Nữ Phụ "Làm Tinh" Văn Niên Đại Cứ Không Chịu Thức Tỉnh
Chương 353: Xe Sidecar và Phiếu ngoại hối
“Vợ đúng là giỏi thật!” Lê Kiếm Tri vừa cười vừa vỗ tay, “Nghe nói xe này chở bảy gã đàn vạm vỡ cũng kh thành vấn đề.”
Khi dùng cho cảnh sát, trong trường hợp cần thiết thậm chí còn thể cải tạo thành xe chở tù nhân.
Tần Tưởng Tưởng dùng khuỷu tay hích : “ thể đừng cười hăng hái thế được kh!”
“ vui mà!”
Tần Tưởng Tưởng thở dài, cảm th hụt hẫng. Cái xe sidecar này kh là kh tốt, chỉ là cảm giác tâm lý bị chênh lệch, nó là xe mui trần mà.
Tần Tưởng Tưởng lẩm bẩm: “Chẳng nói đến xe con, cho em một chiếc Jeep phế thải cũng được mà.”
Lê Kiếm Tri an ủi cô: “Sau này sẽ thôi!”
Nỗi buồn vui của con kh tương th, Tiểu Béo th xe của mẹ thì reo hò khen giỏi. nhóc phấn khích: “Đây là xe của mẹ con, xưởng trưởng Tần Tưởng Tưởng đ!”
nhóc nài nỉ chú lính lái xe chở hóng gió hai vòng. Các chú lính cũng thích cưỡi xe sidecar, thực chất đây chính là mô tô, lái đơn giản và vô cùng "ngầu". Mô tô còn được gọi là "cơ xa", sở thích của đàn , khi nổ máy tiếng động cơ kêu gầm rú.
nhiều đứa trẻ trong khu tập thể cũng đến xem náo nhiệt. Loại xe này vốn được thiết kế cho những gã đàn vạm vỡ trong quân đội, nên nhét thêm m đứa trẻ vào cũng kh thành vấn đề.
“Oa! Xe ngầu quá!”
“Tiểu Béo, mẹ giỏi thật đ!”
“Làm xưởng trưởng oai thật!”
Tiểu Béo ngồi hai vòng xuống, nhận xét với mẹ: “Xe chạy nh thật, mỗi tội hơi ‘tê m’.”
Xe mô tô đều như vậy, cả chiếc xe đều rung bần bật. Tần Tưởng Tưởng cạn lời. Thôi kệ, dù cũng là một chiếc xe kh tốn sức, ều kiện hóng gió tốt. Cô để ở xưởng, loại lười như cô cũng kh thường xuyên dùng xe, trước đây thế nào thì bây giờ vẫn thế. Những khác cần dùng xe sidecar cô cũng đồng ý cho mượn.
Cũng những kết hôn vào dịp cuối năm, nài nỉ mượn xe sidecar để đón dâu, cô cũng đồng ý cho trong xưởng sử dụng. Cô dâu ngồi trên thùng xe, cảnh tượng vô cùng vui nhộn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nu-phu-lam-tinh-van-nien-dai-cu-khong-chiu-thuc-tinh/chuong-353-xe-sidecar-va-phieu-ngoai-hoi.html.]
Đến cuối năm, nhà máy dệt Phi Yến quyết toán một khoản lương ngoại hối. Tổng cộng cũng chẳng bao nhiêu, đa số mọi chỉ được vài đồng, hoặc mười m đồng, nhiều nhất là thợ kỹ thuật già cũng chỉ được vài chục đồng phiếu ngoại hối, nhưng thế này đã là ghê gớm .
một hai đồng phiếu ngoại hối là thể nhờ cửa hàng Hữu Nghị mua một hai cân kẹo nhập khẩu, thậm chí là sô-cô-la nhập khẩu. Còn những nhà muốn mua đồng hồ nhập khẩu hoặc đài radio nhập khẩu thì sẽ bỏ tiền ra mua lại phiếu ngoại hối với giá cao. nhiều hải quân thực hiện nhiệm vụ viễn dương và các thuyền viên viễn dương đều cơ hội nhận được phiếu ngoại hối, chuyện này trên đảo kh hiếm th, nhưng lại vô cùng khiến ta ghen tị.
“Nhà máy dệt Phi Yến trên đảo chúng ta đúng là giỏi thật đ!”
