Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Nữ Phụ Muốn Ăn Cả Showbiz

Chương 300: Nữ Phụ Muốn Ăn Cả Showbiz

Chương trước Chương sau

Làn da là kiểu trắng lạnh, nhưng kết hợp cùng vai rộng eo thon cùng với đường nhân ngư gợi cảm, sự tương phản cực hạn này mang đến dụ hoặc, khiến ta kh thể cưỡng lại được.

Ngay cả m Tang Linh cũng lộ ra ánh mắt thưởng thức.

Tang Linh nhẹ nhàng chọc chọc Khương Đào: “Khương Đào, cô cảm th dáng Thẩm Chi Diễn thế nào?”

Đoạn Nhạc Nhạc bên cạnh cũng vội vã dựng tai lên hóng chuyện.

Khương Đào dời mắt theo bản năng: “Nếu là cá thì nên béo hơn chút, ăn sẽ ngon hơn…”

Tang Linh và Đoạn Nhạc Nhạc: “…”

Ba trai đều xuống bể bơi tìm trân châu còn ba cô gái đương nhiên cũng làm việc, các cô cho hết chân trâu vào trong giỏ.

Khương Đào ngồi xổm bên bể bơi, cực kỳ chuyên tâm nhặt trân châu.

Bỗng nhiên mặt nước trước mặt lan ra, Thẩm Chi Diễn ngoi lên, bọt nước nhỏ bé đọng trên tóc và chóp mũi , bị ánh sáng chiếu vào lấp lánh giống như kim cương.

đưa một viên trân châu trong tay cho Khương Đào: “Viên lớn nhất này, cho em.”

Tần Ngộ phía sau phẫn nộ gào to: “Thẩm Chi Diễn, viên trân châu đó là th trước!”

Thẩm Chi Diễn cười tươi, lại lặn xuống nước một lần nữa.

vừa , Khương Đào nắm chặt viên trân châu kia, vẻ mặt nghiêm túc tới nơi máy quay kh quay tới, sau đó mới che lại trái tim đang đập ên cuồng, từ từ đỏ mặt.

Một hồi lâu sau, Khương Đào mới bình tĩnh lại, ra ngoài.

Tang Linh th cô còn chút kinh ngạc: “Khương Khương, em đâu vậy? Đi WC ?”

Khương Đào ậm ờ lên tiếng, tiếp tục về phía bể bơi.

t*m l*ng tr*ng n*n của Thẩm Chi Diễn lặn xuống nước vài lần nổi lên, trong tay cầm m viên trân châu để lên bờ.

mặt em hồng vậy?” Tang Linh lo lắng dùng mu bàn tay chạm vào trán Khương Đào, “Kh là bị cảm nắng chứ?”

Tang Linh kéo Khương Đào tới lều che nắng: “Được , em nghỉ ngơi , đừng phơi đầu ra ngoài.”

Khương Đào ngơ ngác để cô tùy ý kéo .

Đúng lúc Tang Linh gọi đạo diễn và bác sĩ, Khương Đào lại đột nhiên nắm c.h.ặ.t t.a.y cô lại: “Chị Tang, em việc muốn hỏi chút…”

Tang Linh ngừng lại.

Khương Đào lại do dự: “Hay là… em hỏi Nhạc Nhạc nhỉ.”

Tang Linh lập tức kh vui: “Tại hỏi Nhạc Nhạc mà kh hỏi chị? gì em biết mà chị kh biết ? Khương Khương thật bất c!”

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Khương Đào th dáng vẻ cực kỳ tự tin của cô cũng tin theo, bởi vì ở trước máy quay, cô cũng ngại nói thẳng: “Chị Tang, là thế này, một loại đồ ăn, trước kia khi đối mặt với món đồ này thì em th bình thường, nhưng đột nhiên… đột nhiên cảm th tim đập hơi nh, chị đã từng trải qua chưa?”

Tang Linh nghe cô nói xong, lại hỏi: “Chỉ tim đập nh hơn thôi ? Còn triệu chứng gì nữa kh?”

Khương Đào suy nghĩ một chút, nhỏ giọng nói: “Mặt sẽ hồng…”

“Kh sai!” Tang Linh vỗ tay, “Bảo bối à, tám mươi phần trăm là em bị dị ứng !

Khương Đào: “Hả?”

Tang Linh: “Trước kia trợ lý của chị bị dị ứng phấn hoa cũng bị như vậy, mặt đỏ nóng lên, tim đập nh hơn, nghiêm trọng hơn là hô hấp còn khó khăn…”

Khương Đào liên tục gật đầu: “Đúng đúng đúng, em bị như vậy!”

Tang Linh lập tức nói: “Nghe chị, trước tiên cách xa món ăn này, chờ đến khi hoàn thành việc ghi hình thì về kiểm tra kỹ.”

“Cách xa…” Khương Đào nhíu mày nói: “Nhưng mà kh thể cách xa được…”

Bọn họ đang ghi hình chương trình tình yêu, nếu duy trì khoảng cách với Thẩm Chi Diễn thì kh ổn lắm.

Vẻ mặt Tang Linh cực kỳ nghiêm túc, cô nói: “Em đừng xem nhẹ việc này, bệnh dị ứng thể nhẹ hoặc nặng, nếu bị nặng thì thậm chí sẽ c.h.ế.t đ!”

Khương Đào bị dọa sợ, hóa ra đáng sợ như vậy ?!

Cô gật gật đầu, thận trọng nói: “Chị Tang, em đã biết, em sẽ cẩn thận.”

Tang Linh vui mừng gật đầu: “Kh gì, chỉ cần cách xa nguyên nhân gây dị ứng là được.”

Vì thế sau đó khi nhặt trân châu, Khương Đào vẫn luôn vòng qua Thẩm Chi Diễn, nhất định chờ lặn xuống mới đến nhặt những viên trân châu mà mới vớt lên được.

Sau vài lần như vậy, Thẩm Chi Diễn cũng nhận ra được ều gì đó sai sai.

tựa vào thành bể bơi, trong tay cầm một viên trân châu hồng nhạt: “Khương Khương, cho em viên trân châu này.”

Khương Đào: “À, cứ để ở đó , chút nữa đến l.”

Thẩm Chi Diễn hơi nhíu mày về phía Khương Đào, chỉ th mặt cô đỏ bừng, ánh mắt vừa mới chạm ánh mắt của cũng lập tức lảng tránh.

kh để ý đến việc vớt trân châu nữa, hai tay chống nhảy lên bờ, về phía Khương Đào.

Khương Đào sờ vị trí tim , càng lúc càng cảm th Tang Linh nói đúng, hiện tại cô vừa th Thẩm Chi Diễn liền th kh ổn, nhất định giữ khoảng cách với mới được.

Lúc này, một bóng đen đã đến trước mặt cô.

Đầu Thẩm Chi Diễn vẫn còn nhỏ nước, quần áo cũng kh thay, chỉ khoác một cái khăn tắm: “Em làm vậy?”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...