Nữ Phụ Quay Đầu
Chương 12:
cây ngô đồng trong sân, sau đó ngước lên vuốt mái tóc đen mềm mại của .
“Em sẽ kh thua đâu. Bùi Thần, em nói . Em sẽ kh thua đâu.”
Chớp mắt đã tới ngày kêu gọi đầu tư.
Dường như Lâm Kỳ thích mặc váy trắng, nhưng đúng là màu trắng hợp với cô ả.
th , cô ả mỉm cười thật dịu dàng. Cứ như kh là đối thủ cạnh tr mà chỉ là chị gái đã lâu kh gặp của ả.
C ty tham gia kêu gọi đầu tư kh tính là ít, nhưng kỳ thật biết rõ cú chốt sẽ là cuộc cạnh tr giữa và Lâm Kỳ.
Hai chúng , một là nhãn hiệu vừa mới xuất hiện nhưng thực lực mạnh đến bất ngờ.
Còn một là nhân tình của Tổng Giám đốc.
Lâm Kỳ tiến lên phát biểu trước.
Quả nhiên… cô ả đã cố gắng.
Nhưng trừ cố gắng thì chẳng gì nổi bật cả, thậm chí còn chẳng bằng m c ty hạng hai.
Song Lâm Kỳ là một kỳ quái, rõ ràng chẳng hoàn mỹ một chút nào, nhưng cô ả thể khiến ta chỉ chú ý tới ưu ểm của .
Sau khi cô ả phát biểu xong thì đến .
Đứng ở trung tâm của mọi ánh làm phần hoảng hốt.
Bao nhiêu từ ngữ đã nghĩ sẵn trong đầu từ sớm chợt xoắn cả vào nhau.
bóng cây rậm rạp bên ngoài cửa sổ, hàng ngô đồng lay động theo từng cơn gió nhẹ,
nghĩ nhiều, nhiều lắm…
Khi còn bé, liều mạng học tập thật giỏi chỉ vì muốn được ba c nhận.
Bạn bè nói mập, bèn ăn uống ít lại, hậu quả là nhập viện, nhưng chẳng ai đến thăm cả.
chẳng thời gian giải trí, bốn giờ sáng sẽ thức dậy rèn luyện hình thể trước gương, còn nghiên cứu xem cười như thế nào mới xinh nhất, lúc nào cũng đeo cho một gương mặt giả tạo để đối nhân xử thế.
Học chơi vĩ cầm, học thư pháp, học khiêu vũ… muốn thật ưu tú, thật xuất sắc.
Chỉ cần đủ xuất sắc thì sẽ kh đ.á.n.h mất thứ gì cả.
Nhưng đến cuối cùng, lại trắng tay.
Song dù cho xương cốt bị vỡ nát thì vẫn vực dậy gắn chúng lại với nhau…
Đến bao giờ cuộc sống như thế mới kết thúc đây?
thể nào đừng để thất bại nữa được kh?
Phần trình bày của kết thúc… Tiếng vỗ tay vang dội cả khán phòng.
Tất cả mọi đều khuất phục, đây là trạng thái tốt nhất mà thể làm được, dẫu thì cũng đã luyện tập trước gương hàng vạn lần mà.
Chỉ một vẫn ngồi im ở đó, chính là Cố Lãnh Đình ngồi ở vị trí trung tâm.
ta bắt đầu tổng kết đợt kêu gọi đầu tư lần này.
Chẳng qua ta vừa lên tiếng đã nhắc tới phương án của Lâm Kỳ, nghe xong, tâm trạng như rơi xuống hố băng sâu muôn trượng.
Chẳng lẽ… lại thất bại hay ?
Cứ hết lần này tới lần khác… xương cốt của đã bể nát cả .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/nu-phu-quay-dau-bdtu/chuong-12.html.]
Tại xác suất 0,37% lại ở bên phía chứ?
ngước lên chống lại ánh mắt đầy chế nhạo của em gái.
Thậm chí cô ả kh cần châm chọc đâu, chỉ cần dịu dàng thôi cũng đủ để sụp đổ .
Dường như cô ả đang muốn nói: “Chị à, lại đẩy chị xuống địa ngục lần nữa kh?”
cố gắng chống đỡ ngồi trên ghế với cơn đau thắt từ dạ dày, hồn vía như bay đến tận nơi nào .
sắp kh nghe được những lời Cố Lãnh Đình nói nữa.
chỉ nghe ta tán dương Lâm Kỳ, nói rằng ta thể nhận th lòng nhiệt huyết của chuẩn bị phương án này, tuy còn thiếu sót nhưng đ là tác phẩm tốt nhất mà ta từng th.
Nói xong, đàn ngồi ở vị trí trung tâm mân mê chiếc nhẫn trong tay một lúc, sau đó ta sang phía .
“Nhưng mà, c ty mà muốn ủy thác cho hạng mục lần này… sẽ giao cho cô Lâm Hà.”
ngẩng phắt lên.
Câu nói của Cố Lãnh Đình khiến phòng họp kh ngừng xôn xao.
Lâm Kỳ đứng bật dậy.
nghe Cố Lãnh Đình nói tiếp: “Cô Lâm Hà, phương án của cô hoàn hảo đến mức kh thể nào từ chối được. là một thương nhân, vì vậy thưởng thức phương án của cô, mong cô sẽ làm được những gì cô đã nói.”
ta tới bắt tay .
lập tức nở một nụ cười c nghiệp.
Chẳng biết tiếng vỗ tay vang lên tự khi nào, hình như đã lâu những ánh mắt đầy tán thưởng mới lại về phía .
Chỉ Lâm Kỳ đứng đó, cô ả đỏ mắt Cố Lãnh Đình tức giận chạy ra ngoài.
…
Ánh mắt nhuốm vẻ thảng thốt.
Giống như tr th của nhiều năm về trước… Cô gái nhỏ bị nhấn đầu vào bồn cầu, cô gái nhỏ run rẩy co lại…
Cô gái hỏi : Lâm Hà, cô tg chứ?
nghĩ là tg .
Nhưng kh tg Lâm Kỳ, mà là tg vận mệnh của chính .
Rời khỏi c ty, l ện thoại ra gọi cho một .
nọ nh ch.óng nghe máy, bên kia đầu dây truyền đến tiếng cười khẽ: “Ừ, mọi chuyện thế nào ?”
“ đoán xem?”
chớp chớp mắt trêu chọc .
“ đoán em tg .”
“Ôi chao, nhiếp ảnh gia Bùi Thần đoán chính xác quá .”
bên kia bật cười làm cũng muốn cười theo. hỏi : “Em đang ở đâu vậy?”
Bởi vì nóng lòng muốn chia sẻ tin tốt với nên đang ngồi cạnh cửa ra vào của một tòa soạn báo.
đọc địa chỉ cho , đáp: “Lâm Hà, em kh quên hôm nay là sinh nhật em đ chứ?”
Chương trước Chương sau
Chưa có bình luận nào cho chương này.