Nữ Phụ Độc Ác Say Mê Nam Chính
Chương 29:
Bởi vì muốn bồi bổ cho Văn Triển, trong bếp luôn sẵn c xương heo, ninh kỹ đến độ trắng ngà, trên mặt nổi một lớp mỡ màng trong suốt, như muốn vắt kiệt tinh túy từ xương heo, hòa tan vào từng giọt c.
Múc m muỗng vào nồi đất, đợi đến khi sôi ùng ục, thả thịt viên chiên giòn, thịt thái lát vào, để thịt chín đều, sau đó cho bún sợi vào, cuối cùng cho hết rau củ trong bếp vào, thành một nồi thập cẩm lớn.
Lục Vân Sơ th c đã nấu vừa độ, bưng nồi đất ra, đặt lên tấm mâm gỗ dày đã lót sẵn miếng vải, yết hầu khẽ động: "Được ! Mau về thôi, thể dùng bữa được !"
Nàng như muốn ôm vội nồi đất mà chạy ngay vào phòng, song lại bị Văn Triển giữ lại.
tiếp nhận mâm, đặt lên đó hai chiếc chén con, l thêm đũa và muỗng, dù vậy, vẫn muốn dìu Lục Vân Sơ.
"Ta cứ nương vào tường là được!" Lục Vân Sơ vội nói: "Nồi đất nóng, cẩn thận kẻo đổ."
Quả thật là khá nguy hiểm. Văn Triển ra hiệu cho nàng ngồi xuống, sẽ bê qua trước, lát nữa quay lại đón nàng.
Đành vậy, Lục Vân Sơ khẽ nuốt nước bọt, đợi quay lại.
Cuối cùng cũng trở lại phòng, Lục Vân Sơ nôn nóng cầm chén lên, vừa gắp thức vừa nói với Văn Triển: "Đừng nồi thập cẩm này m phần kém sắc, nhưng ta cam đoan, mùi vị nhất định ngon."
Nồi đất giữ nhiệt tốt, sau khi bắc ra khỏi bếp, c trong nồi vẫn sôi sùng sục, bốc khói nghi ngút, hương thơm ngào ngạt. Tất thảy nguyên liệu được bao bọc bởi làn hơi nóng đang dần dịu xuống, vừa hòa lẫn hương vị của vào c, vừa hấp thụ tinh túy của nhau.
Lục Vân Sơ cho vào đủ loại rau củ thể bỏ được, cải thảo, bí đao, mộc nhĩ, giá đỗ, nấm hương, đậu hũ, đủ loại màu sắc, khiến thỏa mãn vô ngần.
Trước tiên, nàng húp một ngụm c. C đậm đà, béo bùi, thơm ngon, nóng hổi, vừa ngọt béo mà kh ng, lại mang theo vị th mát của rau, xen lẫn vị ngọt của thịt.
Ngũ tạng lục phủ tức thì như được sưởi ấm, cái lạnh ẩm ướt do trận mưa tầm tã mang đến đều tan biến hết thảy, cả thân thể bỗng chốc được bao bọc bởi cảm giác dễ chịu, ấm cúng.
Nàng ăn một cách ngon lành. Văn Triển vốn hiếm khi cảm th đói bụng, nhưng vừa nàng ăn, bất giác muốn cầm đũa gắp thức.
Lục Vân Sơ dùng đôi đũa chung gắp cho một phần lớn rau củ và bún, múc đầy ắp một bát, khiến chẳng biết nên bắt đầu từ đâu.
Vì vậy quyết định xử lý phần bún đang choán hết kh gian trước.
Sợi bún trắng muốt mềm mịn, gắp lên trơn tuột, cứ thế lướt xuống. vội vã đưa vào miệng, bún thấm đẫm nước c, mang theo hơi nóng, hương thơm tức thì ngập tràn trong khoang miệng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nu-phu-doc-ac-say-me-nam-chinh/chuong-29.html.]
