Nữ Phụ Ác Độc Nhưng Là Mỹ Nhân Ngu Ngốc
Chương 15:
[Biểu cảm của vợ hài quá, đúng kiểu đại não bị đứng máy.]
[Từ bỏ bảo bối, em kh đấu lại nổi cái bánh trôi nhân mè đen này đâu!]
ngẩn một lát, mặt bỗng nóng bừng lên.
Cúi đầu suy nghĩ hồi lâu, "chụt" một cái hôn lên má Lâm Sơ Ảnh.
“Cảm ơn .”
Nhưng Lâm Sơ Ảnh lại vươn tay vòng qua eo , chặn đứng ý định lùi lại của .
Cánh tay dùng lực, kéo vào lòng.
Thân thể hai dán chặt vào nhau kh một kẽ hở.
mỉm cười, chỉ chỉ vào bên má vừa được hôn, ánh mắt sâu thẳm:
“Chút phần thưởng này hình như hơi ít nhỉ.”
“Xem ra, để tự l .”
Lâm Sơ Ảnh cúi đầu xuống.
Hương gỗ lạnh lẽo một lần nữa bao trùm l .
13
Sau nụ hôn, đỏ mặt chân run đẩy Lâm Sơ Ảnh ra, chạy loạng choạng vào nhà.
Ngoảnh lại , đối phương cũng thản nhiên bước theo sau.
lập tức che l đôi môi đang tê rần, cảnh giác trừng mắt :
“ vào đây làm gì?”
Lâm Sơ Ảnh mỉm cười chỉ vào bộ âu phục trên :
“ vừa họp xong là chạy thẳng qua đây, muốn thay bộ quần áo khác.”
Nói đoạn, tự nhiên lướt qua vào phòng ngủ.
Đúng , đây vốn là chung cư của Lâm Sơ Ảnh mà.
tự kiểm ểm bản thân vì đã quá nhạy cảm trong một giây.
lẽ nghĩ nhiều .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nu-phu-ac-doc-nhung-la-my-nhan-ngu-ngoc/chuong-15.html.]
Thế nhưng, Lâm Sơ Ảnh vào phòng tắm.
Lát sau, tiếng nước từ vòi hoa sen vang lên.
: ?
Sau đó, Lâm Sơ Ảnh bước ra ngoài.
Toàn thân chỉ quấn duy nhất một chiếc khăn tắm.
: !
Cảm ơn bạn đã ủng hộ cho truyện của Chiqudoll nha!
Kh, tuyệt đối kh nghĩ nhiều!
Bình luận tràn ngập kh khí vui sướng:
[Cười c.h.ế.t mất, đúng là dẫn sói vào nhà mà.]
[Hôm nay Th Th lại bị trai xoay như chong chóng .]
[Cái ệu bộ ngơ ngác của vợ đúng là xem trăm lần kh chán!]
[Mặt vợ đỏ đến tận mang tai kìa, cái gì gọi là mỹ nhân thẹn thùng, giờ thì đã hiểu!]
Bị bình luận cười nhạo, càng th xấu hổ hơn.
theo bản năng sờ lên má, nóng đến mức sắp chiên được trứng gà luôn .
trộm liếc "cảnh đẹp" trước mắt, che mắt lại xua tay loạn xạ:
“Kh được lại gần đây!”
Tiếng cười vang lên từ khoảng cách gần:
“Được thôi, nhưng em cũng cho một cơ hội chuộc lỗi chứ, đúng kh?”
Tay đột nhiên bị nắm l, lòng bàn tay bị nhét vào một dải lụa mềm mại.
Thứ gì vậy?
nhịn kh được hé mắt một cái, là cà vạt của Lâm Sơ Ảnh.
Dường như vừa mới cởi ra nên vẫn còn hơi ấm từ cơ thể .
“Lần trước hơi giận nên kh kiềm chế được bản thân.”
Lâm Sơ Ảnh cười : “Là sai, lần này đổi lại Th Th trói nhé, được kh?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.