Nữ Thiên Sư Trường An
Chương 193: Xem tướng
Mộc Phương Nhan biết nàng đang khiếp sợ, thoạt , tr giống như một con ch.ó địa phương, vẻ bần tiện chưa từng thấu sự đời, thật sự kh đứng đắn.
Nhưng nàng cũng kh che giấu sự thiếu hiểu biết của nàng về khái niệm tiền bạc, nàng cũng kh được sinh ra trong một nhà phú hào, trong nhà kh núi vàng núi bạc, nên khi th những chuyện như vậy xảy ra thì kinh ngạc cũng là chuyện thường tình. Cần gì giả vờ như trải đời, già mồm giả tạo, ngược lại còn khiến khác cảm th nàng tham hư vinh, giả vờ giả vịt.
Đây chính là ểm mà Vinh Vương phi thích ở nàng, thích tiền bạc nhưng kh tham tiền.
Làm giới hạn, nguyên tắc và chừng mực.
Ai mà kh yêu tiền, nữ nhân nào lại kh thích y phục xinh đẹp, châu báu trân quý, nếu nói kh thích thì đều là nói dối.
Nhưng thể làm chủ được sở thích của bản thân, nắm được chừng mực thì sẽ kh để vật chất kh nguyên tắc, đây mới là ều khiến ta đ.á.n.h giá cao.
tham lam thật sự sẽ giống như tiểu nha đầu Thải Vân, bị đủ loại phú quý che mắt, khao khát đắm trong phú quý. Cho rằng chỉ dựa vào vẻ bề ngoài là thể khiến nam nhân tiêu tiền, vì vậy mà kh từ thủ đoạn, cuối cùng kh hiểu lại bị mất mạng, cũng thật nực cười.
“Con đ, trở về hỏi phu quân của con một chút, nó sẽ cho con biết câu trả lời, phu thê hai chuyện gì cũng đều thể nói.”
Bà nói xong, lại chằm chằm vào bụng của Mộc Phương Nhan, nghi ngờ nói: “Nguyệt tín của con đúng ngày kh?”
Mộc Phương Nhan dừng một chút, gật đầu nói: “Hai ngày này chắc là hết , con khỏe lắm, kh chuyện kh đúng ngày.”
Vinh Vương phi nghi ngờ một lát: “Kh a nương giục con, chỉ là trong gia đình như chúng ta, thừa kế vẫn quan trọng, năm đó mẹ vừa vào cửa đã m.a.n.g t.h.a.i đại lang, sau này nếu kh a gia của con kiên trì thì mẹ đã sinh nhiều hơn hai nhi t.ử . Mẹ th tân phu thê các con tình cảm, vào cửa cũng được hai ba tháng , bụng của con vẫn kh th động tĩnh gì?”
Sau khi bà nhắc nhở thì nàng mới tỉnh, cũng bắt đầu nghi ngờ, theo lý thì cơ thể của nàng khỏe mạnh, hai cũng kh biện pháp bảo vệ, nỗ lực kia của Tống Đạo Tuyển, thể lực cũng kh do nguyên dương kh đủ, nếu như thế thì tại đến nay hai vẫn kh động tĩnh gì.
Vinh Vương phi chỉ lo tạo áp lực cho nàng nên cười nói: “Ôi chao, mẹ cũng chỉ thuận miệng nói một chút mà thôi, hai tân phu thê các con còn trẻ, chuyện này kh vội.”
Mộc Phương Nhan cũng cười theo: “ lẽ gần đây hơi nhiều việc, cơ thể khá mệt mỏi, cho nên mới kh m.a.n.g t.h.a.i được, đợi con giải quyết những việc trước mắt xong thì mới chuẩn bị cho việc mang thai.”
Nàng thích trẻ con, vẫn luôn mong muốn một gia đình riêng, những đứa con xinh xắn nên kh ngại việc con.
Nàng nghĩ, lẽ khoảng thời gian này, hai nhiều chuyện phiền lòng nên mới kh m.a.n.g t.h.a.i được, vì vậy cũng kh để trong lòng.
Vinh Vương phi lại tán gẫu với nàng về chuyện của Thừa Ân Hầu phủ: “Lần này Thái hậu tức giận, mẹ nghe nói trong cung đồn đại Đặng gia đã chọn được đứa trẻ thích hợp, chuẩn bị nhận làm con thừa tự trên d nghĩa cho Cổ thị để sau này kế thừa tước vị. Về phần Đặng Hoài Triết kia...”
Vinh Vương phi cười lạnh: “Thật kh bằng súc sinh, mẹ th nên bị thiên đao vạn quả mới .”
Hiện giờ đường chỉ biết Đặng Hoài Triết đ.á.n.h đích mẫu, phạm vào tội bất hiếu lớn nên thánh nhân đã hạ lệnh nghiêm trị ta, như là muốn đày ra biên giới.
Lần này dù thể trở về nhưng ta cũng kh được thừa kế tước vị của Thừa Ân Hầu phủ nữa.
Mà chuyện Đặng Hoài Triết cấu kết với thương nhân, suýt nữa làm hại Đặng Khả Nhân, đương nhiên sẽ được giấu kín.
Chuyện này liên quan đến d tiết của Đặng Khả Nhân, nếu bị truyền ra ngoài thì cho dù chuyện của bọn họ kh thành sự thật nhưng th d của Đặng Khả Nhân vẫn sẽ bị tổn hại.
