Nữ Phụ Muốn Ăn Cả Showbiz
Chương 163: Nữ Phụ Muốn Ăn Cả Showbiz
Tất cả mọi : “!!!”
Trên màn hình nh chóng nhảy ra tiếng kêu gào bất bình của đối phương: “Ngưu ma vương này ở chỗ nào chui ra vậy!!”
“ các kh ai đánh tín hiệu?!”
ở đường giữa cũng ở trên khu vực chat chung trả lời ta: “ làm biết được, cũng chưa từng th ngưu ma vương này!”
Đi rừng: “ cũng vậy!”
Đường trên: “Ngưu ma vương kh là trợ thủ ? Chắc c là cùng xạ thủ! mọi lại kh th vậy, đừng êu toa!”
Xạ thủ và trợ thủ của bên địch vừa bị oan vừa buồn bực, bọn họ thực sự kh th ngưu ma vương đó!
Mà Khương Đào sau khi thu thập hai đầu ở đường dưới, lại từ khu vực rừng mà bản thân ẩn trốn lên đường trên, cô lại lần nữa lặp lại thủ đoạn cũ của , trốn vào trong lùm cỏ.
Một phút sau.
Quân địch ở đường trên: “Đậu!! Ngưu ma vương này làm vậy!!! ta lại lách đến sau lưng !!!”
Ba phút sau.
Quân địch chỗ khu vực rừng: “Đ* m*! Ngưu ma vương này là bị gì vậy, thể bình tĩnh đến như vậy? Đồng đội sắp bị g**t ch*t mới chui ra!”
[Hahahaha, cười c.h.ế.t mất!]
[Đây là cách chơi hỗ trợ gì! lần đầu tiên th kiểu sát thủ ngưu ma vương thật này!]
[Cảm th quân địch sắp bắt đầu hoài nghi cuộc đời ]
[Chị Khương thực sự là mới chơi ?! kh tin]
Đừng nói là quân địch, đến cả đồng đội cũng sắp bắt đầu hoài nghi cuộc đời.
Thịnh Hi Bạch Khương Đào đang hết sức chăm chú, nhịn kh được hỏi: “Chị Khương, lúc trước chị thực sự chưa từng chơi game ? Kh game này, các game khác cũng chưa từng chơi à?”
Khương Đào: “Ừm.”
Đường Ngữ Hạ: “Thế Khương Khương, lại l được nhiều đầu như vậy?”
Khương Đào: “Hả…Chắc là do trực giác săn mồi.”
Mọi : “???”
[Hahahaha, trực giác ăn mồi cái shit gì, quân địch biết được bọn họ đã biến thành con mồi của chị Khương kh?]
[Quân địch: Run lẩy bẩy]
[Lúc mới đầu th chị Khương chọn tướng, còn cho rằng trình độ của chị Khương cũng ngang ngang , xin lỗi chị Khương là kh xứng 23333*]
[ cứ tưởng rằng trận này là hai vương giả Hi Bạch và Hạ Hạ dẫn đội, là sai , chị Khương kh hổ là chị Khương!!]
Ăn cơm tối xong.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nu-phu-muon-an-ca-showbiz/chuong-163-nu-phu-muon-an-ca-showbiz.html.]
Đạo diễn Trâu cảm th kh thể như này được.
Tuy bọn họ làm show thực tế, nhưng cũng kh thể để cả quá trình đều nằm trên giường quay!
Thế là ta lại lần nữa ra: “Hôm nay mọi vất vả ….”
[Phụt! Đạo diễn Trâu nói lời này kh dối lòng à]
[Hahahaha, chắc nói vất vả chỉ một Dương thôi]
[ lại mong chờ đạo diễn Trâu lại tạo ra khó khăn gì….Kh , là kích phát thuộc tính bug của chị Khương hahaha]
Đạo diễn Trâu nói: “Ngày mai chúng chuẩn bị cho mọi 3 c việc trải nghiệm, lần lượt là c nhân dây chuyền sản xuất, nhân viên phục vụ và nhân viên giao hàng, đây cũng là những nghề mà nhiều từ n thôn đến Thâm Quyến lựa chọn, tiếp theo đây chúng ta sẽ bốc thăm để mọi lựa chọn c việc của riêng .”
“Mỗi một c việc đều nội dung nhiệm vụ riêng, mọi bắt buộc hoàn thành thì mới thể đảm bảo được ểm của bản thân, nếu kh sẽ căn cứ vào tình hình chưa hoàn thành mà tiến hành trừ 100 đến 2000 ểm.”
Liên quan đến việc trừ ểm, mọi lập tức lên tinh thần.
Đạo diễn Trâu l ra hộp rút thăm.
Thực ra mọi đều biết, tuy rằng làm nhân viên dây chuyền sản xuất và nhân viên phục vụ mệt mỏi nhưng chí ít đều ở bên trong phòng, nhân viên giao hàng thì luôn chạy ở bên ngoài, thời tiết ở Thâm Quyến nóng như vậy, tia cực tím còn mạnh như thế, ở bên ngoài quả thực đúng là chịu tội.
Vì vậy, ai cũng kh muốn rút nhân viên giao hàng.
Vận may thối nát của Khương Đào lại lần nữa phát huy tác dụng.
Cô bĩu môi tờ phiếu nhân viên giao hàng trong tay.
Đạo diễn Trâu cười hỏi: “Hai nào rút trúng vào c việc giao hàng của chúng ?”
Khương Đào im lặng ra.
Kh lâu sau, Dương Trinh cũng ra.
Hai đưa mắt nhau đều th vẻ ghét bỏ trong mắt đối phương.
[Hahhaha Dương, tư cách gì mà ghét bỏ Khương Khương]
[Nhân viên giao hàng vất vả, Khương Khương nhất định chăm sóc bản thân cho tốt]
[Đột nhiên tò mò, ngày mai hai bọn họ sẽ làm ra chuyện cười gì, ngày mai nhất định dậy sớm ngồi xem bọn họ phát trực tiếp]
[+1]
Đạo diễn Trâu nhịn cười: “Lúc nữa sẽ đưa cho mọi áo đồng phục và sổ tay hướng dẫn, tối nay mọi nghiên cứu một chút, 8 giờ ngày mai mau chóng đến địa ểm làm việc, làm cho tốt!”
“Như vậy nhé, chúc mọi ngủ ngon.”
Trên màn hình phát sóng trực tiếp tối dần xuống.
Khán giả kêu gào mong muốn được phát trực tiếp cả một đêm.
Cho dù là cuộc sống ngày thường nhưng chỉ cần 6 bọn họ ở chung với nhau thì đều buồn cười.
Chưa có bình luận nào cho chương này.