Nữ Phụ Muốn Ăn Cả Showbiz
Chương 436: Nữ Phụ Muốn Ăn Cả Showbiz
Nhân viên bán hàng này vẫn là mắt .
nhân viên cười híp mắt tiếp tục hỏi: “ trúng cái nào kh?”
“Bình thường em gái thích phong cách gì?”
“Số đo bao nhiêu?”
M câu hỏi dồn dập, khiến Văn Trạch hoàn toàn lờ mờ.
cúi đầu Đoàn Đoàn, lại th một khuôn mặt mù mờ y chang.
cố gắng để bản thân tỏ ra kh ngượng ngùng như vậy, nhẹ nhàng bâng quơ nói: “Chị lựa cho em .”
Nhân viên bán hàng chọn cho Đoàn Đoàn m bộ quần áo, một bộ là váy đỏ phối với áo khoác cùng màu, một bộ là đồ jean cực ngầu, bộ còn lại là váy c chúa màu hồng, phối với áo khoác l xù.
Nhân viên bán hàng hỏi: “ l bộ nào?”
Văn Trạch: “...”
Đột nhiên hiểu ra gì đó, vì khi bạn chơi trò chơi, lại dốc toàn lực cho skin nhân vật yêu thích, thật sự khó chọn quá.
lặng lẽ rút thẻ ra: “Đều mua hết.”
Trừ quần áo mặc bên ngoài ra, còn mua quần áo ngủ, xách túi to túi nhỏ ra khỏi cửa hàng quần áo trẻ em.
Nhưng chưa được m bước, Đoàn Đoàn dừng bước trước một cửa hàng pizza, ngẩng đầu: “ ơi, từng ăn pizza hải sản chí tôn chưa? Nghe nói ăn ngon lắm đó!”
Văn Trạch: “...”
đưa Đoàn Đoàn vào cửa hàng pizza, sau khi ăn no, mới tiếp, Đoàn Đoàn l**m nước tương ở khóe miệng, hết sức hài lòng.
Chỉ là còn chưa được một trăm mét, cô bé lại th một cửa hàng bánh trứng gà non, thế là lại lắc lắc tay áo của Văn Trạch: “ ơi, từng ăn bánh trứng gà non chưa...”
Văn Trạch: “... ăn , ngon, nhưng chúng ta siêu thị, kh thể ăn nữa!”
Đoàn Đoàn lập tức như chực khóc: “ ơi, biết kh, tâm nguyện lớn nhất của em chính là vào trước ngày sinh nhật ngày mai, được ăn bánh trứng gà non, cả loại kem ốc quế chocolate nữa...”
Văn Trạch: “...”
Mưu kế của em gái thật sự tầng tầng lớp lớp.
Mặc dù cảm th sinh nhật gì đó, khả năng cao là cô bé bịa chuyện, nhưng trái tim vẫn kh nhịn được mềm xuống, mua cho cô bé một phần bánh trứng gà non, còn đặc biệt mua cái vương miện nhỏ sáng bóng cắm lên cây kem ốc quế.
Một tay Đoàn Đoàn cầm bánh trứng gà non, một tay dắt trai.
Cuộc sống này quả thực quá hạnh phúc, cô bé hơi kh muốn tìm mẹ nữa .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nu-phu-muon-an-ca-showbiz/chuong-436-nu-phu-muon-an-ca-showbiz.html.]
Ăn bánh trứng gà non xong, Đoàn Đoàn lại th KFC: “ ơi, hiện tại tâm nguyện lớn nhất của em, chính là trước ngày sinh nhật được một lần ăn gà rán và kem McFlurry*.”
*Kem McFlurry là một thương hiệu kem hương vị được phân phối và bán bởi chuỗi cửa hàng thức ăn nh quốc tế McDonald"s trụ sở tại Mỹ.
Văn Trạch: “...”
siêu thị đã gần trong gang tấc, từ cửa hàng tới đây chẳng qua chỉ cách m tầng lầu ngắn ngủi, nhưng bọn họ đã một tiếng mà còn chưa tới.
Khoảng cách xa nhất trên thế giới này, chính là siêu thị thế nhưng lại mở ở bên cạnh KFC!
Văn Trạch quyết định kh chiều cô bé nữa, lạnh lùng nói: “Kh được, sinh nhật mỗi năm chỉ thể một tâm nguyện, hơn nữa, McFlurry kh của KFC, là của McDonald.”
Sau đó kéo theo Đoàn Đoàn còn đang suy nghĩ rốt cuộc McFlurry là của hãng nào, nh chóng vào siêu thị.
Một tay bé dắt Đoàn Đoàn, tay còn lại l đồ trên kệ hàng bỏ vào xe đẩy, bởi vì trước đó đã nghĩ xong mua cái gì , nên tốc độ vô cùng nh.
Đoàn Đoàn bị kéo một đoạn, cuối cùng l lại tinh thần, túm l góc áo của .
Văn Trạch cúi đầu, th Đoàn Đoàn đang nghiêm túc .
ngồi xổm xuống: “ thế?”
Đoàn Đoàn nhỏ giọng hỏi: “ ơi, hết tiền kh?”
Văn Trạch: “...”
Đoàn Đoàn vỗ vỗ vai : “Em biết mà, nuôi em tốn tiền, nhưng kh , Đoàn Đoàn cũng tiền riêng đ nhé!”
Cô bé móc móc ở túi nhỏ bên cạnh của nửa ngày trời, sau đó l ra một miếng linh thạch: “, cho nè!”
Văn Trạch viên đá giống như pha lê kia, dở khóc dở cười, nhưng trong lòng vẫn cảm động.
vươn tay sờ đầu Đoàn Đoàn: “ tiền mà.”
Bởi vì sự hiểu chuyện của Đoàn Đoàn, Văn Trạch cũng cảm th vừa bản thân kh cho cô bé ăn gà rán hình như hơi quá đáng, thế là tùy ý mua cho cô bé kh ít đồ ăn vặt.
Nhưng chẳng m chốc, Văn Trạch đã ý thức được bản thân tắc trách .
Đoàn Đoàn vào siêu thị, giống như trở về quê nhà.
Văn Trạch vừa quay đầu, liền kh th Đoàn Đoàn đâu nữa, vào lúc gấp gáp tìm khắp nơi, thì th cách đó kh xa một đống đồ ăn vặt biết đang di chuyển tới.
Thế là, lúc Đoàn Đoàn lại chuồn l đồ ăn vặt lần nữa, Văn Trạch bắt được cô bé, Văn Trạch u ám hỏi: “Em lại l cái gì?”
Đoàn Đoàn chột dạ: “Em cảm th hôm nay lửa giận của trai hơi to, muốn mua cho nước hoa quả, để hạ hỏa.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.