Nữ Thiên Sư Trường An
Chương 171: Động lòng
Tuy Nghiễm An phường kh là khu chợ đường phố náo nhiệt nhất thành, nhưng nơi này là Trường An, trên đường đâu đâu cũng đến , từ Tây Vực cho tới Hồ dắt lạc đà, leng keng leng keng qua.
Mọi đã sớm quen với những chuyện như thế nên cũng kh tò mò vây qu xem Hồ tóc vàng mắt x nữa.
Hồ lần đầu tiên đến thành Trường An, th Trường An phồn hoa, đều mặc cẩm y tơ lụa thì trong mắt lộ ra vẻ ngạc nhiên và ngưỡng mộ.
ta đang thỏa thích tưởng tượng bán hàng hóa như thế nào, ở lại thành Trường An sầm uất này lâu thêm một khoảng thời gian, nhưng xa xa truyền đến tiếng ồn ào, một đàn đang ên cuồng chạy về hướng của ta.
Những gian hàng dọc dường liên tục bị xô đổ, hàng hóa trên sạp đổ ngổn ngang trên mặt đất, kia gương mặt hung dữ, râu ria xồm xoàm, vừa đã biết kh tốt .
Hồ chưa kịp phản ứng thì đạo tặc đã vọt đến trước mặt ta, một con d.a.o găm sắc bén lạnh như băng đặt trên cổ ta, đường liên tục la hét chói tai khiến Hồ vô thức nhận ra bản thân đã trở thành trung tâm của mối nguy hiểm.
ta dùng ngôn ngữ Trường An sứt sẹo nói ra lời cầu cứu: “Cầu… Cầu… Lý… Đừng… Nghẹn… G.i.ế.c ta.”
Bị kích động, ta lảm nhảm ngôn ngữ của Hồ, gã đàn to lớn tức giận hét lên.
“Câm miệng!”
Gã đàn to lớn kia hung dữ, dường như ý định bắt giữ ta rời khỏi đây.
Nhưng gã chưa kịp ra tay thì một nhóm thị vệ đeo kiếm lập tức bao bây họ, Lệnh Hồ Kỳ tới, gương mặt lạnh lùng đạo tặc.
Đạo tặc hung dữ nói: “Muốn l mạng của ta, ngươi còn non lắm. Ta nói cho ngươi biết, bây giờ tránh ra, nếu kh ta sẽ kéo nay chôn cùng ta.”
Hồ run rẩy nói m câu vô nghĩa, ngoài nghe kh hiểu ngôn ngữ của ta.
Mọi đều ra gã kia cực kỳ nguy hiểm.
Mọi vừa sợ vừa tò mò, đứng từ xa quan sát với suy nghĩ xem náo nhiệt.
Một chiếc xe ngựa dừng lại, Th Diệp thắc mắc vén rèm lên hỏi phu xe tại dừng lại.
Phu xe chỉ về phía trước: “Cô nương, Tĩnh An Ti đang bắt ở phía trước, chúng ta cần đường vòng kh?”
Nghe th tên Tĩnh An Ti, Đặng Khả Nhân hơi tò mò kéo nhẹ rèm ra bên ngoài, th Lệnh Hồ Kỳ đang cầm một th kiếm.
Kể từ khi Tống Đạo Tuyển đề cập tới chuyện hôn sự với nàng ta thì Đặng Khả Nhân bắt đầu trằn trọc suy nghĩ lâu, cho dù đã quyết định gả cho nhưng trong lòng vẫn luôn thấp thỏm lo lắng, kh biết đối phương đồng ý hay kh, lại kh biết đối phương như lời đồn đãi là một lang quân xuất sắc kh.
Đặng Khả Nhân đã chịu đựng suốt hai ngày, hôm nay đột nhiên th thì nhận ra Lệnh Hồ Kỳ còn cao lớn uy mãnh, tuấn tú phi phàm hơn cả trong ấn tượng của .
Một đôi mắt trong suốt trang nghiêm, xung trận đứng trước tên đạo tặc kia, khí thế này, hành động dũng cảm và trách nhiệm này ngay lập tức khiến Đặng Khả Nhân vô cùng yên tâm.
Từ nhỏ đến lớn nàng ta th nhiều nhất chính là những nam nhân hèn yếu, bất tài và kh trách nhiệm.
Hành động vừa của Lệnh Hồ Kỳ lập tức khiến nàng ta rung động.
Nàng ta suy nghĩ một chút, bảo phu xe dừng một bên, bản thân thì bước xuống xe về phía trước hai bước, đứng ở trên cao muốn cho rõ.
Kh biết Hồ kia đã nói gì với Lệnh Hồ Kỳ, chỉ th th kiếm trong tay Lệnh Hồ Kỳ vẫn kh rút ra, thậm chí còn ra lệnh cho thuộc hạ tránh đường.
Đạo tặc vừa đắc ý vừa căng thẳng bắt giữ Hồ lập tức muốn rời . Ngay khi gã kia chưa được vài bước thì Lệnh Hồ Kỳ đã bất ngờ phóng phi tiêu ra, lập tức đ.á.n.h trúng cánh tay của đạo tặc.
Đạo tặc đau đớn, con d.a.o găm trong tay gã rơi xuống.
Đặng Khả Nhân th Lệnh Hồ Kỳ di chuyển, tiến lên trước m bước dùng sức đạp tên đạo tặc ngã xuống đất, sau đó chế ngự khiến gã kh thể nhúc nhích.
Th Diệp vô cùng thán phục: “C phu thật lợi hại, cô nương, bản lĩnh của vị Lệnh Hồ đại nhân này thật sự tài giỏi hơn .”
