Nữ Thiên Sư Trường An
Chương 180: Ác mộng
Khả Nhân, Khả Nhân, dậy ... mau dậy .”
Đặng Khả Nhân hình như nghe th gọi , nàng mơ màng mở mắt ra, th mẫu thân đang đứng trước giường với vẻ mặt lo lắng, th nàng tỉnh thì vội vàng kéo Đặng Khả Nhân lên.
“A nương, chuyện gì vậy?”
Đêm đã khuya, bên ngoài trời vẫn còn tối, mẫu thân chỉ mặc áo đơn, còn chưa kịp chải đầu đã hoảng hốt đến đây kéo nàng dậy: “Đi theo ta, mau cùng ta. Nơi này kh thể ở lâu.”
Đặng Khả Nhân hoang mang xỏ giày vào, bị mẫu thân của kéo ra khỏi phòng.
Nàng vừa chạy ra khỏi sân, trước mặt đã xuất hiện một đám , tất cả đều mặc đồ trắng, kh rõ khuôn mặt, tóc tai bù xù, vây qu nàng và Cổ thị.
Cổ thị vội vàng bảo vệ nhi nữ ở phía sau, tức giận hét lên: "Họ Đặng kia, ngươi hại cả đời ta còn chưa đủ, ngươi còn muốn hại c.h.ế.t cả nhi nữ của ta ?"
Đặng Khả Nhân vẫn đang lơ ngơ chưa hiểu chuyện gì, chỉ th đám vây qu nhường đường, còn th phụ thân bước tới với vẻ mặt âm trầm.
Nàng đã lâu kh gặp phụ thân , khi th ta, Đặng Khả Nhân phát hiện khí tức xung qu này trầm lặng, khuôn mặt dài, hai tròng mắt ác độc, th nàng như th kẻ thù.
Đặng Khả Nhân kh khỏi căng thẳng, nắm chặt l tay mẫu thân, muốn che chở cho mẫu thân.
Nhưng Cổ thị đã đứng trước mặt Đặng Khả Nhân và ngăn nàng lại, mặc dù cả run rẩy nhưng cũng kh thối lui.
Đặng Khả Nhân kh hiểu chuyện gì đang xảy ra, chỉ th Đặng Hậu gia chậm rãi mở miệng: "Nó là nhi nữ của ta, mạng sống của nó là do ta cấp, ta an bài. Ta muốn nó như thế nào thì nó như thế đó, nếu ngươi dám ngăn cản thì ngay cả ngươi ta cũng sẽ g.i.ế.c c.h.ế.t.”
Giọng ệu đáng sợ của Đặng Hầu gia khiến Đặng Khả Nhân cả rét run, nàng cúi đầu lại, phát hiện dưới chân phụ thân kh bóng, những xung qu này cũng đều kh bóng.
Nàng hoảng sợ, thấp giọng hỏi: "A nương, chuyện quái gì đang xảy ra vậy?"
Cổ thị dần dần bu tay nàng ra, nhỏ giọng nói: "Lát nữa, khi nhị nương bảo con chạy thì con nhất định bỏ chạy, tuyệt đối kh được quay đầu lại.”
Đặng Khả Nhân cảm th gì đó kh ổn, nhưng nàng còn chưa kịp phản ứng gì thì Cổ thị đột nhiên vứt nàng ra ngoài, lao tới ôm chặt Đặng Hầu gia, đồng thời hô lớn với Đặng Khả Nhân: "Chạy mau , chạy mau !"
Đặng Khả Nhân bị Cổ thị ném ra ngoài, khi nàng còn đang ngơ ngác, chưa kịp phản ứng gì thì Đặng Hầu gia đã há to miệng và vươn cổ như một con rắn, mở miệng định ăn thịt nàng .
Đặng Khả Nhân hoảng sợ lùi lại nhưng kh hiểu lại lao xuống giếng.
Cái giếng này giống như một cái hố kh đáy, nỗi sợ hãi lập tức đ.á.n.h thức Đặng Khả Nhân.
