Nữ Thiên Sư Trường An
Chương 118: Băng tuyết phủ trời đất (1)
Một khoảng trắng xóa giữa trời và đất, Mộc Phương Nhan mặc bộ quần áo mỏng m, bước trên con đường đầy tuyết.
Nàng kh biết đã chạy được bao lâu, nhưng nàng biết kh thể dừng lại.
Ở đây trời đất lạnh ng, ngay khi dừng lại, sẽ bị đóng băng mà c.h.ế.t tại đây.
Nhưng nàng lạnh quá, vừa mệt vừa đói, cũng kh nghĩ ra cách nào để thoát ra khỏi đây.
Kh biết đây là nơi nào?
Sau khi tiễn Triệu Lệnh Thao ra, nàng đã chiến đấu với quỷ ba trăm hiệp, cho đến khi đã sử dụng hết tờ phù chú cuối cùng, buộc trốn vào một hang động.
Chạy và chạy, để đến đây, một nơi băng tuyết lạnh lẽo phủ khắp trời đất. Khi nàng muốn quay lại, cửa hang phía sau đã biến mất.
Nàng cứ , mãi và mãi, muốn tìm nó, tìm xem ai thể giúp nàng nghỉ ngơi một chút hay kh.
Tuy nhiên, ở đây trừ tuyết trắng ra cũng chỉ những tảng đá đen cứng ngắt. Nàng đã thử đào lớp tuyết trên mặt đất lên mong thể tìm được thứ gì đó bên dưới nhưng lại gặp những tảng đá rắn chắc, kh thể xuyên thủng cũng chẳng dấu hiệu của sự sống.
Mộc Phương Nhan cảm th nếu cứ tiếp tục như vậy, nếu nàng kh c.h.ế.t ng ở đây, thì cũng sẽ c.h.ế.t vì đói.
Nàng đã đ.á.n.h giá thấp năng lực của bản thân!
Đi được khoảng vài chục bước, nàng mơ hồ th một bóng . Nàng vội vã đuổi theo nhưng trong chớp mắt bóng kia đã biến mất. Trong lúc vội vàng, nàng đã kh cẩn thận mà ngã xuống đất, cố gắng đứng dậy để tiếp tục nhưng cơ thể đã kh còn chút sức lực.
Mộc Phương Nhan nằm trên nền tuyết, vừa lạnh lại vừa đói, cơ thể dần ấm lên, cảm giác kì lạ này khiến nàng bật cười.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///nu-thien-su-truong-an/chuong-118-bang-tuyet-phu-troi-dat-1.html.]
ta nói rằng khi ở trong cái lạnh quá khắc nghiệt, họ thể cảm th nóng, sau đó sẽ cởi bỏ quần áo và sẽ c.h.ế.t ng trong tuyết.
Nàng chỉ trách bản thân kém cỏi, kh chịu theo con đường của khác, sợ rằng thể sẽ c.h.ế.t ở đây.
Mộc Phương Nhan từ từ nhắm mắt, chờ khi nàng nhắm mắt lại, một phụ nữ mắc đồ trắng bay đến trước mắt nàng.
Khi Mộc Phương Nhan tỉnh dậy lần nữa, nàng cảm th xung qu hơi ấm, mở mắt ra thì nàng phát hiện đang nằm trong một hang động.
Bên trong hang một đống lửa đang cháy, trên đống lửa còn một cái nồi đất, kh biết bên trong món gì, nhưng dường như nàng ngửi th mùi của thịt gà.
Mộc Phương Nhan chật vật đứng dậy, đến bên đống lửa, nuốt khan một ngụm nước bọt, tự nhủ: “Ta kh ăn thịt gà, ta chỉ uống chút c cho ấm .”
Nàng nuốt nước bọt, đưa tay l chiếc muôi trên nồi đất.
Chưa kịp chạm vào, nàng đã nghe th giọng của một phụ nữ: “Ngươi tỉnh à?”
Mộc Phương Nhan ngẩng đầu, th một nữ t.ử giản dị và hoạt bát, ấn tượng mà nàng ta mang lại hoàn toàn khác với những phụ nữ ở thành Trường An, những trang ểm và ăn mặc sang trọng.
Nhưng nàng ta kh là một dân nữ bình thường, trái lại, nàng ta giống như mộc chú chim sống tự do trên núi, l lợi và thuần khiết.
Mộc Phương Nhan nhận ra hành động trộm cắp của , lúng túng thu tay về, cười nói: “Xin lỗi, do ta vừa đói vừa khát, nên.....”
Nữ t.ử vào chiếc nồi đất, mỉm cười mà tới, l một cái bát nhỏ, muc c cho nàng, còn xé cho nàng một chiếc chân gà.
Mộc Phương Nhan cảm tạ rối rít, nhận l chén c và thổi nó, đợi khi hết nóng liền một hơi uốn cạn, nàng cảm nhận cơ thể đột nhiên ấm áp lạ thường.
Quả thật là kì lạ, rõ ràng là một linh hồn, tại còn th đói? Còn cảm th khát?
Chưa có bình luận nào cho chương này.