Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Nữ Thiên Sư Trường An

Chương 187: Nguyên nhân

Chương trước Chương sau

"Bọn họ đều bị bắt ?" Ánh mắt Cổ thị nghi hoặc nhi nữ của , bà lo lắng hỏi: "Đặng Dịch thì ? Ông ta cũng bị bắt ?"

Đặng Dịch chính là Đặng Hầu gia, Cổ thị nghiến răng nghiến lợi gọi ra cái tên này, Đặng Khả Nhân tiếc nuối lắc đầu, Cổ thị lập tức hoảng sợ.

"A nương đừng hoảng sợ. Ông đang ở trong viện của , tạm thời kh thể ra ngoài, mẹ đừng sợ."

Cổ thị hoảng hốt lắc đầu: "Kh, chúng ta bắt được ta. Nếu kh, ta sẽ đến hãm hại chúng ta. Đứa ngốc này, kh ta đã bảo con và đừng quay lại, vĩnh viễn kh được quay lại nơi quỷ quái này ?"

gần như muốn phát ên, Đặng Khả Nhân nh chóng ôm mẫu thân vào lòng an ủi.

Th Diệp mang theo một ít t.h.u.ố.c an thần, Đặng Khả Nhân muốn đút cho bà uống, nhưng Cổ thị lại hất văng thuốc, tức giận hoảng sợ: “Ta kh muốn uống, ta đã uống t.h.u.ố.c nhiều năm . Súc sinh này dùng biện pháp này để khống chế ta, còn tiện tì Thu ma ma kia nữa, bà ta là ma ma bên cạnh, m năm qua ta đối xử với bà ta kh tệ, vậy mà bà ta lại nghe lời tên súc sinh Đặng Dịch kia. Bọn họ liên hợp lại tra tấn ta, làm nhục ta, còn muốn đẩy con vào hố lửa. Ta hận c.h.ế.t bọn họ, hận c.h.ế.t bọn họ!”

Đặng Khả Nhân ôm chặt mẫu thân, kh ngừng an ủi: "A nương, đừng sợ, đừng sợ, Khả Nhân ở đây. con vẫn luôn ở đây. Những gì mẫu thân đã chịu đau khổ, vì kh nói cho nhi nữ biết? Nhi nữ thể cầu Thái hậu nhờ giúp đỡ!”

"Cầu xin Thái hậu?" Cổ thị như vừa khóc vừa cười vừa hỏi: "Thái hậu cũng là của Đặng gia, thể làm chủ cho chúng ta? Kh ai thể làm chủ cho chúng ta. Khả Nhân, sẽ kh ai vì chúng ta làm chủ đâu."

Đặng Khả Nhân ôm mẫu thân, để mẫu thân tùy ý gào khóc, khóc hồi lâu, cuối cùng mẫu thân mới bình tĩnh lại bưng nước đến cho Cổ thị rửa mặt chải đầu.

mẫu thân đang dựa vào đầu giường, Đặng Khả Nhân kh nhịn được nói: "A nương, những năm qua đã xảy ra chuyện gì? Rốt cuộc chuyện gì kh thể cho con biết được?"

Cổ thị vẻ tỉnh táo và bình tĩnh lại, âu yếm vuốt tóc của nhi nữ : "Đứa ngốc của mẹ, con tốt như vậy, tại lại sinh ra ở Đặng gia? Là a nương đã hại con, đều do a nương đã hại con."

“A nương đừng sợ, Khả Nhân đã trưởng thành, thể bảo vệ bản thân, cũng thể bảo vệ mẫu thân.”

Cổ thị: "Kh dễ dàng như vậy, lúc đó mẹ còn tưởng rằng thể bảo vệ con, nhưng mẹ đã đ.á.n.h giá thấp bọn họ. Thừa Ân Hầu phủ này từ lâu đã dơ bẩn, mỗi đều xấu xí cực kỳ bẩn thỉu. Nếu như mẹ kh giả ngây giả dại, tùy ý để bọn họ đùa nghịch thao túng thì chỉ sợ hai mẹ con chúng ta cũng kh sống đến ngày hôm nay.”

