Nữ Thiên Sư Trường An
Chương 203: Ảo giác
Sự bi quan tuyệt vọng của nàng khiến A Nhược vô cùng đau lòng vì tỷ tỷ mà ôm chặt nàng .
Từ nhỏ, hai bọn họ đã tình cảm tốt, tỷ tỷ lớn hơn ta vài tuổi, từ nhỏ đã nuôi dưỡng ta, thể nói này vừa là tỷ tỷ, cũng vừa là mẫu thân.
A Nhược ôm thật chặt nàng , vô cùng đau lòng, nhưng lý trí biết rõ thời gian kh còn nhiều nữa, ta kịp thời thuyết phục được tỷ tỷ của .
“A tỷ, đệ biết tỷ sợ, cũng biết tỷ đã đau khổ và tuyệt vọng ra , nhưng tỷ vẫn còn đệ. Chỉ cần tỷ theo Mộc Phương Nhan rời khỏi Cửu U thì chúng ta thể cùng nhau đầu thai. Lần này, đệ sẽ làm ca ca còn tỷ làm , đệ trưởng thành sẽ bảo vệ tỷ, để tỷ cả đời được vui vẻ hạnh phúc. Tỷ hãy tin tưởng đệ, được kh?”
Y Tháp vẫn còn sợ hãi, kh gian đen đối này dường như muốn vỡ tan, thứ gì đó sắp chui ra khỏi mặt đất và nuốt chửng bọn họ.
A Nhược ôm thật chặt Y Tháp, Y Tháp muốn ta bu tay và nh chóng rời .
Nhưng A Nhược vẫn kiên quyết ôm chặt nàng : “Nếu tỷ kh muốn, vậy đệ sẽ xuống địa ngục với tỷ, ở nơi Cửu U này làm bạn cùng tỷ, cho dù vào cõi súc sinh thì đệ cũng sẽ cùng tỷ. Tỷ tỷ đừng sợ, tỷ kh chỉ đơn độc một , cho dù cả thiên hạ này bỏ rơi tỷ thì đệ vẫn sẽ ở bên cạnh tỷ.”
Y Tháp khóc rống lên, một thứ đen ngòm chui lên khỏi mặt đất, giống như một con quái vật khổng lồ mạnh mẽ tách bọn họ ra.
Y Tháp trơ mắt đệ đệ của bị kéo biến mất trong bóng tối. Mặc cho nàng kêu gào như thế nào cũng kh nghe được tiếng vang của ta.
Nỗi sợ hãi sâu sắc khiến Y Tháp lập tức tỉnh giấc.
Nàng th Mộc Phương Nhan đang ngồi ở đối diện thì vội vàng lại hoảng hốt hỏi: “Ngươi đã làm gì , nói , ngươi đã làm gì . Nếu chuyện gì thì cứ hướng đến ta, đừng gây khó dễ cho đệ đệ của ta, vô tội, từ đầu tới cuối đều vô tội. Là ta kh biết xấu hổ, là ta kh biết tự lượng sức , lại yêu kh nên yêu, còn mơ tưởng muốn gả cho ta làm vợ. Là ta đã bán đứng trong tộc, khiến bọn họ nhà tan cửa nát, tội của ta đáng c.h.ế.t ngàn lần, ngươi muốn gì thì cứ chĩa mũi dùi về phía ta, đừng gây khó dễ cho , đừng kiếm chuyện với .”
Nàng gào thét, trút hết nỗi đau khổ của và đập vỡ nát mọi thứ thể đập trong hang động.
Mộc Phương Nhan chỉ lặng lẽ ngồi một bên, để cho nàng tùy ý trút hết đau thương.
Một lúc lâu sau, Y Tháp mới bình tĩnh lại, quỳ xuống trước mặt Mộc Phương Nhan, nước mắt ướt nhòa gương mặt, vô cùng t.h.ả.m hại nàng: “Cho dù ngươi là ai, ta cầu xin ngươi, mau cứu chúng ta, mau cứu A Nhược của ta . Mọi tội lỗi và đau khổ gì ngươi cứ để ta gánh chịu là được , đừng để cũng kết cục giống như ta.”
