Nữ Phụ Tự Viết Kịch Bản
Chương 7: Chuyến tàu đến trang đầu tiên
Thế giới sau khi hệ thống tan rã, mọi thứ trắng xóa. Kh còn cung đình, kh còn vai chính – vai phụ. Tất cả nhân vật trôi dạt giữa một khoảng kh như trang gi đang chờ nét chữ đầu tiên. - Thẩm Lạc Nhi kh còn bị định d nữa. Chỉ còn lại , đứng cạnh Dạ Hành – Viết Cũ, và Thiên Tâm – Kẻ từng sống sót qua các vai diễn phụ. Chúng được quyền viết lại mọi thứ. Nhưng viết gì?
Cuộc họp trù bị đầu tiên của "Hội bị viết mà sống dai", hội nghị được tổ chức trên một bàn cờ bay giữa trời (ý tưởng của Thiên Tâm), Dạ Hành cầm bút, vẽ sơ đồ thế giới mới:
Khu vực 1: Truyện tình yêu (cho các cặp dở dang).
Khu vực 2: Truyện hành động (cho m thích đ.ấ.m đá mà kh c.h.ế.t ở chương 5).
Khu vực 3: Truyện slice of life (cho ai từng bị cho làm nền trong tiệc trà).
chen vào: “Khoan. Còn khu vực cho m đứa bị drop truyện giữa chừng thì ?”
Cả hội rơi vào im lặng đồng loạt gật đầu: “Khu vực 0 – Cho những chưa bao giờ được kết thúc.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nu-phu-tu-viet-kich-ban/chuong-7-chuyen-tau-den-trang-dau-tien.html.]
Kh rõ là đêm hay ngày, sau sự việc, ai n cũng mệt rũ rượi, Thiên Tâm đã nghỉ ngơi. th khó chịu trong nên xung qu thì th Dạ Hành đứng một trước khoảng trắng vô tận. đang viết. lại gần, kỹ thì tim khựng lại. đang viết một chương truyện về , nhưng là chương cuối. hỏi, giọng run: “Ngươi định kết thúc ta ở đây ?”
quay đầu. Mắt bình thản, nhưng ngòi bút dừng lại giữa câu: “Và cuối cùng, nàng mỉm cười…”
“Kh.” – nói. “Ta chỉ đang viết nếu một ngày ta biến mất, ngươi vẫn còn chương cuối của .”
Ting! Lời thoại chưa từng được nói – hiện ra giữa kh trung:
“Nếu một ngày thế giới kh còn bút để viết, thì hãy dùng lời yêu để hoàn tất truyện đời .”
cùng Dạ Hành trò chuyện hồi lâu, một chuyến tàu từ khoảng kh hiện ra, toàn bộ đều trắng: toa trắng, ghế trắng, bảng hướng dẫn trắng, trên đầu chỉ ghi một dòng: “Chuyến tàu đến trang đầu tiên.” đánh thức Thiên Tâm cùng Dạ Hành bước lên, kh ai biết nó sẽ chở đâu. Hệ thống đã biến mất. Nhưng tại vẫn nghe th một giọng nói vang lên từ toa cuối? “Cảm ơn vì đã viết xong Mùa Một. Câu chuyện này chưa kết thúc. Nó chỉ mới… bắt đầu.” Giữa lúc tàu rời ga, quay sang Dạ Hành: “Ngươi còn viết kh?” nắm tay , đáp: “Kh. Từ giờ ta sống. Và để cuộc sống tự viết phần tiếp.”
-----Hết mùa I----
Chưa có bình luận nào cho chương này.