Đặng Khả Nhân sửng sốt, kh vì nghi ngờ lời nói của mẫu thân mà vì kinh ngạc trước lòng hận thù của mẫu thân .

"Chuyện là như thế nào? A nương, con đã lớn, cầu xin mẫu thân nói cho con biết, đừng xem con là một đứa trẻ ngu dốt nữa. Thật đ, bằng kh đêm qua làm con cứu mẹ được, mẹ nói xem kh?”

Cổ thị nghe vậy mới nhớ đến đêm qua hình như nhi nữ của đã dẫn bắt Đặng Hoài Triết, lúc này tên súc sinh Đặng Dịch kia còn đang bị nhốt trong viện t.ử kh thể thoát ra ngoài.

Đầu óc của bà tỉnh táo hơn, thở một hơi thật dài: “Oan nghiệt này nói về mười m năm về trước.”

“Đại bá của con mất khi còn trẻ, đã và a tỷ của mẹ đã định hôn ước, sắp đến ngày thành thân lại đột nhiên c.h.ế.t bất đắc kỳ tử. A tỷ mẹ thương tâm khổ sở, kh biết làm thế nào, trong nhà suy nghĩ muốn tìm cho tỷ một mối hôn sự hợp ý.

Lúc này, lão Hầu gia lại đến cửa, muốn tiếp tục hôn ước, nhưng hóa ra thành thân lại là Đặng Dịch.

A tỷ mẹ trong lòng chỉ một đại bá đã mất của con, một lòng muốn c.h.ế.t, làm lại đồng ý thành gia lập thất.

Ngoại c ngoại bà của con kh muốn làm khó nữ nhi của , lại luyến tiếc mối hôn sự này, cho nên mối hôn sự kia lại rơi lên của mẹ.”

Cổ thị bật cười chế nhạo, trong mắt tràn đầy hận ý.

"Lý do thoái thác của ngoại c ngoại bà con đã động đến lòng tự trọng của Đặng Dịch. Trong lòng ta chỉ thích một a tỷ của mẹ, cũng chỉ muốn kết hôn với tỷ . Nào ngờ phụ mẫu của mẹ lại kh gả tỷ qua, ta đành miễn cưỡng cưới mẹ vào nhà.

Tuy rằng ta cưới mẹ, nhưng vẫn luôn cho rằng mọi đều xem thường ta, cho nên ngoài mặt thì đối xử tốt với mẹ, trong thật ra vẫn kh lạnh kh nhạt, căn bản xem thường thân phận thứ nữa của mẹ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///nu-thien-su-truong-an/chuong-187-nguyen-nhan.html.]

Mẹ cũng kh thích ta, nhưng vì đã l chồng nên cũng chỉ thể thành thành thật thật làm hiền thê lương mẫu.

M năm đầu, lão Hầu gia còn tại thế, cuộc sống xem như ổn định. Nhưng ngay khi lão Hầu gia qua đời, cuối cùng ta cũng bị vạch mặt thật.

Bởi vì kh l được a tỷ của mẫu thân nên ta cực kỳ chán ghét mẹ, cảm th cưới nhi nữ của tiểu là một loại vũ nhục, cho nên luôn tìm mọi cách để diệt trừ mẹ.

Lúc đầu mẹ kh biết, sau này mới biết được trượng phu của a tỷ mẹ đã c.h.ế.t thì ta lại nổi lên tâm tư khác, muốn g.i.ế.c c.h.ế.t mẹ, sau đó sẽ cưới a tỷ của mẹ về.

Đúng lúc này, mẹ đã m.a.n.g t.h.a.i đệ đệ con.

Để cứu l mạng sống của , mẹ đành ngoan ngoãn thuận theo, giả ngây giả dại.

Nhưng dù vậy, mẹ vẫn bị Trương di nương hại cho sẩy thai.

