Nữ Thiên Sư Trường An
Chương 215: Cây ớt
Cuộc sống trôi qua thật nh, chớp mắt đã hơn một tháng.
Gần đây, một phương pháp gọi là chiên xào đã trở nên phổ biến trong thành Trường An, phàm là những nhà quyền quý nào ăn qua đều khen ngợi kh ngớt lời, mùi vị độc đáo, màu sắc thức ăn hiếm th.
Nhưng lần này cũng giống như lần trước, những món chiên xào vẫn đắt và khó kiếm.
Các nhà quyền quý xếp hàng dài đặt bao Thiên Phương lầu dùng cơm chỉ để thưởng thức hương vị của những món chiên xào này. Ngay cả những tên ăn xin bên đường đều biết đây là do Hoàng An Vương – Tống Đạo Tuyển – kiếm được tiền nhiều nhất trong thành Trường An nghĩ ra.
Những làm ăn buôn bán cùng nghề chỉ hận đến mức nghiến răng nghiên lợi.
Xuất thân cao quý cũng thôi , còn biết cả cách kiếm tiền lợi hại như vậy.
Ai trong m nhà quyền quý ở thành Trường An lại kh muốn được c thức món ăn này chứ? Nhưng dù cũng kh nào can đảm động vào .
Đó là ai?
Đó là cháu trai mà hoàng thượng yêu thương nhất, trong tay vừa quyền vừa tiền, hơn nữa còn thủ đoạn và bản lĩnh, g.i.ế.c kh gớm tay.
Ai dám chọc vào?
Thật ra, thọ yến sắp tới của hoàng thượng nghe nói còn đặc biệt mời đầu bếp của Thiên Phương lầu vào cung để nấu ăn.
Chính là muốn làm nó trở nên đặc biệt.
Lúc đầu, hoàng thượng từ chối, nói kh nên phô trương lãng phí.
Nhưng Hoa Sơn quận vương nói chỉ mời một đầu bếp mà thôi, món ăn này chỉ là một món ăn bình thường, cũng kh sơn trân dã vị, chỉ là những thứ như đậu que cà tím thịt cá các loại mà m nhà dân thường thể ăn, tuyệt đối kh sơn trân hải vị khó tìm.
Nhất định kh mang theo bất kỳ thứ gì xa hoa lãng phí!
Nói xong những lời này thì ngay cả ngự sử cũng ngậm miệng. Chẳng lẽ hoàng thượng tổ chức thọ yến cũng kh thể ăn uống những món phong phú một chút ?
Bên trong Vinh vương phủ,Vinh vương phi ra ra vào vào, chỉ huy bọn thị nữ thu dọn đồ đạc.
Mộc Phương Nhan tiến vào, trong phòng chút hỗn loạn thì mỉm cười hỏi: “A nương, mọi thứ vẫn chưa chuẩn bị xong ạ?”
Vinh vương phi th nàng đến thì kéo tay lại để nàng ngồi xuống.
Từ khi dùng t.h.u.ố.c mỡ do nàng đưa cho thì vết sẹo bị c.ắ.n đã sớm lành lại, da dẻ kh chỉ trắng hồng mà thậm chí còn mịn màng hơn trước.
“Cũng kh ? Con xem, chẳng bao lâu mẹ sẽ xuất hành nhưng mẹ vẫn luôn cảm th mọi thứ đều chưa chuẩn bị tốt. Cũng tại a da của con hết, đột nhiên nói muốn đưa mẹ du ngoạn Giang Nam, còn nói sẽ sau khi thọ yến của hoàng thượng kết thúc. Đi vội vội vàng vàng như vậy, mẹ nhiều đồ đạc cần sắp xếp.”
Mộc Phương Nhan Lạc Vân cười nói: “A nương, qua m ngày nữa Lạc Vân tỷ sẽ thành thân mà mẹ vẫn để nàng hầu hạ ở đây ạ?”
