Nữ Phụ Xinh Đẹp Thập Niên 70
Chương 258
Vì Nguyễn Trường Phú vắng mặt, Nguyễn Thu Dương bỗng dưng cứng cỏi hẳn, ả trừng mắt Nguyễn Khê, lớn tiếng: "Chuyện đời tám hoảnh , giờ nhắc nhắc mãi, cô thấy nhàm chán ?"
Nguyễn Khê thản nhiên đáp trả: "Chán , sắc mặt và đại tỷ cô , thú vị lắm đấy."
Nguyễn Thu Dương tức đến nghiến răng trèo trẹo: "Đừng tưởng khác cái tâm địa thối nát cô. Đến đây cứ làm vẻ ham học hỏi lắm, thực chất đến trường câu dẫn mấy nam sinh nhà giàu chứ gì? Bản lòng lang thú, còn kéo theo Nguyễn Khiết làm trò cho thiên hạ!"
"Chát!"
Nguyễn Khê rướn qua mặt Nguyễn Thu Nguyệt đang cạnh, giáng một cái tát nảy lửa xuống mặt Nguyễn Thu Dương.
Theo dõi để đón nhiều bộ truyện nhé ạ
Gợi ý siêu phẩm: Kinh Sắc Dục Trụy (Sắc Kinh Sụp Đổ) đang nhiều độc giả săn đón.
Âm thanh giòn giã vang lên, năm dấu ngón tay in hằn đỏ lựng má, Nguyễn Thu Dương choáng váng đầu óc, hiểu chuyện gì xảy .
Mất một lúc lâu ả mới hồn, phắt dậy đẩy mạnh Nguyễn Thu Nguyệt , định lao sống mái với Nguyễn Khê.
hình nhỏ bé ả làm đọ Nguyễn Khê. lúc , Diệp Thu Văn vội vàng chạy tới can ngăn, kéo Nguyễn Thu Dương giấu lưng. Cô nhíu mày Nguyễn Khê, giọng trách móc: "Cô thôi làm loạn ? Từ ngày cô bước chân cái nhà , gia đình còn thể thống gì nữa?"
Nguyễn Hồng Quân lúc cũng xông lên chắn mặt Nguyễn Khê, hùng hổ tuyên bố: "Chị ngon thì đụng đại tỷ em thử xem!"
Nguyễn Khê gạt tay Nguyễn Hồng Quân , thẳng Diệp Thu Văn: "Ý cô thừa, phá vỡ hạnh phúc gia đình cô chứ gì? Ở đây ai cũng quyền câu đó, duy nhất cô tư cách! Đồ mang họ Diệp!"
Sắc mặt Diệp Thu Văn tái mét, nghẹn họng thốt nên lời.
Đằng , Diệp Phàm bỗng dậy, bỏ nửa bát cơm dang dở, khoác cặp sách lặng lẽ rời .
Diệp Phàm , cả phòng ăn chìm tĩnh lặng, bầu khí đặc quánh sự ngột ngạt.
Một lát , Nguyễn Thu Nguyệt thẳng Phùng Tú , gắt: " khơi mào, giải quyết chứ! Bất tài vô dụng thì nhất ngậm miệng ! nhớ Nguyễn Khê con đẻ ! Con cũng đấy!"
xong, Nguyễn Thu Nguyệt bỏ dở bữa cơm, hậm hực bước khỏi phòng.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/nu-phu-xinh-dep-thap-nien-70/chuong-258.html.]
Nguyễn Khê cũng chẳng màng đôi co thêm, nắm tay Nguyễn Khiết xách cặp rời .
Nguyễn Hồng Quân sững tại chỗ, hít một thật sâu, Phùng Tú , Diệp Thu Văn và Nguyễn Thu Dương, giọng rầu rĩ: "Con hiểu nổi tại ghét đại tỷ đến thế, thấy chị cũng đ.â.m đố kỵ, hùa đặt điều hãm hại chị ..."
nhóc ngập ngừng, cho hết ý, cuối cùng chỉ buông một câu với Phùng Tú : " sẽ ngày hối hận!"
Đừng bỏ lỡ: Thủ Khoa Bị Tráo Suất, Bố Tôi Điều Xe Chống Đạn Đòi Công Bằng, truyện cực cập nhật chương mới.
xong, cũng hầm hầm rời , chạy phòng khách vớ lấy cái cặp xông cửa.
Vụ ẩu đả khiến Nguyễn Hồng Binh co rúm ghế, dám hé răng. Thấy Nguyễn Hồng Quân khỏi, nó mới rón rén tụt xuống, gọi với theo "Ngũ ca chờ em với", lật đật chạy theo.
tản mác hết, trong phòng ăn chỉ còn ba : Phùng Tú , Diệp Thu Văn và Nguyễn Thu Dương.
Nguyễn Thu Dương một bên má đỏ ửng, còn Phùng Tú thì cúi đầu rơi lệ. Bà quệt nước mắt sụt sùi uất ức: " làm gì ? chỉ khuyên nó đừng đường lạc lối, cũng vì lo nó sa ngã chứ bộ. Từ nhỏ sống ở quê ai dạy dỗ. đẻ nó, dạy dỗ con gái làm đàng hoàng cũng cái tội ?"
Nguyễn Thu Dương xuống ghế, đưa tay xoa xoa gò má sưng tấy: " ơi, mặc kệ ả , để ả tự sinh tự diệt. Nếu ả dám bôi tro trát trấu nhà , bố chắc chắn sẽ đ.á.n.h ả c.h.ế.t tươi."
Diệp Thu Văn cũng kéo ghế xuống: "Đừng dây dưa với ả nữa. Ả giống như một kẻ điên, trái đều như nước đổ lá khoai, chẳng hiểu đạo lý gì cả. Chửi bới đ.á.n.h thì ả một, mở miệng những lời chướng tai. Động một tí làm loạn cả nhà lên, y như phường nanh nọc."
Nguyễn Thu Dương vẫn xoa xoa má: "Chắc hồi ở quê ả học ba cái thói cãi vã đ.á.n.h lộn đó."
Cô ả suýt xoa kêu đau: "Ả tay nặng thật, rát cả mặt..."
Diệp Thu Văn liếc : "Bàn tay quen làm lụng việc nặng nhọc, đương nhiên mạnh ."
Tuy nhiên, nhận lời an ủi từ Diệp Thu Văn, Nguyễn Thu Dương bỗng cảm thấy cái tát xem cũng bõ công.
Nguyễn Khê kéo Nguyễn Khiết xách cặp ngoài, tìm Nguyễn Thu Nguyệt, đó vất vả tìm Diệp Phàm.
Bắt gặp Diệp Phàm đang thơ thẩn ở quảng trường đại viện, cô áy náy mở lời: "Lúc nãy nóng giận, chị lỡ lời, em đừng để bụng nhé."
Diệp Phàm lắc đầu, giọng bình thản: "Chị mà."
Chưa có bình luận nào cho chương này.