Nàng thể rơi vào đường súc sinh, trọn đời kh thể trở . Nàng thể để mặc khác g.i.ế.c hàng ngàn lần, tuyệt vọng hết lần này đến lần khác.
Nhưng A Nhược đã làm sai ều gì chứ?
ta kh nên chịu đựng sự hành hạ giống như !
Mộc Phương Nhan thở dài: “Tỷ tỷ, với ta . Ngươi chỉ cần rời khỏi nơi này thì mới thể cứu được .”
Y Tháp lặng lẽ Mộc Phương Nhan, dường như muốn thấu nàng.
Mộc Phương Nhan đón nhận ánh mắt thăm dò của nàng , vừa kiên định lại chân thành, kh hề lùi bước.
Y Tháp rốt cuộc cũng khó khăn gật đầu, Mộc Phương Nhan thở phào nhẹ nhõm, nắm l tay nàng kéo dậy: “Được , chúng ta ngay .”
Nàng kéo Y Tháp bước ra bên ngoài, vừa rời khỏi cửa hang kh bao lâu thì vài con yêu quái tuyết xuất hiện trước mặt hai .
Cả chúng được bao phủ bởi bộ l tuyết trắng, khuôn măt hung dữ đáng sợ, miệng mọc đầy răng n sắc nhọn, thể dễ dàng xé xác các nàng.
Chúng lạnh như băng hai , Mộc Phương Nhan lo lắng lùi về phía sau, muốn đổi sang hướng khác chạy trốn nhưng sau lưng cũng xuất hiện những con yêu quái tuyết khác!
“Đây là gì vậy?” Mộc Phương Nhan nhỏ giọng hỏi.
Y Tháp rốt cuộc cũng bày tỏ tiếng lòng: “Từ khi ta xuất hiện ở nơi này thì bọn chúng đã ở đây . Lúc trước ta cũng muốn chạy trốn nhưng bọn chúng đều luôn luôn bắt được ta, khiến ta kh thể nào trốn thoát. Càng về sau, trí nhớ của ta càng trở nên hỗn loạn, luôn nghĩ rằng bản thân nên thuộc về nơi này, chỉ nơi này mới cuộc sống bình yên, chỉ cần ở lại đây thì ta thể an ổn sống sót.”
Mộc Phương Nhan nghe xong thì kinh hồn bạt vía, hóa ra kh nàng chưa từng nghĩ đến chuyện bỏ trốn, chẳng qua cứ hết lần này tới lần khác chịu đựng đả kích và tẩy não khiến nàng dần mờ mịt rối bời, cho đến khi chấp nhận số phận của chính !
Mộc Phương Nhan đau lòng nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng , rút th kiếm gỗ đào từ bên h ra.
“Tỷ tỷ theo sát ta, lần này ta nhất định sẽ đưa tỷ rời khỏi nơi này.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nu-thien-su-truong-an/chuong-203-ao-giac.html.]
Những yêu quái tuyết kia nhận ra được các nàng muốn chạy trốn, chúng phát ra tiếng gầm thét ném những quả cầu tuyết khổng lồ, muốn đập c.h.ế.t Mộc Phương Nhan đang cản đường kia.
Mộc Phương Nhan đẩy Y Tháp ra, dùng sức bổ mạnh một cái, quả cầu tuyết bị cắt làm đôi, vỡ tan thành những b tuyết.
Ngay lập tức, những con yêu quái tuyết kia bổ nhào về phía Mộc Phương Nhan, mỗi một đòn tấn c đều vô cùng hung ác và tàn bạo.
Cũng may Mộc Phương Nhan đã sớm chuẩn bị sẵn, nàng l một nắm cỏ x từ trong túi vải ra ném về phía những con yêu quái tuyết.
Cỏ x đụng trúng yêu quái tuyết, bọn chúng đột ngột gào thét dữ dội sau đó tan chảy thành nước.
Y Tháp trước mắt , vừa ngạc nhiên mừng rỡ vừa lo lắng hỏi: “Ngươi đã rải thứ gì vậy?”
“Tiên mao!”
“Tiên mao là gì?”
Mộc Phương Nhan vừa kéo nàng vừa giải thích: “Tiên mao hướng về phía mặt trời để sống, hấp thu dương khí mạnh nhất của trời đất, con uống vào sẽ bổ sung dương khí, nhưng nếu như âm khí tụ lại thành âm vật đụng trúng thì sẽ bị dương khí làm tổn thương, yêu quái tuyết lại càng sợ loại tiên mao này hơn.”