Nàng ngồi dậy, mồ hôi đầm đìa, xung qu, trời đã sáng, ngoài nhà tiếng chim hót, từng tia sáng từ cửa sổ chiếu vào, Đặng Khả Nhân ánh nắng ấm áp thì biết vừa bản thân đã gặp ác mộng.
Nàng lau mồ hôi lạnh, nghĩ đến mẫu thân, trong lòng bất an, vội vàng thay y phục, muốn gặp Cổ thị.
Th Diệp theo nàng đến chủ viện, nhưng vừa đến cửa thì lại th Thu ma ma đang nháy mắt ra hiệu với .
Nàng dừng lại ở cửa, quả nhiên nghe th giọng nói của Đặng Hầu gia.
Đặng Khả Nhân còn đang do dự muốn vào, nhưng trong phòng lại vang lên một giọng nói: "Ai ở bên ngoài?"
Thu ma ma thận trọng Đặng Khả Nhân và cung kính nói: "Là đại nương t.ử đến đây."
Nghe vậy, Đặng Hầu gia dùng giọng nói lạnh lùng của ra lệnh: "Là đại nương t.ử à, để cho nàng ta vào ."
Giọng nói lạnh lùng này khiến Đặng Khả Nhân cảm th lạnh cả , hít một hơi thật sâu, ngoài mặt giả vờ cung kính rụt rè, chậm rãi bước vào.
Nàng lặng lẽ liếc Đặng Hầu gia, th dáng vẻ kh còn đáng sợ và hung dữ như ban đêm của ta, dưới chân cũng chiếc bóng, trên mặt cũng huyế sắc. Lúc này, nàng mới lén thở phào nhẹ nhõm, hơi quỳ gối vấn an: "A da."
Đặng Hậu gia khi còn trẻ vẻ ngoài tuấn tú, nhưng bao năm qua lại trầm mê tửu sắc, hiện tại cơ thể đã sớm tăng cân, khuôn mặt chút dầu mỡ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///nu-thien-su-truong-an/chuong-180-ac-mong.html.]
Ông ta đặt đũa xuống, quan sát nhi nữ đã lâu kh gặp của , th nàng toàn thân khí phái, vật liệu may mặc trên cũng là gấm Tứ Xuyên được trong cung ban tặng.
Nhớ tới những lời Trương di nương nói với tối qua, ta nhẹ nhàng hừ một tiếng, cũng kh gọi nhi nữ ngồi xuống, chỉ hỏi nàng : “Con đã ở trong cung hầu hạ lâu , Thái hậu hiện tại thế nào?"
Ông ta hỏi trực tiếp như vậy quả thực đã vi phạm lệnh cấm. Đây là đang muốn nghe lén nội đình, là ều tối kỵ.
Đặng Khả Nhân ở trong cung đã lâu, biết cái gì nên nói, cái gì kh nên nói, chỉ cung kính đáp: “Phượng thể của thái hậu an khang.”
Đặng Hầu gia hơi nhướng mày, lạnh lùng nàng một cái, đổi chủ đề: “Con đã ở trong cung lâu như vậy, hiện tại cũng đã đến tuổi thành gia lập thất. Thái hậu và thánh nhân ý định gả con cho vị hoàng t.ử nào chưa?"
Trong cung ba hoàng t.ử chưa lập gia đình, tam hoàng tử, tứ hoàng tử, ngũ hoàng tử, trong số đó chỉ tam hoàng t.ử bằng tuổi Đặng Khả Nhân, còn hai còn lại nhỏ tuổi hơn nàng .
Nhưng đây kh là trọng ểm, ều quan trọng Đặng Khả Nhân biết rõ thánh nhân kh ý để nàng gả cho bất kỳ hoàng t.ử nào, ngay cả thái hậu cũng kh ý đó.
Thiện chí lớn nhất của thái hậu là gả Đặng Khả Nhân cho một nhi t.ử của nhà nào đó kh quyền lực trong hoàng gia, đảm bảo nàng cả đời phú quý mà thôi.
