Nữ Phụ Thập Niên 70 Sau Khi Thức Tỉnh
Chương 208:
Trước đó Hứa Ý Tri bận rộn lo việc trồng cây ăn quả trong thôn, ngoài ra còn bàn bạc với vài già tiếng nói và cán bộ thôn về việc tập thể trồng cây để mở xưởng làm mứt.
Lần này đến thành phố An, Hứa Ý Tri ngoài việc tháp tùng Kim Hoa Hoa về thăm nhà, còn muốn ngó qua nhà máy đồ hộp ở đây, xem thể xoay xở mang một dàn thiết bị về được kh. Trong lúc Hứa Ý Tri và Kim Hoa Hoa hối hả chạy đến nhà máy đồ hộp bàn chuyện mua bán máy móc cũ, thì nhà họ Kim cũng đang vô cùng nhộn nhịp.
Kim Đại Thành từ sau khi lo liệu xong đám cưới cho con trai út hồi năm ngoái thì th thảnh thơi hơn hẳn. Tốt xấu gì ta cũng là tổ trưởng, dù sau này Trương Xuân Hoa kh làm nữa, cuộc sống của gia đình vẫn khá giả hơn đại đa số mọi .
Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Cuộc sống no đủ, ta cũng vứt luôn đứa con gái cứng đầu Kim Hoa Hoa ra sau đầu. Ngay cả khi thỉnh thoảng nhớ tới, ta cũng chỉ th may mắn vì vớ được cô con gái nuôi ngoan ngoãn là Tôn Tuyết Tình.
Dạo trước tin khôi phục thi đại học, khắp nơi rần rần hô hào thi đại học, thi trung cấp, Kim Đại Thành chẳng thèm bận tâm. Đi học thì gì tốt? Ông ta mới học hết tiểu học mà hiện giờ sống vẫn phè phỡn đ thôi.
Nghe con gái bảo muốn thi đại học, lại còn vỗ n.g.ự.c tự tin là chắc c đỗ, Kim Đại Thành cũng vui lây. Con nhà ta đỗ hay kh mặc kệ, con gái nhà mà đỗ thì mặt mũi ta cũng sáng sủa hơn. Dù vì chuyện này mà ngầm kẻ xỉa xói ta kh biết trời cao đất dày, hạng như Kim Minh Nguyệt mà cũng đòi đỗ đại học thì đúng là mặt trời mọc đằng Tây hoặc là gian lận.
Kim Đại Thành chút khó chịu. Mãi đến sau này con trai và con dâu cũng muốn thi, ta kh nói gì thêm. Bất kể đứa nào đỗ, ta đều cớ khóa mõm những kẻ ngoài kia. Điều duy nhất ta kh ngờ tới là hai vợ chồng con trai và con gái, cả ba đứa chẳng mống nào thi đậu. Vì thế một dạo, tâm trạng Kim Đại Thành tồi tệ, cũng chẳng buồn ló mặt ra cửa.
Đến khi Tôn Tuyết Tình vào nhà nhắc đến Kim Hoa Hoa, Kim Đại Thành mới sực nhớ ra còn một đứa con gái ở n thôn. Bao năm nay vì chột dạ nên ta cố tình lãng quên cô con gái này. Ngay cả khi Trương Xuân Hoa thỉnh thoảng làm làm mẩy muốn viết thư c.h.ử.i rủa đứa con gái bất hiếu, cũng bị ta chặn lại. Lâu dần, ta thực sự quên béng mất còn một đứa con.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///nu-phu-thap-nien-70-sau-khi-thuc-tinh/chuong-208.html.]
"Ba à, Hoa Hoa cũng là con gái của ba mà. Nếu em đỗ đại học, nhà ta chẳng một sinh viên ? Đi ra ngoài cũng nở mày nở mặt." Tôn Tuyết Tình cười ngọt ngào nói.
Trương Xuân Hoa nghe xong lập tức sa sầm mặt: "Cái con r bất hiếu đó làm mà đỗ được! Ông trời kh mù đâu, nó đáng ở n thôn chịu khổ cả đời mới đúng!"
Nghe mẹ ruột của Kim Hoa Hoa nói vậy, trong lòng Tôn Tuyết Tình mừng như mở cờ. Cô ta cũng nghĩ vậy đ! Nhưng cô ta trượt đại học, bên Vương Phóng lại xảy ra sự cố, cơ hội duy nhất bây giờ chính là suất đại học của Kim Hoa Hoa. Rốt cuộc đều là con gái nhà họ Kim cả thôi, kh nào? Nghĩ vậy, cô ta cười càng thêm rạng rỡ, khiến Kim Đại Thành kh kìm được liếc m cái.
Tôn Tuyết Tình như kh nhận ra: "Mẹ à, chỉ cần Hoa Hoa đỗ thì nhà ta sẽ một sinh viên. Còn chuyện sinh viên đó là ai, tự nhiên là do ba mẹ quyết định ."
Kim Đại Thành nheo mắt, lúc này mới đoán ra Tôn Tuyết Tình đang toan tính ều gì: "Con định thế chỗ con bé để học đại học?"
Tôn Tuyết Tình cúi gằm mặt, mãi một lúc sau mới ngẩng lên Kim Đại Thành, khóe mắt đỏ hoe, vẻ mặt yếu đuối đáng thương: "Ba, con cũng hết cách . Ba cũng biết tình cảnh nhà họ Hoắc, con sợ cứ thế này con sẽ gặp chuyện mất." Cô ta Kim Đại Thành bằng ánh mắt cầu khẩn, bàn tay kh biết từ lúc nào đã đặt lên đùi ta: "Ba, là ba đưa con về nhà này, tự nhiên con nghe lời ba, nhưng con thực sự hết cách ."
Kim Đại Thành vốn dĩ cũng chẳng hạng tốt đẹp gì, nếu kh hồi đó đã chẳng qua lại với góa phụ. Lần đầu th Tôn Tuyết Tình, ta đã biết đây là một cô gái xinh đẹp, nếu kh ta cũng kh cao hứng đến mức trong lúc bị Kim Hoa Hoa chống đối, lại trực tiếp nhận Tôn Tuyết Tình làm con gái nuôi để lấp vào chỗ trống của Kim Hoa Hoa.
Trước kia ít khi gặp mặt thì kh , lại biết việc làm ít nhiều lỗi với Tôn Tuyết Tình, nên ta vẫn cố né tránh cô con nuôi này. Nhưng lúc này bị một cô gái trẻ trung xinh đẹp, lại ngoan ngoãn đáng thương cầu xin như vậy, bệnh gia trưởng trong lòng lập tức trỗi dậy. Bàn tay ta bất giác đặt lên tay Tôn Tuyết Tình, hàng mi cô ta khẽ rủ xuống, cong vút chớp chớp như cánh bướm, còn bàn tay thì ngoan ngoãn mặc cho ta vuốt ve, trong lòng ngứa ngáy, kh kìm được sinh ra chút tà niệm: "Cũng kh là kh được. Nhưng con bé Hoa Hoa hiểu lầm với gia đình, chúng ta viết thư nó chưa chắc đã nghe."
Chưa có bình luận nào cho chương này.