Lạc Vân nghe th Mộc Phương Nhan nói vậy thì lập tức đỏ mặt, đặt tách trà xuống tiếp tục giúp đỡ.
Vinh vương phi trả lời: “ mẹ lại để nàng hầu hạ chứ, mẹ đã sớm bảo nàng trở về chuẩn bị hôn lễ , ngay cả của hồi môn cũng chuẩn bị xong, nhưng nàng nhất định muốn hầu hạ đến ngày lập gia đình mới chịu ngừng tay.”
Tính tình của Vinh vương phi tốt, đối xử rộng lượng với hạ nhân, cho nên lúc trước Thái Lan kiêu căng, khinh thì bà cũng tha thứ bỏ qua, huống hồ Lạc Vân lại là hiền lành đức độ như vậy, tính tình cũng dịu dàng và cương nghị.
Vì vậy, nghe tin Vinh vương phi Giang Nam thì cho dù như thế nào Lạc Vân cũng muốn hầu hạ đến ngày xuất giá mới yên tâm được.
Nàng cầm tay bọn nha đầu dưới trướng của dạy bảo từng chút một, chỉ sợ rằng họ sẽ mắc lỗi, quên mất thói quen và sở thích của Vinh vương phi.
Vinh vương phi cười trêu chọc nàng: “ , hôm nay tiểu t.ử thúi kia kh quấn l con, chịu để con đến đây qu rầy sự yên tĩnh của mẹ à?”
Mộc Phương Nhan đỏ mặt xấu hổ, Tống Đạo Tuyển dây dưa quấn quả thực sẽ quấn chặt vô cùng.
Trước đây cũng kh như thế, nhưng hiện tại ngày càng dính l nàng.
Ra khỏi cửa, chỉ cần kh chỗ nào nàng kh thể thì nhất định sẽ dẫn nàng cùng.
Hoặc ngay cả trong nhà cũng quấn l , nhất định bám Mộc Phương Nhan như hình với bóng.
ta nói rằng thời kỳ trăng mật dễ trôi qua, cho dù vợ chồng son yêu thương nhau đến đâu thì cũng dễ dàng chán ngán.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nu-thien-su-truong-an/chuong-215-cay-ot.html.]
Nhưng Tống Đạo Tuyển thì kh, giống như rượu nho vậy, để càng lâu thì mùi vị càng đậm đà.
“A nương lại chê cười con . Hôm nay đến Đại Th phường tìm đồ, bảo rằng nơi đó tốt xấu lẫn lộn, kh tiện dẫn con theo nên kh cho con cùng.”
Vinh vương phi vừa nghe xong thì bật cười kỳ quặc: “ đến đó làm gì?”
Nơi đó nhiều thương nhân từ các vùng khác lui tới, thành Trường An này mở rộng bốn phương, trù phú rộng lớn nên nhiều quốc gia qua lại, Đại Thực, Ba Tư, Phù Tang, Tiên La, thương nhân các nước cần gì đều .
Ngoài trừ hàng hóa lung linh đẹp mắt còn những Hồ cơ (*) xinh đẹp diêm dúa.
(*) những cô nương chuyên nhảy múa ca hát Hồ.
Các nàng mặc những bộ y phục sặc sỡ và mát mẻ ca múa tưng bừng ở các tửu quán, bọn họ dễ dàng quyến rũ hút hồn những nam nhân.
Lúc đầu khi những Hồ cơ này đến thì còn cho rằng bọn họ đồi phong bại tục, nhưng các nam nhân dần dần nghe theo tiếng gọi của con tim, ai mà chẳng ham muốn những Hồ cơ như vậy.
Những nhà quyền quý thì kh nhưng các thương nhân đôi khi sẽ bất chấp ều đó, họ th thích thì sẽ mua về b.a.o n.u.ô.i trong nhà.