Khi mẹ bị sẩy thai, gần như mất một nửa cái mạng. Mắt th sắp kh sống được, cũng nhờ con gan dạ cầu xin Thái hậu, lúc này mẹ mới miễn cưỡng sống sót được.

Thái hậu th những chuyện xảy ra trong phủ, đưa ra lời cảnh cáo nghiêm khắc với Đặng Hầu gia, lúc này mọi chuyện mới lắng dịu một chút.

A tỷ của mẹ nhận th tà tâm của ta chưa dứt, cho nên sốt ruột tìm một mối để gả ra ngoài ngay lập tức.

Đặng Dịch đành từ bỏ tâm tư, từ đó càng thêm phóng túng, cũng kh thèm quan tâm đến mẹ nữa.

Nếu chỉ như vậy thì cũng kh , nhưng dần dần, khi tiền bạc trong phủ gần như bị ta tiêu xài hoang phí thì ta thực sự trở nên ên loạn, bắt đầu đ.á.n.h chủ ý về phía con,

Lúc con mười hai tuổi, ta từng muốn sắp xếp con làm phi t.ử cho thánh nhân. Nếu kh vì mẹ hạ d.ư.ợ.c con, khiến con sốt cao kh lùi thì nói kh chừng ta đã gả con lúc đó .”

Đặng Khả Nhân nghe vậy, kh thể tin được: "A da, chuyện này ên ? Bối phận giữa con và thánh nhân, con là cháu họ của ngài , tại ta làm vậy?”

Cổ thị liếc về phía cửa, nhỏ giọng nói: “Sau này mẹ mới biết cái c.h.ế.t của đại bá con liên quan đến ta. Hoàng thượng vì thế mà hận ta, Đặng Hầu gia sợ thánh nhân sẽ gây bất lợi với ta. Vì thế muốn dâng con gả vào cung, đến lúc đó con đã làm phi t.ử của ngài , ta sẽ quan hệ th gia với thánh nhân. Cho dù thánh nhân chán ghét oán hận cách m thì cũng kh thể nào xuống tay mưu hại ta."

Đặng Khả Nhân chỉ cảm th suy nghĩ này thật hoang đường, kh nói đến việc thánh nhân dễ dàng bị ta tính kế, dựa theo tính cách của thánh nhân, nếu bị khác tính kế như vậy thì sẽ cực kỳ tức giận.

Cho dù thương xót cho nàng thì cũng sẽ kh bao giờ bỏ qua cho Đặng Hầu gia.

Ông ta làm như vậy căn bản chỉ tự tìm cái c.h.ế.t thôi.

Cổ thị chế nhạo: “Đầu óc củ ta thể chứa được cái gì hữu dụng cơ chứ? Tính cách ta đã sớm vặn vẹo, kh học được gì tốt, chỉ học được đầy những thứ xấu xa. Nghĩ những thủ đoạn dơ bẩn như vậy thể ép buộc thánh nhân thì thật buồn cười. Nếu kh do mẹ quyết định thật nh thì chỉ sợ Đặng gia đã sớm diệt môn từ lâu .

Mẹ chỉ sợ nếu con cứ ở lại trong phủ mà kh biết chuyện thì sẽ tiếp tục bị ta hãm hại, cho nên mẹ đã tìm đủ mọi cách để con vào cung hầu hạ Thái hậu. Cho dù Thái hậu sủng ái Đặng Dịch đến đâu thì cũng kh thể để con bị hãm hãi, đúng kh?

Mẹ nghĩ chờ Thái hậu tìm cho con một mối hôn sự tốt, gả được con thì mọi chuyện sẽ êm đẹp.

Cho dù mẹ c.h.ế.t ở đây thì cũng kh gì tiếc nuối.

Nhưng nào ngờ được tại vì tiền bạc mà phát ên đến mức này.”

(Nếu các bạn muốn mua full bộ để đọc thì liên hệ gmail: [email protected]: bao gồm full chương H)


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...