Nữ Thiên Sư Trường An
Chương 198: Đặng Thập Tứ Lang
“Tiểu thư, đứa bé kia chính là Thập Tứ Lang.”
Đặng Khả Nhân và Th Diệp đứng từ trên cao xuống, th một bé đang ôm sách vào từ ngoại viện.
Đứa bé kia tuấn tú kháu khỉnh, mặt mày th tú, là một đứa nhỏ tròn trịa đáng yêu một kh hai.
Nhưng một cơn gió nhẹ thổi qua đã vén vạt áo của bé lên, từ xa Đặng Khả Nhân th những mảnh vải vá trên ống quần của nội sam.
Nàng hơi sững trong giây lát, kh cần nghĩ cũng biết ăn nhờ ở đậu nhà khác kh dễ dàng chút nào.
Nàng đang nghĩ ngợi xem nên đến trước mặt hỏi bé muốn cùng kh, hay nên đến gặp gia đình của Lục Bá trước.
Bỗng nhiên, Th Diệp hô to một tiếng: “Tiểu thư, mau .”
Nàng cúi đầu , chỉ th ba đứa nhỏ đột ngột lao ra từ phía sau hòn non bộ lập tức cướp quyển sách trong tay Thập Tứ Lang, còn tiện tay đẩy ngã bé xuống đất.
Th Diệp thở dài: “Đó là con trai út của Lục lão gia, Thập Tam Lang. Hai còn lại là con trai trưởng Thập Nhị Lang và con trai thứ Thập Ngũ Lang của Ngũ lão gia. Bọn họ sinh cùng năm, chỉ hơn kém nhau m tháng thôi.”
Ba đứa nhỏ còn lại mặc cẩm y hoa phục, chỉ cần chất liệu vải cũng biết chúng kh hề rẻ.
Sự đối xử khác biệt này, ăn nhờ ở đậu, cuối cùng vẫn kém hơn so với khác một bậc.
Đặng Khả Nhân th Thập Tứ Lang bị bắt nạt thì vô thức đồng cảm.
ta thường nói một đứa nhỏ kh cha kh mẹ sẽ sớm tự lập, cũng sẽ sớm trải qua những đau khổ của cuộc đời.
Nàng là một đứa nhỏ cha mẹ nhưng thật ra cũng kh khá hơn bao nhiêu.
Chỉ riêng một cảnh này thôi đã khiến nàng cảm th đau lòng cho đứa bé này.
Nhưng đau lòng thì đau lòng, Đặng Khả Nhân cũng kh hấp tấp đưa ra quyết định.
Vào đúng lúc này, kh biết bọn nhỏ tr cãi chuyện gì, dường như đã đẩy Thập Tứ Lang đến gần hồ.
Ai ngờ Thập Tứ Lang cố gắng tránh thoát được, ngược lại Thập Tam Lang đang túm l đã bị đẩy xuống hồ.
Ban đầu đám nhỏ còn đang ầm ĩ thì lập tức trở nên yên lặng.
Hai đứa nhỏ còn lại vẫn đang đứng ngẩn , Thập Tứ Lang đã nh chóng quyết định, kh chút nghĩ ngợi lập tức nhảy xuống cứu Thập Tam Lang lên.
Th Diệp vốn lo lắng muốn kêu cứu nhưng th cảnh này thì lập tức thở phào nhẹ nhõm.
Nàng vui mừng và nhẹ nhõm: “Tiểu thư, đứa nhỏ này thật sự tốt bụng, ngoài đối xử với bé như vậy nhưng đứa nhỏ vẫn thể l oán báo đức, cứ mạng Thập Tam Lang, tấm lòng như vậy thật sự hiếm th.”
Bọn họ sợ nhất khi nhận đứa nhỏ làm con thừa tự chính là gặp loại vong ân phụ nghĩa kh lương tâm, suy đồi đạo đức.
Nếu như vậy, e rằng còn bi t.h.ả.m hơn so với kh nối dõi.
Đặng Khả Nhân cũng thở phào nhẹ nhõm, vừa nàng còn đang do dự muốn kiểm tra đứa trẻ này một chút.
Nhưng hiện tại, nhóc này đoan chính lễ độ, dũng cảm chất phác, dù sau này kh thể phụng dưỡng Cổ thị như mẹ ruột của nhưng nhất định sẽ kh thiếu sự kính trọng và yêu thương.
