Nữ Thiên Sư Trường An
Chương 62: Khai đàn làm phép (1)
Triệu quý phi chiếc bụng ngày càng phình to của , cuối cùng cũng đồng ý đưa nhi nữ ra ngoài.
Nhạc Bình vừa buồn vừa tức khi nghe cung nữ truyền lời đến. Nàng ta tới trước cửa phòng ngủ của Triệu quý phi: "Mẫu thân, kh thương nữ nhi của ? Nếu để nữ nhi ra ngoài, con nhất định sẽ c.h.ế.t."
Nàng ta hét lên, Triệu quý phi đang ngồi trong phòng, nóng lòng muốn th nữ nhi, nhưng lại bị cung nữ ngăn lại: "Nương nương, trong bụng đang long thai, nhất định chăm sóc bản thân thật tốt.."
Triệu quý phi c.ắ.n răng che lỗ tai, kh dám nghe Nhạc Bình than khóc.
C chúa th Triệu quý phi kh ra gặp thì trong lòng vô cùng đau đớn và bất bình: “Mẫu thân, kh còn quan tâm con, con tìm phụ hoàng, phụ hoàng yêu thương con, sẽ kh để con bị đuổi như vậy.”
Nhưng cung nữ và thái giám nhất quyết ngăn cản nàng ta, dám để nàng ta vào Điện Thái Cực, đây là nơi chuyện quan trọng của thánh nhân, một vị c chúa c.h.ế.t thì , nhưng nếu long thể của hoàng thượng bị tổn hại gì thì bọn họ nhất định sẽ bị tru di cửu tộc.
Triệu quý phi cũng kh đành lòng nhi nữ của chịu khổ, vì vậy bà ta đã ra lệnh cho gửi một chiếc kẹp tóc bằng đá quý đến cho Triệu Bình, đây là món quà mà hoàng thượng đã ban tặng, ngay cả nàng ta cũng kh nỡ từ bỏ.
Bây giờ đưa cho nhi nữ, nàng ta muốn cho Nhạc Bình biết, nàng ta xem trọng đứa con gái này, nhưng bà ta cũng chỉ thể chịu đựng nhi nữ chịu khổ.
Nhạc Bình thậm chí kh thèm liếc Triệu quý phi, đau khổ rời khỏi cung ện.
Triệu quý phi nghe nữ nhi bị đuổi , hít sâu một hơi, thay quần áo, chuẩn bị gặp hoàng thượng.
Nhưng hoàng hậu đã cử một thái giám đến chặn cổng ện và khóa cửa lại.
"Các ngươi làm gì vậy? Muốn giam lỏng bản cung ?"
Thái giám ngoài cửa nhẹ giọng nói: "Thỉnh nương nương thứ lỗi, bệnh đậu mùa này kh là chuyện tầm thường, đợi khi thái y từ hoàng viện tới sẽ xử lý chuyện này ổn thỏa, khi đảm bảo kh bị nhiễm dịch bệnh thì chúng ta sẽ thả ra. Đến lúc đó, muốn đ.á.n.h muốn mắng tùy quyết định, hiện tại thỉnh hãy vì tiểu hoàng t.ử trong bụng, bảo trọng thân thể, đừng nên nóng nảy.”
Triệu quý phi tức giận nghiến răng, trong lòng càng thêm ghét bỏ Hoàng hậu.
Chờ khi nàng ta sinh hạ một hoàng tử, nhất định sẽ kh để Hoàng hậu yên ổn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///nu-thien-su-truong-an/chuong-62-khai-dan-lam-phep-1.html.]
Hiệu quả làm việc của Tống Đạo Tuyển lại một lần nữa khiến Mộc Phương Nhan kinh ngạc, cứ tưởng đợi ít nhất hai ba ngày, nào ngờ chỉ sau một đêm, lại nhận được tin c chúa Nhạc Bình mắc bệnh đậu mùa và được cử hoàng trang.
Nàng lo lắng hỏi Tống Đạo Tuyển: "C chúa ện hạ thật sự sẽ kh bị bệnh đậu mùa, đúng kh?"
Tống Đạo Tuyển mỉm cười nàng: "Cô nương nghĩ ?"
Chỉ với một ánh , Mộc Phương Nhan biết ều gì đó uẩn khuất trong chuyện này.
Nàng thở phào nhẹ nhõm, "Đồ của ta đã chuẩn bị xong chưa? Nếu c chúa đã ra ngoài thì đêm nay chúng ta bắt đầu tác pháp."
Tống Đạo Tuyển: "Cô nương cần ta chuẩn bị cái gì?"
Mộc Phương Nhan nói: "Chuẩn bị một viện t.ử an toàn, đừng để ai lại gần, tránh vô tình làm khác ngộ thương."
Tống Đạo Tuyển suy nghĩ một lát nói: "Chuyện này thì dễ thôi, kh bằng đưa biểu đến hoàng trang, nơi đó qu năm yên tĩnh, cũng kh dân chúng bình thường. Vừa vặn cùng c chúa yêu nhau sâu đậm, Nhạc Bình lại mắc bệnh đậu mùa, xem xem là thích hợp."
Mộc Phương Nhan đồng ý, vì thế hai chia nhau ra thực hiện. Tống Đạo Tuyển lừa Triệu Sênh, dẫn ta hoàng trang.
Mộc Phương Nhan thu dọn đồ đạc và chuẩn bị ban đêm khai đàn tác pháp.
Trời càng tối, Mộc Phương Nhan đã lập ra một trận pháp trong sân. Triệu Sênh và Nhạc Bình đã bị Tống Đạo Tuyển đ.á.n.h t.h.u.ố.c mê mang đến, cả hai đều nằm trong vòng tròn do Mộc Phương Nhan vẽ.
Khoảng sân yên tĩnh đến kỳ lạ, xung qu cũng kh nào.
Trong sân, Mộc Phương Nhan mặc đạo bào thiên sư, bấm ngón tay tính toán thời gian, cầm chiếc chu đồng trên bàn lên lắc vài cái, Triệu Sênh đang nằm bất tỉnh thì lập tức ngồi dậy.
Đôi mắt ta nhắm nghiền, giống như một con rối, để mặc Mộc Phương Nhan sắp xếp.
Mộc Phương Nhan bước đến gần ta, đưa một bát t.h.u.ố.c đen lên miệng Triệu Sênh và uống cạn. Trong chốc lát, Triệu Sênh bắt đầu run rẩy dữ dội, như thể nhiều con côn trùng đang bò trên ta, vặn vẹo, giãy dụa, một lúc sau, Triệu Sênh đau đớn nôn mửa.
Chưa có bình luận nào cho chương này.