Nữ Thiên Sư Trường An
Chương 116: Sự quyết đoán của Vinh Vương phi (1)
Vinh Vương phi xung qu, mỉm cười nhẹ. Đi theo Đặng Khả Nhân tới góc đường, đám hầu đứng ở cách đó kh xa, cũng kh dám lại đây.
Vừa tới góc vắng vẻ này, Đặng Khả Nhân đã tiến tới thỉnh an Vinh Vương phi .
Vinh Vương phi bình tĩnh, cười nhạt nói: “Đặng cô nương làm gì vậy?”
Đặng Khả Nhân ngẩng đầu lên, mắt rưng rưng. “Khả Nhân đã làm sai vài ều, đến để xin lỗi nương nương.”
“Sai? Đặng cô nương nói lời này, ta vẫn chưa rõ, Đặng cô nương đã làm sai chuyện gì, mà muốn đến xin lỗi ta.”
Đặng Khả Nhân mắt rưng rưng, áy náy nói: “Trước đó vài ngày, mẫu thân của ta vào cung, nói chuyện cùng với Thái Hậu, nói nương t.ử cũng đến tuổi thành thân, nên tìm một tướng c. Thái Hậu cười hỏi ta, thích kiểu nam nhi nào? Ta lúc kh nghĩ nhiều, thuận miệng nói, hy vọng gặp được một tướng c tốt, yên thương phu nhân như Vinh Vương ện hạ.
Thái Hậu nghĩ rằng , tiểu Vương gia đúng lúc kh hôn ước, cũng tới tuổi thành thân nên muốn tác hợp ta cùng tiểu Vương gia.
Lúc ta rõ ràng đã cự tuyệt với Thái Hậu, Thái Hậu cũng kh nói thành thân, ta liền nghĩ chỉ là trò đùa, bỏ lại phía sau, ai ngờ hôm nay Thái Hậu lại nhắc tới chuyện đó, càng kh ngờ, tiểu Vương gia đã là hôn ước.
Đều là sai lầm của ta, khiến Thái Hậu cùng nương nương khó xử, thỉnh nương nương tha thứ Khả Nhân nói lời thiếu hiểu biết. “
Vinh Vương phi bán tín bán nghi , tiểu cô nương này đáng yêu. Xem ra kh tâm cơ, nhưng Đặng gia.....
Thái Hậu lẽ nghe lời nói từ một phía, Vinh Vương phi đối với Đặng gia lại biết nhiều.
Ít nhất là nhiều hơn so với Thái Hậu !
Bất luận là như thế nào, Đặng cô nương tốt đến đâu, bà cũng kh vui khi nhi t.ử của thành hôn với tiểu thư của Đặng gia.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///nu-thien-su-truong-an/chuong-116-su-quyet-doan-cua-vinh-vuong-phi-1.html.]
Hơn nữa, hiện giờ tâm tư nhi t.ử đều tập trung ở Mộc cô nương, mà Mộc cô nương lại ân lớn với Triệu gia, hôn sự này bà kh thể cho phép bất cứ ai can thiệp vào.
Vinh Vương phi nhẹ nhàng kéo tay nàng qua, vỗ vỗ: “Đặng cô nương đừng lo lắng quá, Thái Hậu vốn là tưởng đây là trò đùa, ta cũng kh để trong lòng, nghĩ đến gia lão nhân muốn gặp Mộc cô nương, đó cũng chỉ là quá yêu thương cháu , cho nên lời nói, nghiêm khắc hơn một chút.
Mộc cô nương là một cô nương tốt, dung mạo xin đẹp, lại trí th minh. Ta nghĩ Thái Hậu nếu mà th nàng, nhất định là vui mừng.”
Đặng Khả Nhân vẻ thở phào nhẹ nhõm nói: “Kh đâu, chỉ cần kh gây rắc rối cho tiểu Vương gia vậy là tốt . Này trong cung khó giữ bí mật nếu nhiều biết, những thứ bên ngoài, truyền ra liền thay đổi, thật hy vọng Mộc cô nương sớm ngày khỏi bệnh, sau khi thành hôn cùng tiểu Vương gia, chúng ta sẽ tới trong cung thỉnh an Thái Hậu, đồng thời cũng để Thái Hậu gặp mặt tôn tức, Khả Nhân lỗ mãng đắc tộ nương nương, còn thỉnh nương nương thứ tội.”
Vương phi cười an ủi nàng , theo nàng rời .
Nhưng sau khi lên xe ngựa, Vinh Vương phi cảm th khá thú vị.
“Vị tiểu cô nương này cũng kh đơn giản.”
Chuyện hôm nay nếu nói kh bút tích của Đặng Khả Nhân, Vinh Vương phi kh tin.
Thái Hậu nói lời cay nghiệt, nhưng Đặng cô nương lại tự tới thỉnh tội, giải thích lại sự việc, nàng là thẳng t mà lại suy đoán lung tung, vẻ như bà lòng dạ hẹp hòi.
Nhưng Vinh Vương phi trong lòng cũng đã rõ, chuyện gì đã xảy ra trong cung vậy, chưa từng vô duyên vô cớ bốn chữ này.
Nhưng đang yên đang lành, tại Thái Hậu vì bỗng nhiên lại nhắc tới hôn sự Tuyển Nhi?
Lại vì một hai muốn Mộc Phương Nhan tiến cung?
Lời nói của Đặng Khả Nhân vừa rõ ràng ẩn ý.
Chưa có bình luận nào cho chương này.