Nghĩ như vậy, Đặng Khả Nhân dẫn theo Th Diệp xuống hành lang, định đến thăm đứa nhỏ kia.
Ai ngờ sau khi hai bước xuống bậc thềm, vừa mới đến cửa viện đã nghe th giọng quát mắng tức giận của một nữ nhân: “Tiểu tiện chủng ngươi, gia đình chúng ta đã tốt bụng thu nhận ngươi, ngươi lại muốn hại c.h.ế.t con trai của ta, đồ vong ân bội nghĩa. Đáng lẽ lúc trước ta kh nên đồng ý với lang chủ để thu nhận ngươi.”
Nói xong thì đ.á.n.h một cái thật mạnh, Đặng Khả Nhân vừa nghe đã biết chuyện kh ổn xảy ra nên nh chóng bước vào.
Nàng th đứa nhỏ bị đ.á.n.h ngã xuống đất nhưng ngoài miệng vẫn cố gắng nói lý lẽ: “Thẩm thẩm, kh con đẩy Thập Tam Lang xuống nước, thật sự kh con, là bọn họ làm vậy.”
Thập Nhị Lang vốn đang đùa giỡn thì vội vàng nói: “Nói bậy, chính là ngươi làm, chúng ta chỉ muốn mượn ghi chép của ngươi xem một chút, ngươi lại tức giận xem thường chúng ta, ỷ tiên sinh khen ngợi ngươi đôi ba câu thì kh rõ phương hướng. Thẩm thẩm, thẩm nhất định dạy dỗ nó thật tốt mới được.”
“Ta kh , các ngươi vu khống ta.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///nu-thien-su-truong-an/chuong-198-dang-thap-tu-lang.html.]
Thập Tứ Lang cũng chỉ là một đứa trẻ nhưng chịu sự oan ức tủi nhục này, đôi mắt ngấn nước, vừa kiên cường vừa đáng thương.
th Lục thẩm còn muốn bảo gia nh đ.á.n.h phạt , Thập Tứ Lang cũng vô cùng hoảng sợ, bé chỉ mong nào đó thể ra tay cứu .
Hạ nhân hung dữ tiến lại gần, giơ tay lên muốn đ.á.n.h bé nhưng trước khi hạ nhân ra tay thì Đặng Khả Nhân đã xuất hiện.
“Lục thẩm đang làm gì vậy?”
Phụ nhân tức giận đến đỏ mặt, khi th Đặng Khả Nhân thì dừng lại một chút. Bà ta liếc hạ nhân đang chuẩn bị ra tay, hạ nhân hiểu chuyện lùi ra, kh đ.á.n.h nữa.
Th Diệp vội vàng chạy tới quấn chiếc áo choàng bọc l đứa nhỏ để tránh gió lạnh làm cho bé run lẩy bẩy.
Cũng may lúc ra cửa, tiểu thư khoác một chiếc áo choàng trên , nếu kh hiện tại cũng sẽ kh y phục cho đứa nhỏ này thay.
Đặng Khả Nhân liếc Thập Tứ Lang đang hoảng hốt lo sợ, sau đó lại Thập Tam Lang đang quấn trong chiếc áo choàng đứng bên cạnh nhưng kh nói lời nào, nàng tiến lên phía trước nói: “Ngươi kh chứ?”
Thập Tứ Lang gật đầu.
“Thẩm thẩm, thẩm lại vô duyên vô cớ trách phạt đứa nhỏ này vậy?”
Mai thị cố gắng mỉm cười: “E rằng tiểu thư kh biết, Lục thúc Lục bá của tốt bụng thu nhận thằng nhóc này, cho nó cơm ăn áo mặc, chăm sóc nó như chủ nhỏ, đối xử kh khác gì con ruột của . Nhưng nó kh những kh lòng trả ơn mà ngược lại còn ức h.i.ế.p con trai ta, vừa còn đẩy rơi xuống nước, suýt nữa đã g.i.ế.c c.h.ế.t . Hồ nước sâu như vậy lớn còn c.h.ế.t đuối, nếu kh đệ của bọn chúng kịp thời cứu giúp, Thập Tam Lang của ta e rằng sẽ khó giữ tính mạng.”
