khổ sở phân trần.

"Kh quan hệ?" Tô lão bà tử nghiến răng, ánh mắt kh thiện cảm chằm chằm : "Kh quan hệ, ngươi thể ngày ngày kề cận nó ?"

Bà ta nói chuyện luôn như vậy, nói lại lạc đề, hơn nữa là loại lạc đề tám con trâu cũng kh kéo lại được.

Dương Thúy đứng bên cạnh lo lắng, khẽ nhắc nhở: “Nương, tìm Hiểu Đồng, đòi lương thực.”

Tô lão thái sững sờ, thầm trách bản thân, dường như bà đã nói quá xa .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nu-nong-dan-bat-dau-trong-trot-tu-luc-chay-nan/chuong-86-nguoi-lam--nhin-trung-nang-ta-duoc-2.html.]

Đúng lúc này, Thác Bạt Phong chạy tới, hỏi: “Các vị chuyện gì ư?”

Triệu Cẩm Xuyên th , ánh mắt liền sáng rực.

Tô lão thái vừa chẳng nói ngày ngày kề cận Tô Hiểu Đồng, chính là đang hú hí với Tô Hiểu Đồng ? Vậy mà ở đây lại còn một ngày ngày kề cận, cũng hú hí với Tô Hiểu Đồng nữa!

Ý nghĩ này phần tai hại cho nàng, kh biết một ngày nào đó hối hận kh?

Tô lão thái trước đó chưa từng chú ý đến Thác Bạt Phong.

Bất chợt th một th niên tuấn tú, mày th mắt sáng chạy đến trước mặt, bà ngẩn ra, hỏi: “Ngươi là ai?”

Thác Bạt Phong tự giới thiệu: “Ta họ Thác Bạt, tên Phong, Thác Bạt Phong.”

Dương Thúy biết tính khí Tô lão thái, vừa quen một , tám phần là lại bắt đầu dây dưa kh dứt.

Ngay lập tức, nàng ta kh nhịn được kéo khóe môi, nở một nụ cười hiền hậu như từ mẫu, thái độ khá tốt hỏi: “Thác Bạt tiểu ca, ngươi biết Tô Hiểu Đồng đâu kh?”

“Nàng kh ở đây ư?” Thác Bạt Phong gãi đầu, mơ hồ qu: “Ta cũng là đến tìm nàng.”

Kh Tô Hiểu Đồng chỉ dẫn, kh cách nào tiến bộ, nên quay lại là để thỉnh giáo Tô Hiểu Đồng.

Hỏi cũng như kh hỏi, Dương Thúy thầm liếc xéo một cái.

“Tô Hiểu Đồng.” Tô lão thái lại mở miệng gọi: “Tô Hiểu Đồng, ngươi c.h.ế.t ở xó xỉnh nào ?”

Trời quang mây tạnh, Tô Hiểu Bình cùng Triệu Đ Nguyệt và Tô Giang Hà đang tìm trái cây rừng gần đó.

Nghe th tiếng kêu, Tô Hiểu Bình rón rén ra sau một cây cổ thụ, mắt chợt mở to.

Kh muốn gặp Tô lão thái và nhà nhị phòng, nàng ta hít một hơi khí lạnh, vội vàng gọi mẫu thân và đệ đệ sang nơi khác.

Tô lão thái hồi lâu kh th Tô Hiểu Đồng, vẻ mặt giận dữ vô cùng.

Bà biết lương thực là của Triệu Cẩm Xuyên, nhưng bà lại kh mặt mũi trắng trợn đòi hỏi Triệu Cẩm Xuyên, cho nên chỉ thể gọi Tô Hiểu Đồng ra, nhờ Tô Hiểu Đồng đòi.

Lúc đó, Tô Hiểu Đồng đã đến nhà Dương Đại nương, đưa cho nhà Dương Đại nương hai chén gạo, lại tìm vị trí nhà Lý chính Tôn Hồng Binh.

Nàng nhớ rõ, hai nhà này đều kh cử đến đòi gạo.

Trong túi còn khoảng bốn chén gạo, nhà Tôn Hồng Binh nhân khẩu kh ít, nàng dứt khoát đổ cả bốn chén gạo vào túi của nhà Tôn Hồng Binh.

Tôn Hồng Binh trên đường đã cứu giúp kh ít , ều này khiến nàng cảm th an ủi, tốt vẫn được báo đáp tốt.

Cầm túi kh, Tô Hiểu Đồng yên tâm quay về.

Nàng cố tình la cà trên đường, nào ngờ trở về, Tô lão thái và nhà nhị phòng vẫn kiên nhẫn đứng đợi trước lều, lải nhải kh ngừng.

Triệu Cẩm Xuyên đau đầu muốn chết, lão thái bà này kh thể đánh, khuyên kh , da mặt lại dày, rốt cuộc làm mới thể được yên tĩnh đây?

vốn cao, bất chợt th Tô Hiểu Đồng lén lút trộm phía sau, vội vàng đưa tay vẫy: "Tô Hiểu Đồng, nàng mau qua đây."

Đôi mắt hạnh xinh đẹp của Tô Hiểu Đồng trừng một cái, khẩu hình miệng mắng vài câu, nhấc chân bỏ chạy.

Kh sợ Tô lão thái và nhà nhị phòng, chủ yếu là cãi vã tốn tâm trí, mà nàng kh muốn ngày nào cũng hao tâm tốn sức đối phó với m kia.

Tô lão thái và những khác nghe th tiếng Triệu Cẩm Xuyên gọi, vội vàng quay đầu lại.

Tầm phía trước rộng rãi, dù Tô Hiểu Đồng đã chạy xa, vẫn thể th được bóng lưng.

“Tô Hiểu Đồng, ngươi đứng lại cho ta!” Tô lão thái giận dữ gào lên, chống gậy đuổi theo.

Dương Thúy đỡ bà, cũng theo sau.

Tô Hiểu Hoa luyến tiếc kh muốn , Triệu Cẩm Xuyên, mới đành lòng theo kịp bước chân của mẫu thân.

Thế là, một nhóm lôi kéo nhau đuổi theo Tô Hiểu Đồng.

Triệu Cẩm Xuyên từ phía sau, trên trán chợt nổi vài vệt hắc tuyến, rốt cuộc đây là một hộ gia đình kiểu gì vậy?


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...