Nữ Phụ Xinh Đẹp Thập Niên 70
Chương 188
Câu chót thốt , một cái tát trời giáng lập tức in hằn mặt .
Nguyễn Chí Cao tát xong, chỉ thẳng tay mặt quát: "Lão Nhị, hôm nay giải thích cho rõ ràng, vợ chồng thiên vị thế nào! quả thực sống bằng cầm thú, bởi vì căn bản lương tâm! dám oán hận vợ chồng , hãy tự những việc tán tận lương tâm mà làm !"
Nguyễn Trường Quý mặt đỏ bừng tức giận, trừng mắt Nguyễn Chí Cao, cãi cùn: "Con bằng cầm thú! Năm xưa suất lính nhường cho đại ca, con nửa lời ca thán ? Chẳng lẽ bố nên bù đắp cho con ?! Tiểu Ngũ t.ử lông bông lêu lổng bố dung túng, Tam nằng nặc đòi ly hôn bố cũng dung túng, cớ đến lượt con thì dồn ép đủ đường!"
Nguyễn Chí Cao tức đến độ chỉ vớ lấy cây búa phang c.h.ế.t tên nghịch t.ử !
Gợi ý siêu phẩm: Sau Đêm Định Mệnh Bị Chị Gái Phản Bội, Tôi Vô Tình Nhặt Được Lão Công Siêu Năng Lực Đêm Nào Cũng Ép Tôi Phải Động Phòng! - Chúc Dao _ Lịch Nam Cẩm đang nhiều độc giả săn đón.
Ông nghiến răng ken két, cố nén cơn giận để khỏi tăng huyết áp, trở mép giường phịch xuống.
Lưu Hạnh Hoa cũng phẫn nộ kém, chán ngán đến tận cổ với đôi phu thê . Nguyễn Thúy Chi cạnh nhịn xen : "Nhị ca, từ bao giờ trở nên vô lý đến ? Đại ca bộ đội nhờ sự nỗ lực, cống hiến hết và những chiến công vang dội, do chính bà con trong thôn tín nhiệm bầu chọn. Cớ qua miệng biến thành đại ca cướp mất phần ? Hãy thử ngẫm những gì làm xem, xứng đáng nhận tình yêu thương từ bố ? Những việc làm đáng thất vọng , liệu còn ai đối xử t.ử tế với nữa?"
Nguyễn Trường Quý ngoắt gắt gỏng: "Chỗ đến lượt cô lên tiếng ? Quyền quyết định luôn trong tay bố, chẳng bố nhường cho ai thì nhường ? Nếu năm xưa nhường suất đó cho , thì làm cán bộ trong quân đội bây giờ !"
Nguyễn Thúy Chi khẩy mỉa mai: "Nhị ca, hỏng não ? Suất đó nhường cho , e rằng trụ nổi hai năm tống cổ khỏi quân đội ! Hoặc tự lóc trốn về!"
xong, cô màng tranh cãi thêm với Nguyễn Trường Quý, gót bước ngoài: " tự lo liệu !"
Lưu Hạnh Hoa cũng chướng mắt thấy bộ mặt hai kẻ nữa, chán nản xua tay: "Các cũng ngoài , thấy các đau đầu nhức óc. chẳng kiếp tạo nghiệp chướng gì mà đẻ cái thứ quái t.h.a.i như !"
Theo dõi để đón nhiều bộ truyện nhé ạ
Sự việc ngã ngũ, Nguyễn Trường Quý nhất quyết chịu rời .
Cúi gầm mặt nghiến răng một hồi, lên tiếng: "Nếu bố chịu lựa lời với đại ca, khăng khăng ép đại ca đưa Tiểu Khiết , thì đừng trách con làm mất mặt gia đình, cùng lắm thì con tự chuyện với đại ca. Con cha ruột Tiểu Khiết, con đồng ý để nó theo đại ca, con thách đại ca dám dùng vũ lực đưa nó !"
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/nu-phu-xinh-dep-thap-nien-70/chuong-188.html.]
Nguyễn Chí Cao giận dữ tột đỉnh, vùng dậy khỏi mép giường, chỉ thẳng tay cửa rống lên: " ! ngay bây giờ ! chống mắt lên xem, khi đại ca tường tận những việc dơ bẩn làm suốt hai năm qua, nó lấy s.ú.n.g b.ắ.n vỡ sọ !"
Lưu Hạnh Hoa đế thêm: "Đại ca thế nào tự hiểu, nó căm phẫn nhất lũ bất nhân, bất nghĩa, bất hiếu!"
Bà dịu giọng đôi chút: "Mau , làm ầm lên cho cả làng xem trò nhà chúng . Cho thiên hạ chứng kiến cái thứ vô lương tâm ch.ó tha mà dứt ruột đẻ , xem cái thứ súc sinh bất hiếu, còn định rắp tâm hãm hại cả con ruột !"
Hai đòn chí mạng Nguyễn Chí Cao và Lưu Hạnh Hoa giáng xuống, nhuệ khí bừng bừng Nguyễn Trường Quý lập tức xẹp lép. Bản tính vốn dĩ hèn nhát, hiếm hoi lắm mới dám lớn tiếng một , nay ngoan ngoãn chùn bước.
im lặng một chốc, bất thình lình dậy bỏ ngoài, ôm theo một bụng uất ức.
Tôn Tiểu Tuệ dám đối diện với Nguyễn Chí Cao và Lưu Hạnh Hoa, nhỡ ông già nổi điên vác s.ú.n.g nện cô một trận thì . Thấy chồng bỏ , cô cũng dám hé nửa lời, vội vã bám theo .
Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết ngoài cửa nãy giờ vẫn giữ im lặng, chỉ lặng lẽ dõi theo hai bóng lưng rời .
Lưu Hạnh Hoa vẫn nguôi ngoai cơn giận, lầm bầm chửi: "Thứ súc sinh!"
Tôn Tiểu Tuệ lẽo đẽo theo Nguyễn Trường Quý một quãng khá xa, đợi đến nơi vắng mới lên tiếng hỏi: "Thế bây giờ tính đây?"
Gợi ý siêu phẩm: Seri Truyện Tình Yêu đang nhiều độc giả săn đón.
Nguyễn Trường Quý giận cá c.h.é.m thớt đá mạnh gốc cây: "Tính cái búa gì nữa! Bà cũng thấy đấy, còn gì nữa!"
Tôn Tiểu Tuệ tức, bực, luống cuống: " bố ông đối xử với chúng như cơ chứ!"
Nguyễn Trường Quý chắp tay ngang hông ngửa mặt lên trời, một lúc mới cúi đầu thở hắt : "Bỏ , coi như chúng từng đẻ đứa con gái Tiểu Khiết, mặc xác nó thì . Đừng tưởng lên thành phố sung sướng, khi chuốc họa cũng nên!"
Chưa có bình luận nào cho chương này.