“Nhà họ Hứa mua sô-cô-la nhập khẩu , nhà họ cũng được ăn đồ Tây .”
“Nhà họ Vương vốn nghèo rớt mồng tơi, từ khi dời mộ tổ, con dâu vào nhà máy dệt, hai năm nay sắp sửa xây nhà mới .”
Tần Tưởng Tưởng cũng được chia một ít phiếu ngoại hối, dù cô là xưởng trưởng thì cũng chỉ được hơn trăm đồng, kh nhiều, cô cũng chưa nghĩ ra mua gì, chỉ định mua ít kẹo để ăn Tết.
Cố sư phụ mới đến xưởng, chưa cơ hội kiếm phiếu ngoại hối, nhưng con trai con dâu phấn khởi, kh ngờ cái xưởng nhỏ này cuối năm lại còn chút tiền thưởng ngoại hối.
“Năm 73 xưởng làm được m triệu đô-la đơn hàng ngoại thương đ! Tuy ngoại hối lưu lại ít nhưng cũng một chút.”
“Đúng là giỏi thật!”
Cố Hạc Niên tìm đến Tần Tưởng Tưởng, đề nghị xưởng dùng một ít phiếu ngoại hối để mua sơn mài nhập khẩu: “Làm như vậy hiệu quả nhạc cụ sẽ tốt hơn.”
Tần Tưởng Tưởng đồng ý: “Cố sư phụ cứ xem mà mua , cần gì thì bảo mua, làm nhạc cụ tốt là ưu tiên hàng đầu.” Dù cũng đã làm , thà làm cái tốt nhất.
“Xưởng trưởng... đa tạ xưởng trưởng!” Cố Hạc Niên vô cùng cảm kích, “ cứ tưởng... cứ tưởng đời này kh còn cơ hội làm ra cây đàn tốt nữa...”
Làm thợ thủ c cả đời, thể làm ra một cây đàn lý tưởng chính là niềm an ủi lớn nhất đối với Cố Hạc Niên, dù cũng đã nửa thân sắp xuống lỗ . Cố Hạc Niên nhờ mua sơn mài nhập khẩu, dùng loại sơn này tình cờ làm ra một lô vĩ cầm chất lượng cực tốt, gần như thể sánh ngang với "đồ đặt làm cao cấp" ngày xưa. Trong đó một cây vĩ cầm âm sắc đặc biệt, mang một chút cộng hưởng trầm lắng, giống như tiếng sóng vỗ bên bờ biển này, được đặt tên là đàn "Hải Triều".
Tháng Chạp năm nay lại tổ chức một đợt đám cưới tập thể cho c nhân viên chức, trong xưởng náo nhiệt vui mừng. Buổi tối kh chỉ phim ảnh mà còn các tiết mục do đội văn nghệ nghiệp dư của nhà máy biểu diễn. Tiết Hải Dương và những khác kh chỉ tập kịch nói mà còn các tiết mục hát múa, võ thuật nhào lộn, làm phong phú thêm đời sống văn hóa của c nhân.
Tần Tưởng Tưởng cũng quyết định thu mua một lô nhạc cụ như kèn harmonica, đàn phong cầm và đàn piano nội địa... những việc này giao cho Cố sư phụ lo liệu. Cố sư phụ kh chỉ là bậc thầy lên dây đàn, còn thể làm thầy dạy piano và vĩ cầm cho con em c nhân. Đồng thời cũng dạy c nhân cách chế tạo nhạc cụ, tiếp tục truyền thừa kỹ nghệ gia truyền.
Đêm Giao thừa trôi qua, một chương mới bắt đầu, bước sang năm 1974. Trên tường treo lên tờ lịch mới. Đây là năm thứ tư Tần Tưởng Tưởng đến đảo, con gái Tuệ Tuệ tròn ba tuổi vào mùng năm Tết.
Thập niên 70 đa số Tết đều kh được nghỉ, vẫn làm bình thường, cũng chẳng m khi thăm họ hàng. Nhưng thực ra nói là vậy, truyền thống trong m.á.u thịt làm đổi được, mọi vẫn quen thay quần áo mới vào dịp Tết, g.i.ế.c lợn ăn Tết, nhà nào ều kiện vẫn thăm họ hàng chúc Tết nhau, ăn sủi cảo và bánh trôi.
Chưa có bình luận nào cho chương này.