Vì sự việc này, Lệnh Hồ Kỳ còn đến đây cầu xin Tống Đạo Tuyển, xin giúp đỡ, đừng để tin đồn lan ra bên ngoài.
Tống Đạo Tuyển đồng ý, chỉ cần thể thúc đẩy mối hôn sự này, đừng nói tìm giúp một chuyện, giúp mười chuyện thì cũng bằng lòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///nu-thien-su-truong-an/chuong-193-xem-tuong.html.]
vui khi th Lệnh Hồ Kỳ và Đặng Khả Nhân thành thân.
Trong những ngày này, Tống Đạo Tuyển vừa bận rộn với việc buôn bán, vừa tìm những và chuyện liên quan đến Lăng Vân quán.
Bất kể thế nào, muốn rút sạch tất cả những tai họa ngầm mà Đại Tế Ti để lại thì mới thể an tâm được.
Mộc Phương Nhan nghĩ một chút nói: “Một khi tai họa này được giải trừ, sau này Đặng cô nương sẽ một cuộc sống tốt đẹp, ta từng tính cho nàng một quẻ, nếu nàng thể gả cho Lệnh Hồ Kỳ thì trong đời ít nhất sẽ sáu nhi tử.”
Thói đời này, nếu nhi t.ử để tự tin hơn thì cũng sẽ kh nào thể bắt nạt được nàng nữa.
Vinh Vương phi nghe vậy thì kh khỏi nói: “Con còn thể tính được t.ử tôn của khác?”
Mộc Phương Nhan thành thật gật đầu: “Biết một chút, nhưng kh được thành thạo bằng tổ phụ của con.”
Vinh Vương phi cảm thán, đứa trẻ này cũng thật thành thật, chút đăm chiêu ở một bên, suy nghĩ một chút nói: “M ngày nữa là đến lễ vạn thọ của thánh nhân, Bảo Đức c chúa cũng sẽ trở về cùng với phò mã.”
Mộc Phương Nhan cười xấu hổ, đừng nói đến Bảo Đức c chúa, cho dù hoàng thân quốc thân sống ở thành Trường An, nàng cũng đều kh nhận ra.
Vinh Vương phi th vậy thì cười nói: “Con kh biết cũng là chuyện thường, Bảo Đức c chúa này chính là nhỏ tuổi nhất của thánh nhân, mặc dù kh do Thái hậu sinh ra nhưng cũng được nuôi lớn ở dưới gối Thái hậu. Thái hậu thương thân mẫu của bà mất sớm, vẫn luôn đích thân nuôi dưỡng, cho nên mối quan hệ với Thái hậu vô cùng tốt. Chỉ là”
“Chỉ là ạ?”
“Chỉ là Thái hậu yêu thương thế nào nữa thì Bảo Đức c chúa cũng kh con nối dõi, những ngày tháng sau này e rằng sẽ khó khăn.”
Vinh Vương phi thở dài khi nghĩ tới chuyện này.
Lúc tiên đế tạ thế, Bảo Đức c chúa chỉ vừa mới ba tuổi.
Thánh nhân đã nuôi lớn bà như nữ nhi, dù cho kh nu chiều hết mực nhưng ít nhất cũng được đối xử như một đích c chúa.
Năm đó, trước hàng vạn lựa chọn thì đã chọn trúng Bạch gia của Sơn Đ làm phò mã.
Bạch phò mã này cái gì cũng tốt, mỗi tội huyết mạch chút đơn bạc.
“Bảo Đức c chúa được gả nhiều năm như vậy, nhưng vẫn kh một đứa con nào. Thái y cũng từng xem qua, nói phu thê bọn họ đều khỏe mạnh. Cũng cầu nguyện nhiều để Quan Thế Âm cho con, cúng bái ở chùa, quyên góp tiền thắp hương, thậm chí để được một đứa con, phu thê họ còn xây cầu đường, tích đức tích phúc suốt bao năm trời mà vẫn kh con. Trong lòng bà khổ sở, thậm chí còn muốn nạp cho phò mã.
Nhưng phò mã kh đồng ý, trong lòng Bạch phò mã chỉ c chúa, còn thề cả đời kh nạp . Trận ầm ĩ này khiến mẫu thân của kh vui, còn tức giận đến mức đổ bệnh. Chuyện này trở thành mâu thuẫn lớn nhất giữa bà bà và nàng dâu. Bảo Đức c chúa cũng vì vậy mà bị bệnh, nếu con thể tính được chuyện này, thì thể chờ bọn họ trở về giúp bọn họ xem một chút, rốt cuộc là nguyên gì lại khiến cho bọn họ vẫn luôn kh con.”
Mộc Phương Nhan suy nghĩ một chút, cũng kh dám đảm bảo: “Để gặp xong nói ạ, a nương biết với bản lĩnh gà mờ của con cũng chưa chắc thể ra được gì, nếu thật sự kh được thì e rằng tìm tổ phụ của con, để tổ phục tính cho bọn họ một chút, xem mệnh con cháu của bọn họ đã đến chưa.”
Vinh Vương phi cầm tay của nàng cười nói: “Con còn kh được tính là bản lĩnh à! Kh , con cứ mạnh dạn xem, a nương tin con chắc c thể ra nguyên do, con kh biết đ thôi, nếu cứ tiếp tục như vậy thì Bảo Đức c chúa sẽ thật sự buồn phiền đến c.h.ế.t mất.”
(Nếu các bạn muốn mua full bộ để đọc thì liên hệ gmail: [email protected]: bao gồm full chương H)
Chưa có bình luận nào cho chương này.