Dai mềm, thơm ngon, hương gạo nồng nàn, thấm đẫm vị ngọt th của nấm, vị đậm đà của nước xương hầm, tuy rõ ràng th đạm, nhưng lại mang đến cảm giác một hương vị phong phú, phức tạp vấn vương nơi đầu lưỡi.
luôn bị món ăn Lục Vân Sơ làm cho kinh ngạc, lẳng lặng nhai nuốt, chậm rãi vô cùng, tựa muốn ghi tạc từng thớ vị, e rằng giấc mộng bỗng tan, tỉnh giấc sẽ quên lãng hết thảy.
Lục Vân Sơ kh dám gắp quá nhiều thịt cho , e dạ dày lại khó chịu, vì vậy nàng chỉ gắp l miếng thịt viên chiên giòn duy nhất ở mép bát mà đưa vào miệng.
Dầu mỡ của viên thịt chiên giòn đã hòa tan hết vào c, thịt mềm mại, chút gân, càng nhai càng cảm th thơm ngon.
Thưởng thức xong thịt cá, chỉ còn lại toàn là rau củ.
Đậu hũ mềm mại, được nước xương và dầu mỡ làm cho thấm đẫm hương vị, chẳng cần nhai nhiều, chỉ khẽ ngậm vào liền tan ra, hương vị quả thực mỹ diệu.
Văn Triển vô cùng yêu thích, liền gắp hết đậu phụ ra, thưởng thức sạch trước.
Nào ngờ rau củ còn ngon hơn vạn phần. Lớp mỡ heo thơm lừng trên mặt nước xương hầm đã ngấm trọn vào rau củ, kh cần thêm gia vị, vị ngọt th nguyên bản được giữ trọn vẹn.
Chỉ cắn một miếng, như được đưa về chốn Giang Nam mưa bụi mờ ảo, lại bị tiếng sấm chớp cuồng nộ ngoài khung cửa sổ kéo về hiện thực nghiệt ngã.
Lục Vân Sơ vừa ăn vừa thản nhiên kể lể: "Ở đất Vân Nam... à, chốn này chưa biết gọi tên là gì, nhưng tóm lại tại phương Nam một món đặc sản trứ d là bún nấu niêu nhỏ. Chẳng qua, ta đã tùy tiện sửa đổi ít nhiều, giờ đây chỉ còn d 'bún' là giữ được chút liên quan."
Tiếng mưa càng lúc càng đổ xối xả, khí trời theo đó mà lạnh tr th. Song, nhờ lò sưởi sưởi ấm, hơi nóng từ chiếc nồi đất bốc lên nghi ngút, gian phòng vẫn giữ được vẻ ấm cúng.
Lục Vân Sơ khẽ húp, tiếng xì xụp nhỏ nhẹ vang lên. Món ăn nóng hổi nhẩn nha thưởng thức, để từng sợi bún thấm đẫm hương vị thơm ngon từ từ len lỏi vào đầu lưỡi, quả thực là một cảm giác tuyệt diệu khôn tả.
Nhắc đến cố hương Vân Nam, nàng bất giác ngẩn hồi tưởng, khẽ cười nói: "Nơi đẹp tựa tr họa, trời x ngắt, mây trắng bồng bềnh, biển hoa muôn màu rực rỡ. Nếu thể… à kh, ắt ngày chúng ta sẽ cùng nhau đến đó chiêm ngưỡng."
Văn Triển cứ mặc cho nàng huyên thuyên kh dứt, ánh mắt dõi theo nàng qua làn khói mờ ảo, khóe môi khẽ nở nụ cười dịu dàng đến lạ.
Kỳ lạ thay, trong tiết trời mưa tầm tã, gió giật dữ dội, sấm chớp đùng đoàng, bầu trời tối sầm như mực đổ, thế mà lại dễ dàng bị Lục Vân Sơ dẫn dắt vào một ngày xuân tươi đẹp, thoáng chốc được chiêm ngưỡng khoảnh khắc muôn hoa đua nở.
Ngày bão táp, thích hợp nhất là cuộn trên giường, tận hưởng giấc ngủ dài. Được dùng một nồi bún nóng hổi, bụng dạ ấm lên, tứ chi như tan chảy, cả cứ thế mà uể oải, thư thái đến lạ.
Lục Vân Sơ nằm dài trên chiếc giường êm ái, yên lặng lắng nghe tiếng gió rít gào ngoài khung cửa sổ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.