Đặng Khả Nhân gật đầu bước xuống bậc thang.
Đạo tặc đã bị bắt, sự náo nhiệt lắng xuống, những bán hàng rong tự nhận bản thân xui xẻo, vừa thu dọn đồ đạc vừa thở dài nói xem như hôm nay gặp chuyện xui.
Đặng Khả Nhân kh khỏi lộ ra sự đồng cảm khi th ều đó nhưng nàng ta cũng kh hẳn tràn ngập sự đồng tình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///nu-thien-su-truong-an/chuong-171-dong-long.html.]
Chẳng qua vừa định xoay rời , chỉ mới bước được hai bước đã một cô bé đụng trúng nàng ta, con búp bê bằng đất sét trong tay cô bé vô tình cọ trúng váy của Đặng Khả Nhân.
Th Diệp kh nhịn được kêu lên một tiếng: “Ai nha, cô nương, bẩn hết cả , quần áo này quý giá.”
Tuy lời than thở của nàng ta kh quá lớn nhưng cũng đủ khiến cô bé lo lắng sợ hãi, trong hốc mắt rơm rớm nước mắt, run rẩy vị quý nhân trước mắt.
Đặng Khả Nhân cô bé sắp khóc to lên thì cảm th thật đáng yêu, nàng ta nâng tay lên muốn sờ đầu cô bé.
Bỗng nhiên một phụ nhân lao đến, Đặng Khả Nhân vẫn chưa kịp đụng vào cô bé thì đã bị khác ôm trở về.
Bàn tay Đặng Khả Nhân cứng đờ giữa kh trung, cũng kh kịp làm gì thì phụ nhân kia đã căng thẳng và sợ hãi, liên tục nói xin lỗi: “Xin cô nương thứ tội, xin cô nương thứ tội, con trẻ kh hiểu chuyện, ngài ngàn vạn lần đừng chấp nhặt với nó. Váy của ngài… Váy này, ta… chúng ta sẽ bồi thường.”
Bà nói những lời này bằng tất cả khí lực của bản thân .
Th Diệp khó xử liếc Đặng Khả Nhân, Đặng Khả Nhân rũ mắt, th một giỏ trứng bên cạnh phụ nhân kia thì lập tức nói: “Những quả trứng này để bán kh?”
“Để bán!””
Phu nhân kia lo lắng gật đầu, Đặng Khả Nhân th quần áo của bà tả tơi, nghĩ rằng chắc là một gia đình nghèo khổ. Lại th bà bảo vệ nhi nữ của như vậy thì trong lòng cảm th xót xa, nàng ta l một xâu tiền đồng ra.
Th Diệp hiểu ý nàng ta nên đưa hết đồng tiền cho phụ nhân: “Nếu như vậy thì dùng trứng gà của ngươi bồi thường cho chúng ta .”
“Hả?”
Phụ nhân kh kịp phản ứng, bà đã sẵn sàng bị đ.á.n.h hay làm nhục , nhưng kh ngờ đối phương kh chỉ kh đối phó , ngược lại còn cho tiền và mua trứng gà nữa.
Bà vội vàng nói: “Kh được kh được, quý nhân kh được đâu, là chúng ta bồi thường cho ngài mới đúng.”
Đặng Khả Nhân mỉm cười nói: “Tiền này kh mua trứng gà mà để cho tiểu cô nương này, vừa ước chừng cô bé cũng bị hoảng sợ, xem như cho cô bé để an ủi. Còn trứng gà của ngươi xem như bồi thường y phục của ta.”
Nàng ta vừa dứt lời thì Th Diệp lập tức cầm giỏ trứng gà theo sau Đặng Khả Nhân.
Phụ nhân kia ngàn ân vạn tạ ở phía sau, khuất mới xoay dẫn nhi nữ rời .
Lệnh Hồ Kỳ đứng cách đó kh xa nên đã rõ cảnh tượng vừa , đám vừa rời thì đã bước đến nhặt một túi thơm trên mặt đất.
Đây là của cô nương vừa làm rơi, suy nghĩ, muốn mang túi thơm trả lại cho nàng ta.
Ai ngờ thủ hạ chạy đến gọi , bảo rằng chuyện c, thoắt cái cô nương kia đã biến mất.
Lệnh Hồ Kỳ cầm túi thơm ngửi thử, vậy mà lại mùi đàn hương, quả thực kh giống những loại mà các cô nương trẻ tuổi sẽ yêu thích.
Những tỷ trong nhà thích nhất chính là những mùi hương hoa các loại.
Mỗi năm đều thay đổi phương pháp chế hương, phẩm hương.
Trong túi thơm của vị cô nương này lại kh giống như vậy, ngược lại chút tĩnh lặng an thần.
Lệnh Hồ Kỳ tới lui, phát hiện trên túi thơm thêu hoa đào màu hồng nhạt, còn một chữ Đặng nho nhỏ.
Hóa ra cô nương này họ Đặng ?
Suốt quãng đường , Đặng Khả Nhân cũng kh nhận ra túi thơm của đã biến mất.
Th Diệp theo nàng ta, tò mò hỏi: “Cô nương, chúng ta dạo như vậy, ngài rốt muốn mua chút gì ạ?”
Trong Nghiễm An phường kh cửa tiệm trang sức quý báu hay cửa tiệm d.ư.ợ.c liệu, chủ yếu chiếm đa số là những cửa tiệm bình dân.
Th Diệp quả thực kh nghĩ ra cô nương nhà thể mua những thứ gì.
(Nếu các bạn muốn mua full bộ để đọc thì liên hệ gmail: [email protected]: bao gồm full chương H)
Chưa có bình luận nào cho chương này.