Trước khi đến đây nàng đã làm đủ bài tập, suy đoán được những khả năng ngoài ý muốn thể xảy ra, phương pháp tốt nhất chính là sử dụng cỏ tiên mao ngâm rượu mạnh.
Thứ này tung ra thể xua đuổi tất cả những ma quỷ âm hàn.
Kh nghĩ tới, những con yêu quái tuyết mà sợ hãi lại dễ dàng bị Mộc Phương Nhan thu phục, Y Tháp lại càng thêm tin tưởng Mộc Phương Nhan và theo sát sau lưng nàng.
Mộc Phương Nhan muốn tìm một nơi để làm phép, dẫn theo Y Tháp cùng nhau rời .
Nàng hướng lên trên, th một chỗ khá cao thì lập tức kéo Y Tháp đến đó.
Nhưng hai càng tiến lên thì núi tuyết kia dần dần bắt đầu sụp đổ, dường như thứ gì đó muốn cuốn bọn họ vào trong.
Y Tháp lo lắng sợ hãi, khi nàng còn đang hoảng sợ tóm l Mộc Phương Nhan thì Mộc Phương Nha đã ôm Y Tháp nhảy lên một tảng đá, toàn bộ tuyết bên cạnh đột nhiên đổ sụp xuống như một trận tuyết lở.
Một lúc sau, những tảng nham thạch đen khổng lồ lộ ra, những tảng nham thạch đó dường như vẫn còn sống, chúng bắt đầu ngọ nguậy phát ra những tiếng gào thét quỷ dị.
Sau đó, vô số cành cây khô t lên khỏi mặt đất.
Chỉ cần đụng nhẹ một cái cũng thể chọc thủng thân thể của một .
Mộc Phương Nhan hiển nhiên kh ngờ được ở nơi này lại kinh khủng như vậy. Nàng ngay lập tức l bùa chú ra đ.á.n.h thật mạnh, cố gắng dựa vào bùa chú trong tay mở ra một con đường, vất vả lắm mới leo lên chỗ cao được, suýt nữa bùa chú trong tay cũng dùng hết. Mà âm vật sau lưng lại xuất hiện ngày càng nhiều hơn.
Tống Đạo Tuyển lo lắng ở giữa của trận pháp, gió thổi dường như ngày càng mạnh, thổi đến những ở trong sân cũng kh mở được mắt, tất cả cây cối đều phát ra tiếng động kỳ lạ.
T.ử La thật sự vô cùng hoảng sợ nhưng vẫn cố nén nước mắt, ôm chặt l cây cột kh chịu bu ra.
Tống Đạo Tuyển căng thẳng bên trong trận pháp, dường như một bóng đen kỳ lạ đang bay lơ lửng từ xa hướng về phía Mộc Phương Nhan.
Tống Đạo Tuyển muốn chạy đến giúp đỡ nhưng A Tầm đã giữ chặt lại: “Tiểu vương gia, ngài bình tĩnh một chút, tiểu vương phi đã nói cho dù xảy ra bất cứ chuyện gì thì chúng ta cũng kh được bước vào trận pháp, nếu kh sẽ phá hỏng trận pháp của tiểu vương phi.”
Tống Đạo Tuyển th những hồn ma ác quỷ cứ lượn lờ quấn qu Mộc Phương Nhan, thậm chí còn dùng một lưỡi đao c.h.ặ.t đ.ầ.u nàng.
vừa sợ hãi vừa tức giận, phun một ngụm m.á.u tươi hất A Tầm ra, nhấc chân muốn bước vào trận pháp.
Nhưng ngay khi vừa mới đến gần thì một lực mạnh đã đẩy ra.
Tống Đạo Tuyển mơ hồ th một tấm bùa chú màu vàng kỳ quái đang quấn qu Mộc Phương Nhan, nàng rõ ràng đã mất đầu nhưng cơ thể lại đứng dậy.
(Nếu các bạn muốn mua full bộ để đọc thì liên hệ gmail: [email protected]: bao gồm full chương H)
Chưa có bình luận nào cho chương này.