Đặng Khả Nhân về phía hai đứa trẻ quần áo sạch sẽ kh dính chút nước, lại cả Thập Tam Lang và Thập Tứ Lang đều ướt sũng, chỉ bằng mắt thường cũng sẽ kh nghĩ Thập Nhị Lang và Thập Ngũ Lang đã cứu .
Mai thị thật sự ngu ngốc hay đang cố ý?
Thập Nhị Lang và Thập Ngũ Lang lo lắng nàng , kh dám hó hé câu nào.
Đặng Khả Nhân về phía Thập Tam Lang: “Thập Tam Lang, ngươi nói xem rốt cuộc là ai đã đẩy ngươi xuống nước và ai đã cứu ngươi lên.”
“Là… Là…” Thập Tam Lang liếc Thập Nhị Lang chỉ vào Thập Tứ Lang nói: “Chính nó đẩy ta xuống nước.”
“Ta kh , ngươi nói bậy.” Thập Tứ Lang tủi thân, khó thể tin được kia.
Mai thị kh biết tại tiểu thư của Hầu phủ lại quản chuyện này, bà ta nói: “Đại tiểu thư, đang làm gì vậy?”
Đặng Khả Nhân phớt lờ bà ta, chỉ Thập Tam Lang: “Chuyện xảy ra vừa , ta đã th rõ ràng, ngươi suy nghĩ lại xem, bản thân đã nhớ nhầm kh? Rốt cuộc vì lại rơi xuống nước và ai đã kh màng tính mạng cứu ngươi lên, nghĩ thật kỹ trả lời.”
Đặng Khả Nhân chỉ chằm chằm đứa nhỏ như thế, kh tức giận nhưng vẫn toát lên vẻ uy nghiêm, ngay cả Mai thị cũng cảm th chuyện kh đúng, Thập Tam Lang kh dám vào ánh mắt của Đặng Khả Nhân, nhất là khi nghe nàng nói đã th rõ ràng mọi chuyện vừa .
Qua một lúc lâu sau, Thập Tam Lang mới run rẩy đáp: “Là… Là bọn họ đẩy ta xuống.”
Mai thị nghe vậy thì lập tức hung dữ về phía Thập Nhị Lang và Thập Ngũ Lang.
Nhưng đây là con trai trưởng và con trai thứ của nhà Ngũ bá, Ngũ bá làm quan trong triều đình, tuy rằng chức vị kh cao nhưng lại giỏi làm ăn buôn bán, trong nhà lại tiền nữa.
Mối quan hệ của nhà và nhà Ngũ bá càng dính càng tốt, cho nên bà ta thường để cho Thập Tam Lang chơi cùng bọn họ, cũng kh tránh khỏi suy nghĩ muốn l lòng.
Bây giờ nghe được chuyện này thì vừa xấu hổ vừa tức giận, bực bội đè nén trong lòng cuối cùng trút hết oán hận của lên Thập Tứ Lang.
Mặc dù bà ta kh nói gì nhưng ánh mắt hung dữ kia đã khiến Thập Tứ Lang lạnh run cả .
Th Diệp th tất cả thì vô cùng đau lòng: “Lục phu nhân đang làm gì vậy? Đứa nhỏ này vừa kh làm sai chuyện gì, hơn nữa còn cứu Thập Tam Lang, kh nói tiếng cảm ơn mà ngược lại còn oán hận trừng mắt bé là thế nào đây ạ? Rốt cuộc ai mới là bạch nhãn lang vong ân phụ nghĩa?”
Nếu hôm nay kh đứa nhỏ này, chỉ sợ Thập Tam Lang đã về chầu bà .
Mai thị khẽ nghiến răng, cười giả dối: “Thập Tứ Lang, là thẩm thẩm trách lầm ngươi. Sau này thẩm thẩm sẽ nói với Lục bá của ngươi, bảo Lục bá cảm ơn ngươi.”
Nói xong còn hung dữ liếc Th Diệp dẫn theo con trai rời , cũng mặc kệ Thập Tứ Lang sống c.h.ế.t ra .
(Nếu các bạn muốn mua full bộ để đọc thì liên hệ gmail: [email protected]: bao gồm full chương H)
Chưa có bình luận nào cho chương này.