Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Nữ Thiên Sư Trường An

Chương 125: Châm biếm (1)

Chương trước Chương sau

Thái Lan xem thường hừ một tiếng: “Dù tiểu vương gia bận rộn đến đâu thì vương phi đưa t.h.u.ố.c đến, chẳng lẽ tiểu vương gia còn kh nhận ? Tránh ra, làm chậm trễ tiểu vương gia dùng thuốc, cẩn thận vương phi sẽ c.h.é.m đầu của ngươi.”

A Phúc cũng kh th minh l lợi như A Tầm, tính cách của ta khá cương trực, đứng thẳng ngăn ở trước cửa, kh để nàng ta bước vào.

“Tiểu vương gia đang bận, ai cũng kh thể qu rầy. Tỷ tỷ cứ để lại đồ vật là được . Tại cứ nhất định đòi x vào viện của tiểu vương gia, kh sợ cản trở tiểu vương phi ?”

Thái Lan nghe vậy thì sắc mặt lập tức thay đổi: “Ý của ngươi là gì? Tại ta lại cản trở tiểu vương phi?”

A Phúc cười chế giễu: “Suy nghĩ muốn trèo lên cao của tỷ tỷ trên dưới vương phủ nào kh biết? Nhưng trong lòng tiểu vương gia chỉ một tiểu vương phi thôi, ta khuyên tỷ tỷ vẫn nên bỏ qua suy nghĩ đó , đừng nghĩ ngợi chuyện đ nữa, thành thành thật thật tìm một để thành thân. Nếu tỷ tỷ chọc giận tiểu vương phi, chỉ sợ kh cần tiểu vương phi ra tay thì tiểu vương gia đã tự đuổi ngươi ra ngoài .”

Thái Lan bị vạch trần tâm tư, gương mặt vừa đỏ bừng vừa trắng bệch, chỉ vào A Phúc muốn nổi giận, nhưng đây là hạ nhân bên cạnh tiểu vương gia, chính thật sự kh thể trừng trị ta.

Thái Lan chỉ thể căm phẫn trừng A Phúc, nàng ta đặt hộp thức ăn xuống đất c.ắ.n răng xoay rời khỏi.

A Phúc th đã mới khinh thường mà hừ một tiếng, lại tiếp tục ngồi trên bậc thang, nghĩ thầm chờ trong phòng yên tĩnh mới mang hộp thức ăn vào.

Thái Lan rời khỏi viện của Tống Đạo Tuyển, càng nghĩ càng kh cam lòng. Nàng ta quay đầu liếc phía sau, giống như thể nghe th tiếng khác đang cười nhạo .

Nàng ta tức giận trở về, một tiểu nha đầu đang bưng chậu đồng bỗng nhiên ra từ khúc qu và đụng trúng nàng ta.

Nước trong chậu văng tung tóe làm ướt váy nàng ta, cơn bực tức của Thái Lan vẫn chưa kịp xả ra nên lúc này lập tức giáng cho tiểu nha đầu một cái tát.

“Tiện tỳ kh hiểu lễ nghĩa, ở nơi này cũng dám lỗ mãng. Nếu như đụng quý nhân, cẩn thận ta lột da của ngươi ra.”

Tiểu nha đầu vừa hoảng vừa sợ, khóc lóc cầu xin tha thứ.

Trong lòng Thái Lan đang ngột ngạt khó chịu, vừa muốn tìm để trút giận thì bị nha đầu này đụng trúng, nàng ta lập tức kh kiềm chế được muốn trút hết cơn lửa giận vào cô gái nhỏ.

Nàng ta vẫn chưa kịp ra tay thì đã gọi to: “ ngươi còn ở chỗ này, vương phi đang tìm ngươi đó? Còn kh mau theo ta.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///nu-thien-su-truong-an/chuong-125-cham-biem-1.html.]

Thái Lan th là Lạc Vân thì đành bất mãn thu tay về, trừng mắt tiểu nha đầu: “Còn kh mau cút .”

Tiểu nha đầu bưng chậu đồng lên vội vã biến mất ở khúc qu.

Sau khi đám tản , Lạc Vân mới lên tiếng: “Đang yên đang lành, ngươi lại nổi giận với một nha đầu thế?”

Thái Lan nghe vậy thì dừng bước, nàng ta cười khinh bỉ: “Thế nào, hiện tại tỷ tỷ trèo cao sắp được thành thân nên muốn dạy dỗ ta ? Ta gọi ngươi một tiếng tỷ tỷ chỉ vì ngươi lớn tháng hơn ta, nhưng tỷ tỷ đừng quên ta và ngươi vào phủ cùng lúc, đều hầu hạ bên cạnh vương phi kh phân chia lớn nhỏ. Dù thế nào nữa thì vẫn chưa đến lượt ngươi răn dạy ta. Lại nói…”

Nàng ta mỉa mai châm biếm: “Ngày xưa A Tầm tiếng nói nhưng lần này ta đã làm sai nên bị tiểu vương gia trừng phạt, sau này ta thể trở lại hầu hạ bên cạnh tiểu vương gia hay kh còn khó nói, cành cao này của tỷ tỷ cũng kh quá vững chắc đâu. Nếu như tỷ tỷ thời gian răn dạy ta thì chi bằng mau suy nghĩ xem bản thân tiếp theo nên làm gì ?”

Nàng ta tức giận bỏ , Lạc Vân theo bóng lưng của nàng ta chút đăm chiêu.

Nhớ đến phương hướng mà nàng ta vừa tới, lẽ cũng hiểu được đã xảy ra chuyện gì.

Tính cách của Lạc Vân khá tốt nên kh để trong lòng cơn trút giận của Thái Lan, nàng chỉ lắc đầu thở dài.

Nha đầu này kh tự lượng sức , tiểu vương gia kh xem trọng nàng ta nhưng hết lần này tới lần khác nàng ta vẫn muốn trèo cao, tính cách còn kiêu căng ngạo mạn.

Hiện tại tiểu vương gia đã rước tiểu vương phi vào cửa, còn dung nạp được nữ nhân nào khác vào trong mắt nữa, lúc này nàng ta vẫn còn ồn ào buồn bực ở đây, lại kh nghĩ một đường lui cho bản thân.

Lạc Vân niệm tình tỷ nên đã nhắc nhở nàng ta nhưng Thái Lan vẫn kh chịu nghe lời, chỉ sợ sau này sẽ gặp chuyện kh may.

Thái Lan trở về viện của Vinh vương phi, trước khi vào cửa thì sửa sang lại chính một chút, bày ra dáng vẻ tủi thân, chậm rãi bước vào trong phòng hành lễ với Vinh vương phi.

Vinh vương phi ngẩng đầu lên hỏi: “Đồ vật đã đưa chưa?”

Thái Lan ngoài mặt khiêm tốn, hơi cúi thận trọng đáp: “Đã đưa qua , chẳng qua…”

“Chẳng qua gì?”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...