Nữ Phụ Xinh Đẹp Thập Niên 70
Chương 94
Lăng Hào khẽ gật đầu: " một chút."
Chu Tuyết Vân về nhà cũng nhắc qua vài câu, kể sâu hơn, bà vốn thích bàn luận chuyện bao đồng trong thôn.
Nguyễn Khê chia sẻ với những câu chuyện buồn phiền đó, vì thế cũng lảng thêm nữa.
Tuy , Lăng Hào lấy từ trong cặp sách một chú heo đất nhỏ nhắn, đưa đến mặt Nguyễn Khê, dịu dàng dỗ dành: "Vui vẻ lên một chút nào."
thấy chú heo con màu hồng phấn mặt, đôi mắt Nguyễn Khê chợt sáng rực lên: "Heo hồng ?"
Cô vui vẻ đưa tay đón lấy chú heo nhỏ, ngắm nghía tươi như hoa nở.
Cho đến khi Nguyễn Khiết giờ tới nơi, ba họ tiếp tục chụm đầu cùng học tập.
Đến chập tối, cả bọn lùa lợn trở về. Tới ngã ba đường đành chia tay, Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết dắt tay dạo bước về nhà.
đó, ngay khi sắp bước đến cổng nhà, chợt thấy một tiếng quát lớn: "Con ranh ! đó cho tao!"
Nguyễn Khê ngoảnh đầu liền thấy Nguyễn Dược Tiến đang hậm hực gọi , cô lập tức co chân bỏ chạy thục mạng trong sân.
chạy đến cửa, cô liền nấp ngay lưng Lưu Hạnh Hoa, hốt hoảng kêu lên: "Bà nội ơi, Nguyễn Dược Tiến định đ.á.n.h cháu!"
thấy Nguyễn Dược Tiến lao tới, Lưu Hạnh Hoa thẳng tay gõ mạnh con d.a.o phay xuống thớt, lườm gắt gỏng: "Mày định đ.á.n.h ai hả? mang tiếng làm che chở cho em gái thì chớ, nay còn giở thói đ.á.n.h nó ?"
Nguyễn Dược Tiến thở hồng hộc phân trần: "Cháu đ.á.n.h nó á? Rõ ràng nó đ.á.n.h cháu !"
Bạn thể thích: Quận Chúa Trọng Sinh: Hầu Phủ Máu Nhuộm Kinh Thành - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Lưu Hạnh Hoa lớn tiếng: "Nó phận con gái thì sức lực bao nhiêu? Nó đ.á.n.h mày một cái thì ? Mày c.h.ế.t ? Làm lớn mà chẳng nhường nhịn em út gì cả!"
Lúc , Tôn Tiểu Tuệ mới từ trong căn bếp nhỏ ló đầu .
Thấy Lưu Hạnh Hoa đang nặng lời răn dạy Nguyễn Dược Tiến, bà cũng chẳng dám lên tiếng bênh vực, chỉ lầm bầm gọi: "Về đây."
Theo dõi để đón nhiều bộ truyện nhé ạ
Nguyễn Dược Tiến đành ngậm bồ hòn làm ngọt, lẳng lặng về gian nhà .
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/nu-phu-xinh-dep-thap-nien-70/chuong-94.html.]
Đợi khi Nguyễn Dược Tiến trong, Tôn Tiểu Tuệ cũng rụt đầu bếp. Lưu Hạnh Hoa lúc mới sang Nguyễn Khê phía lưng, khẽ hỏi: "Cháu đ.á.n.h nó thật ?"
Nguyễn Khê lí nhí đáp: "Cháu chỉ đá một cái thôi ạ."
Lưu Hạnh Hoa vỗ nhẹ cô một cái, xoay tiếp tục băm thức ăn cho lợn.
lúc , Nguyễn Thúy Chi đeo gùi lưng từ ngoài bước , về đến nhà bỏ gùi xuống, định xắn tay áo giúp một tay.
Lưu Hạnh Hoa để cô làm, vội giục cô rót một bát nước xuống nghỉ ngơi cho sức.
Những ngày nương tựa ở nhà đẻ, dường như cô đặc biệt thích trò chuyện cùng Nguyễn Khê. xuống uống nước nghỉ ngơi, cô liền vẫy gọi Nguyễn Khê đến cùng, ân cần hỏi han: "Cháu ngày nào cũng đến nhà ông thợ may học nghề, tiến độ học hành đến ?"
Nguyễn Khê tươi đáp lời: "Cũng khá lắm cô ạ."
cô hạ giọng thì thầm: " chung xuất sắc hơn hẳn cái tên Nguyễn Dược Tiến , đồ ngốc!"
Nguyễn Thúy Chi nhịn bật : " thì ráng mà học cho giỏi, con gái con đứa một cái nghề trong tay cũng vững ."
Nguyễn Khê ngước gương mặt cô ba, bỗng như nhớ điều gì liền hào hứng tiếp lời: " , cô ba hình như khéo tay trong khoản may vá thêu thùa ? Đợi đến khi cháu học thành tài, cháu sẽ truyền nghề cho cô. sư phụ cháu... ừm... đợi cháu rời , núi chỉ còn mỗi cô thợ may thôi, lúc chắc chắn cô sẽ sống sung túc ấm no. Cô cuộc sống sư phụ cháu sung tướng nhường nào ."
Nguyễn Thúy Chi tủm tỉm : "Cô á? Cô làm ? Già thế cơ mà."
Nguyễn Khê vội xua tay: "Cô già chỗ nào chứ? Mới ngoài ba mươi tuổi thôi, còn trẻ chán đấy!"
Xem thêm: Chồng Tái Sinh Chê Tôi? Tôi Cưới Lính Cứu Hỏa, Sướng Quá - Lâm Kiến Sơ, Lục Chiêu Dã (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Nếu ở thời đại mà cô từng sống, cái tuổi khi còn màng chuyện lập gia đình chứ.
cô cháu gái trêu đùa, Nguyễn Thúy Chi bật : "Cô chỉ sợ chậm chạp ngu ngốc thôi."
Nguyễn Khê vỗ nhẹ lên mu bàn tay cô, trấn an: "Chỉ cần cô quyết tâm học, chuyện cứ để cháu lo. Đến khi cô thực sự trở thành thợ may , ngọn núi cũng sẽ chẳng còn kẻ nào dám buông lời khinh mạn cô nữa. Cô thử ông lão thợ may mà xem, cả đời cưới vợ, sống cảnh độc một , chẳng vẫn sống oai phong lẫm liệt đó ? Thử hỏi ngọn núi , ai gặp ông mà kính cẩn tôn trọng, cất tiếng gọi một câu 'ông lớn' đầy e dè?"
Nguyễn Thúy Chi ngẫm nghĩ một lát: "Hình như cũng nhỉ."
Nguyễn Khê rạng rỡ, tiếp lời: "Cho nên con sống đời, chỉ cần bản bản lĩnh, dẫu cho cách sống thuận theo những chuẩn mực thế tục thông thường, thì vẫn sẽ luôn nhận sự nể trọng đời. Sư phụ cháu chính minh chứng sống động nhất đấy! cưới vợ thì làm , con cái gia đình thì , già cả neo đơn thì thế nào, chẳng các vẫn cúi đầu khách sáo gọi một tiếng đại gia đó !"
Chưa có bình luận nào cho chương này.