Trong thành Trường An đã từng phổ biến việc b.a.o n.u.ô.i Hồ cơ, còn hắc nô nữa. Hiện nay làn gió này đã qua nhưng những thứ kia quả thực đã trở thành tiêu chuẩn trong giới quý tộc.
Mộc Phương Nhan từng lo lắng kh biết Tống Đạo Tuyển say mê sắc đẹp của Hồ cơ kh, dù một nữ nhân như nàng khi th vóc dáng và dung mạo của họ cũng rung động đến chảy nước miếng, huống chi là nam nhân.
Nhưng Tống Đạo Tuyển thật sự là một tấm gương mẫu mực hiếm th, sau khi xem xong thì phản ứng đầu tiên của nàng chính là cho dù bị lộ bụng cũng kh sợ bị cảm lạnh.
Mộc Phương Nhan từng bày tỏ nghi ngờ của về sự kh hiểu phong tình của , nói kh chừng chỉ đang giả vờ.
Cho nên đêm hôm đó, Mộc Phương Nhan đã thay một bộ xiêm y của Hồ cơ để trêu chọc Tống Đạo Tuyển.
Kết quả là bản thân bị lăn lộn đến chỉ còn nửa cái mạng, nàng c.ắ.n khăn trải giường, chất vấn Tống Đạo Tuyển đã giả vờ vào ban ngày kh?
Tống Đạo Tuyển cười nói: “Nửa thật nửa giả.”
“Cái nào thật, cái nào giả?”
“Lời thật lòng chính là ta kh thích họ, cho dù các nàng xinh đẹp đến đâu. Lời giả dối chính là dáng của các nàng quả thực xinh đẹp quyến rũ.”
Mộc Phương Nhan hỏi: “Ý của là thật sự cũng muốn một Hồ cơ ?”
Tống Đạo Tuyển hôn nàng một cái thật mạnh: “Kh vậy, yêu thương một nữ nhân là đủ , thêm một sẽ thêm phiền phức. Những ệu nhảy của Hồ cơ quả thực quyến rũ nhưng thể so sánh được với nương tử, nàng thể khiến d.ụ.c hỏa của ta bùng cháy.”
Nghĩ đến đây, hai gò má của Mộc Phương Nhan kh tự chủ được mà ửng đỏ.
Đang nói chuyện thì Tống Đạo Tuyển bước tới.
Mộc Phương Nhan th trước, sau đó lại th hai chậu cây màu đỏ sau lưng .
“Cây ớt?”
Tống Đạo Tuyển quay đầu lại , đó chẳng là món đồ đã chọn ?
“Đây chính là cây ớt mà nương t.ử muốn?”
Trước đó nàng đã nhờ Tống Đạo Tuyển tìm giúp , kh ngờ rằng ều này lại thành hiện thực.
Tống Đạo Tuyển tiến tới: “Nương t.ử nhờ ta tìm giúp, ta đương nhiên để ở trong lòng . Ta đã tiêu một số tiền lớn để mua nó từ trong tay một thương nhân nước ngoài. Nương t.ử đối đãi với ta thật tốt đó.”
ám chỉ mập mờ nhưng Mộc Phương Nhan cơ bản kh th, trong mắt nàng chỉ những trái ớt đỏ kia thôi.
Vinh vương phi những trái x x đỏ đỏ kia thì kh khỏi ngạc nhiên: “Thứ này thể ăn được ?”
Mộc Phương Nhan đáp: “Thứ này dùng để chiên xào, nhiều tác dụng. Sau này con làm xong sẽ đưa mẹ nếm thử, khi mẹ sẽ biết lợi ích của nó ạ. Đúng , nếu hạt giống thì chúng ta thể gieo trồng rộng rãi, thứ này cực kỳ tốt.”
(Nếu các bạn muốn mua full bộ để đọc thì liên hệ gmail: [email protected]: bao gồm full chương H)
Chưa có bình luận nào cho chương này.