Nhưng Đặng Khả Nhân kh muốn gia nhập hoàng thất chứ đừng nói đến việc thỏa mãn tâm nguyện của phụ thân , nàng hơi khựng lại một chút và nói: "Đây là chuyện do thánh nhân và hoàng hậu nương nương định đoạt, con dám phỏng đoán thánh ý được?"
Tứ lạng bát thiên cân, đẩy trở về.
Đặng Hầu gia cười lạnh: "Chuyện quan trọng nhất kh lẽ con đã quên ta mới là a da của con ? Kh thể nói với bên ngoài thôi, chẳng lẽ ngay cả ta cũng kh được à?"
Bộ dáng lạnh lùng và đáng sợ của ta thực sự kh khiến Đặng Khả Nhân sợ hãi, Đặng Khả Nhân chỉ cảm th phiền chán.
Phụ thân cũng chỉ dám ra oai trước mặt bọn họ, bạo lực gia đình, bày ra dáng vẻ uy nghiêm của một làm cha.
Nhưng những gì ta làm chỉ khiến ta trở nên xấu xa, khiến khác khinh thường thêm thôi.
Nàng ở trong cung đã lâu, dạng nào chưa từng gặp qua, nàng cũng đã qua dáng vẻ uy nghiêm của thánh nhân .
Nhưng Cổ thị lại hoảng sợ, vội vàng cười nói: "Hầu gia, lời nói của ngài, Khả Nhân ăn nói vụng về, ngài cũng đừng để bụng làm gì."
Sau đó bà lại nói với Đặng Khả Nhân: "Đại nương, còn kh mua nh chóng xin lỗi da da của con . thể làm a da của con mất mặt như vậy được?"
Đây là đang cực lực bảo vệ trượng phu của !
Đặng Khả Nhân nhớ đến chuyện mẫu thân cố gắng bảo hộ cho vào đêm qua, hóa ra chỉ là một giấc mơ.
Thật ra mà mẫu thân quan tâm cũng chỉ phụ thân, mặc kệ sống c.h.ế.t của nàng .
Đặng Khả Nhân dừng lại, cũng kh muốn tr cãi với bọn họ mà chỉ cúi đầu nói: "Là lỗi của nhi nữ. a da đừng tức giận."
Đặng Hầu gia khịt mũi lạnh lùng, bọng mắt thâm quần cũng run lên vài cái.
“Nghe nói tam hoàng t.ử đang chọn thê , khi trở về thì con nói chuyện với thái hậu, nếu thể gả vào hoàng thất thì sẽ giúp ích được cho hầu phủ của chúng ta. Cho dù kh thể làm chính phi thì con cũng đủ tư cách làm trắc phi."
Làm ?
Nàng đường đường là quý nữ của Hầu phủ thành Trường An Hầu, đủ tư cách gả cho hoàng t.ử làm chính phi, nhưng phụ thân lại dễ dàng nói những lời như “làm trắc phi cho khác”, thể th ta chưa bao giờ xem Đặng Khả Nhân là nhi nữ của , ta chỉ xem nàng như c cụ để mưu cầu phú quý.
Đặng Khả Nhân đã sớm quen với việc này, nhưng sau khi nghe được những lời kia thì trong lòng cũng cảm th vô cùng lạnh lẽo.
Nàng kh nhịn được nói: “Thái hậu là quyết định cuối cùng về hôn sự của nhi nữ, a da cũng kh cần lo lắng.”
Nàng kh nặng kh nhẹ đáp, Đặng Hầu gia nàng , Cổ thị khẩn trương, còn tưởng trượng phu sẽ nổi giận, kh ngờ Đặng Hầu gia chỉ chằm chằm nhi nữ hồi lâu, cười quái dị nói: “Vậy thì đợi thái hậu giúp ngươi làm chủ .”
(Nếu các bạn muốn mua full bộ để đọc thì liên hệ gmail: [email protected]: bao gồm full chương H)
Chưa có bình luận nào cho chương này.