Nữ Phụ Quay Đầu
Chương 8:
Ba nói cho biết, kh là con gái ruột của ta.
Thật ra thì đã đoán được từ trước .
Dẫu với cuộc sống như thế này thì vở kịch m.á.u cún sẽ ập đến với mà thôi.
Số mệnh luôn muốn thua kém Lâm Kỳ, nhưng sẽ kh chấp nhận đâu.
Sau đó Bùi Thần đưa ra sân bay.
Nước nhà kh chào đón nữa, khắp nơi chỉ toàn là mũi nhọn chỉa vào nên lủi thủi rời như ch.ó nhà tang.
Trước kia quen một đàn chị học Thiết kế thời trang trong trường, sau này chị sang thành lập một c ty thiết kế nho nhỏ.
Cũng may là trước kia giao thiệp với chị nên bây giờ chị đồng ý giúp đỡ, cưu mang .
Và lý do lựa chọn bước vào c ty thời trang là bởi vì ba đã gây dựng nên mọi thứ ta bằng việc bán quần áo.
sẽ kh thơ thẩn ở nước ngoài mãi đâu… sẽ quay về… giật l những thứ đám kia vẫn luôn l làm tự hào và tát mạnh vào mặt bọn họ.
…
Giây phút máy bay rời khỏi mặt đất, đã nói lời tạm biệt với cố hương.
Cho đến khi những đám mây đang trôi dạt cùng gió trời, mới thật sự cảm nhận được đã bị thế giới này chối bỏ .
Nếu cuộc sống là một cuốn tiểu thuyết theo lối sảng văn* thì tốt quá.
* Sảng văn: Nhân ᴠật chính làm mọi ᴠiệc đều thuận lợi, đ.á.n.h đâu tg đó, thăng cấp nh ch.óng.
Chỉ cần niệm câu “Ba mươi năm Hà Đ, ba mươi năm Hà Tây*” thì ta sẽ chẳng còn đủ tự tin để bắt nạt những khó khăn khốn khổ hơn nữa.
* Ý nói cho dù bất kỳ lúc nào cũng đừng coi thường những kh bằng bạn bây giờ, vì lẽ sau này họ sẽ khiến bạn thay đổi con mắt về họ, thậm chí là bạn còn kh với tới họ. Đồng thời, nếu bạn đang trong hoàn cảnh khó khăn, nghèo túng thì cũng đừng bu xuôi, vì thể sau này bạn sẽ leo lên đỉnh cao của cuộc đời.
Năm đầu tới nước , quả thật là sống chẳng tốt chút nào.
lần đang thuê nhà thì chủ đột nhiên quăng tất cả hành lý của ra ngoài ngay giữa đêm, lý do là vì khác ra giá cao hơn.
Chuyện này chính là trò đùa của Lục Chiêu. ta gọi ện thoại cho , hung tợn bảo rằng m ngày nay em gái kh vui nên đừng mong được sống hạnh phúc.
Thời tiết Luân Đôn ẩm ướt, nói mưa là mưa ngay.
tây đen giăng đầy phủ kín bầu trời như cơn thịnh nộ của các vị thần.
ôm đầu trốn dưới một cây cầu, che thế nào thì cũng kh thể ngăn nước mưa thấm vào trong túi xách, làm ướt cả bản thiết kế.
Cũng giống như vùng vẫy thế nào thì cũng kh thể cản được số mệnh đang vùi vào đêm tối.
“Em vẫn chưa tin vào số mệnh à?”
Lúc đưa , Bùi Thần đã hỏi câu .
vẫn chưa tin vào số mệnh ư?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/nu-phu-quay-dau-bdtu/chuong-8.html.]
Nói kh chừng mệnh của là tan xương nát thịt nhỉ?
Nói kh chừng mọi thứ làm ra đều là c dã tràng, cuối cùng còn bị ta ném vào lòng đất tối tăm ngột ngạt.
vẫn muốn chống đối lại số mệnh ? còn muốn cố gắng nữa hay ? Ngộ nhỡ mọi nỗ lực đều vô ích thì ?
…
lau những giọt nước mưa trên mặt, run rẩy bấm một dãy số. Một lúc sau đầu dây bên kia truyền đến giọng nói vừa ấm áp vừa th bình.
“Alo? Bây giờ mới chịu gọi ện thoại cho , em cũng độc ác thật.”
Dường như chẳng để tâm đến bất kỳ ều gì, luôn tự do tự tại, chẳng mục đích sống.
siết c.h.ặ.t ện thoại, khẽ khàng hỏi : “Bùi Thần, chúng ta nên tin vào số mệnh kh?”
bên kia im lặng vài giây, sau đó trả lời rằng: “ cũng đang tìm câu trả lời đây.”
…
Sau này mới biết, ngay tối ngày gọi ện thoại cho , vừa mới “lật mặt” với gia đình.
Bùi Thần – con trai tốt nghiệp tại ngôi trường d giá với năng lực xuất chúng – đã bỏ nhà ra .
nói rằng kh muốn thừa kế gia nghiệp, vậy nên tối đó đã đặt tất cả chi phiếu và tiền tiết kiệm của lên bàn làm việc của ba .
Ngày biết được ước mơ của thì đã là một năm rưỡi sau tối hôm đó, ở bên kia địa cầu gửi vài tấm hình cho .
Xuân Thu tới.
Dường như những đau khổ và muộn phiền trên thế giới đều ập xuống và Bùi Thần.
bị đối tác từ chối lần thứ mười một ở Luân Đôn, còn Bùi Thần bị mất chiếc máy ảnh quý giá nhất của trong cuộc chiến ở Syria.
Đúng vậy.
Mơ ước của Bùi Thần là làm nhiếp ảnh gia chiến trường.
B giờ mới biết, trại trẻ mồ côi mà từng ở thu nhận nhiều trẻ em bị vứt bỏ trong chiến tr ở Đ Nam Á.
lẽ mầm mống nho nhỏ đã gieo vào lòng từ khi còn ngây dại, đến bây giờ chúng đã mọc rể nảy mầm, thúc đẩy tiến về phía trước.
Bùi Thần gọi cuộc gọi cuối cùng cho trong tiếng còi báo động vang rền ở chiến khu. nói: “Lâm Hà, nghĩ kỹ . sinh ra là để làm việc này.”
Sau đó chỉ còn trao đổi với qua những phong thư.
Dưới ngòi b.út của , thể tưởng tượng ra khung cảnh đạn b.o.m nảy lửa kh dứt, cả mái nhà vỡ vụn bởi t.h.u.ố.c s.ú.n.g.
Nhưng chấn động nhất chính là ánh mắt trong suốt của một đứa bé vô tội trong căn nhà rách nát .
Chương trước Chương sau
Chưa có bình luận nào cho chương này.