Nữ Phụ Muốn Ăn Cả Showbiz
Chương 444: Nữ Phụ Muốn Ăn Cả Showbiz
Dưới lớp tuyết, cỏ tươi x mát mọc lên khỏi tuyết, trên cành cây cũng mọc ra chồi non cùng những đóa hoa sặc sỡ, dường như trong nháy mắt mùa đ đã chuyển sang mùa xuân.
Sau đó lại chuyển hè sang thu.
Phần lớn thực vật ở đây giống ở thế giới nhỏ, còn cảnh trí hoàn toàn khác.
Tiên cảnh cũng kh giống như những gì Văn Trạch tưởng tượng, nhưng sau khi qua, lại cảm th đây là tiên cảnh.
Văn Trạch kh khỏi kinh ngạc mà cảm thán, đây mới là tạo vật của thần tiên.
Thẩm Chi Diễn dùng tiên pháp đưa bọn họ tới nơi ở.
Một căn nhà giống hệt căn biệt thự của Thẩm Chi Diễn ở thế giới bên kia hiện ra trước mặt Văn Trạch.
Văn Trạch: “…”
Đây là tiên phủ trong truyền thuyết ?
Bởi vì Côn Bằng đang ngủ say, Khương Đào xung phong nhận việc săn thú, Thẩm Chi Diễn đeo tạp dề vào phòng bếp nấu cơm.
Văn Trạch: “…”
cảm th cơ thể dường như hơi đờ đẫn, cảm giác kh khỏe cũng càng ngày càng mạnh.
Nhưng nh đã bị Đoàn Đoàn kéo đến phòng chơi của cô bé.
Nói là phòng chơi nhưng thật ra giống như một thế giới mini hơn, Đoàn Đoàn ở trong đó làm trang trại, chơi vô cùng vui vẻ.
Lúc này Văn Trạch mới hoàn hồn khi bước vào trong căn phòng hiện đại này.
Thoạt giống như thế giới nhỏ nhưng chung quy vẫn kh giống nhau.
Đến khi Thẩm Chi Diễn nấu ăn xong, mặc dù khó tính như Văn Trạch, ngửi th mùi thơm kia cũng kh nhịn được nuốt nước miếng.
Đây là mùi hương mà chưa bao giờ ngửi th, thậm chí còn cảm th nếu từ nhỏ Đoàn Đoàn ăn m thứ này để lớn thì cô bé thể nuốt trôi được m món ở thế giới nhỏ, đây là thứ hoàn toàn kh thể so được.
Lúc trước Đoàn Đoàn nói làm lê hấp đường phèn ngon nhất định là an ủi .
Hai ra khỏi phòng chơi, lại th Thẩm Chi Diễn gỡ tạp dề, Khương Đào cũng khởi động tay.
“Hai đứa cứ ăn trước .” Khương Đào ý bảo hai , sau đó sát khí hiện lên nơi đáy mắt, giọng ệu lại nhẹ nhàng bâng quơ, dường như chỉ ra ngoài cửa mua đồ ăn: “Mẹ và ba con ra ngoài xử lý chút chuyện, sẽ quay về nh thôi.”
Đối với bọn họ, để con gái môi trường an toàn nhất thì họ g.i.ế.c hết mọi nguy hiểm.
Những tu tiên lúc trước dám động tới Đoàn Đoàn nên nghĩ tới hậu quả này.
Bọn họ , Đoàn Đoàn và Văn Trạch cũng ăn xong bữa nh.
Đây là lần đầu tiên bạn đến núi Thương Lan, Đoàn Đoàn hưng phấn đến nỗi cái gì cũng giới thiệu cho .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nu-phu-muon-an-ca-showbiz/chuong-444-nu-phu-muon-an-ca-showbiz.html.]
Từ lúc bắt đầu Văn Trạch đã sợ c.h.ế.t khiếp, dần dần cũng bình tĩnh lại, dùng ánh mắt thưởng thức ngắm hết cảnh trí ở núi Thương Lan.
Đúng lúc này, Đoàn Đoàn đột nhiên nhớ tới cái gì đó, kéo chạy tới đỉnh núi, trên đỉnh núi một cây lớn, toàn thân bám đầy tuyết trắng, trên nhánh cây loại quả giống như ngọc thạch, tiến sát vào còn thể ngửi th mùi thơm ngào ngạt.
Đoàn Đoàn buồn bực nói: “Khi em , quả này còn chưa lớn như vậy, hơn nữa thơm, hiện tại còn cần để sát vào mới thể ngửi th được.”
Văn Trạch nói: “Đoàn Đoàn, đây là loại quả gì vậy?”
Đoàn Đoàn lắc đầu: “Ba em chỉ nói, cây này khó quả.”
Sau đó cô bé dang hai tay: “, bế em lên hái !”
Lúc trước cô bé nhảy lên nhưng kh thể với tới được, bây giờ trai bế cô, chắc c thể với tới.
Văn Trạch gật đầu, bế cô bé lên.
Đoàn Đoàn nháy mắt cảm th cao thêm một đoạn, duỗi dài tay cố gắng với tới trái cây.
Mà lúc này đây, trái cây kh hề né tránh, nhẹ nhàng rơi vào lòng bàn tay cô bé.
Đoàn Đoàn ghé sát vào ngửi, khuôn mặt lộ rõ vẻ say mê: “Thơm quá à!”
Cô bé vốn định há miệng ăn luôn, nhưng đột nhiên lại chần chờ.
Vừa nãy nếu kh trai thì chắc c cô bé sẽ kh hái được trái cây này.
Mẹ nói, học cách chia sẻ với bạn bè.
Cho nên cô bé muốn chia nửa quả này cho trai.
Vì thế cô trực tiếp bẻ trái cây ra, ngay lập tức một mùi thơm nồng nàn lan tỏa đến mũi hai , thậm chí còn lan tới vị giác, dường như đầu lưỡi cũng bởi vì mùi hương này mà vị ngọt nhẹ.
Văn Trạch kh nhịn được nuốt một ngụm nước miếng.
Đoàn Đoàn đưa một nửa cho Văn Trạch: “, cho một nửa này!”
Văn Trạch sửng sốt.
ngửi th mùi thơm này liền nhận ra trái cây này chắc c kh đồ bình thường, hơn nữa ba nuôi đã nói cây này khó kết quả, vì vậy nên trái cây này quý là ều kh cần nói cũng biết.
lắc đầu: “Em ăn .”
Đoàn Đoàn cố chấp nhét nửa quả vào tay : “Mẹ nói, thứ tốt thì chia sẻ với bạn bè.”
Trong tâm trí đơn giản của Đoàn Đoàn, thơm chính là tốt.
Văn Trạch kh lay chuyển được cô bé, đành nhẹ nhàng cắn một miếng.
Nhưng môi vừa chạm vào trái cây, trái cây lập tức hóa thành nước ngọt th chảy vào miệng , giống như một dòng nước ấm chảy vào thực quản của , trôi xuống dạ dày.
Chưa có bình luận nào cho chương này.