Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Nữ Thú Y Xuyên Không Mở Trang Trại Ở Cổ Đại!

Chương 118:

Chương trước Chương sau

Nghe nàng nói xong, mọi yên lặng ngẩn một lúc, đột nhiên lớn tiếng hô:

“Đây là chuyện tốt, là đại hồng phúc! Từ Tứ Cẩm chính là đại ân nhân của Long Nham thôn chúng ta!”

đ, Long Nham thôn chúng ta tuy nhờ ơn trời mà chưa từng chịu đói, nhưng cuộc sống nhà nào cũng kh hề dư dả. Dù chúng ta làm cả đời, cũng chưa chắc mua nổi một con bò!”

“Tứ Cẩm một lần cho chúng ta hai con, còn cho nuôi miễn phí ba năm. Chuyện tốt như thế này cả đời ta cũng chưa từng nghe qua, đây quả là đại hồng phúc trời ban!”

“...”

dáng vẻ nhiệt huyết sôi sục của mọi , Từ Tứ Cẩm Khang Hữu Hậu một cái, mãn nguyện nói:

“Tướng c, cảm ơn đã ủng hộ ta.”

“Lại còn khách sáo?”

Khang Hữu Hậu nắm l tay nàng, giả vờ kh vui quở trách:

“Ta đã nhắc nàng nhiều lần , kh cần nói lời cảm ơn với ta. Nàng muốn làm gì, ta cũng sẽ ủng hộ nàng.”

Từ Tứ Cẩm cong khóe môi, ánh mắt tràn đầy nhu tình y.

nam nhân này, vì muốn hoàn thành tâm nguyện của nàng, đã giúp nàng làm quá nhiều chuyện trong tám tháng qua, cũng đã gánh vác quá nhiều cho nàng. Việc nàng được tất cả những ều này ngày hôm nay, c lao của y là kh thể phủ nhận.

Nếu ai hỏi ơn lớn nhất với nàng là ai, thì kh ai khác ngoài Khang Hữu Hậu.

Bữa tiệc trưa hôm nay đặc biệt thịnh soạn, thịt. Đại đa số trong thôn đã lâu kh được ăn thịt, bởi vậy ai n đều ăn uống ngon lành.

Th Từ Tứ Cẩm vẫn còn đang bận rộn bên này, Vương Nhị Tẩu rụt rè rón rén bước tới hỏi:

“Tứ Cẩm à, thức ăn thừa trên bàn ta thể mang được kh? Nhà ta đã hai tháng nay kh thịt thà gì …”

À?

Từ Tứ Cẩm ngẩn ra một chốc vội vàng gật đầu: “Được chứ, ngươi giúp ta nói với mọi , ai muốn mang đều thể mang , lát nữa nhớ gửi chậu về cho ta là được.”

“Thật ?”

M phụ nữ đứng bên cạnh đang lắng tai nghe ngóng, vừa nghe xong liền vội vàng chạy gói ghém. Vương Nhị Tẩu cũng kh chậm trễ, nh chóng chạy tới, cùng m kia tr giành đóng gói.

Từ Tứ Cẩm ngẩng đầu th cảnh tượng chút buồn cười này, nàng bất lực lắc đầu cười khẽ.

Trong chậu rõ ràng chẳng còn lại bao nhiêu thức ăn thừa, thế mà bọn họ vẫn tr nhau, thậm chí đến cả nước c trong đĩa cũng đổ sạch sẽ. thể th, bình thường cuộc sống của mọi thiếu thốn đến mức nào.

Sau bữa cơm, đến chỗ Từ Đại Nha để báo d, lại tìm đến chỗ Từ Tứ Cẩm để nhận nuôi gia súc. Thú y Học viện này trở nên náo nhiệt dị thường.

Triệu Thu Cúc đứng bên ngoài nhón chân vào, trong mắt đầy vẻ khinh thường, khóe miệng nhếch lên cao ngạo.

“Ngươi đang gì đ?”

Một giọng nói the thé vang lên sau lưng nàng ta, dọa nàng ta giật run rẩy. Nàng ta vừa quay đầu lại, liền th Lý Chính đã xuất hiện sau lưng .

Nàng ta cười gượng gạo:

“Lý Chính thúc, ngươi lại kh tiếng động gì cả? Làm ta giật cả .”

“Ngươi ở đây làm gì?”

“Ta…”

Triệu Thu Cúc đảo mắt qu,

“Ta kh việc gì, chỉ là dạo chơi thôi.”

“Trưa nay nhà Từ Tứ Cẩm bày hơn hai mươi bàn tiệc, nhà họ Khang các ngươi chẳng th ai tới?”

“Nàng Từ Tứ Cẩm mời các vị, nhưng nào mời nhà ta, vả lại nhà ta đâu thiếu ăn thiếu uống.”

Lý Chính liếc nàng ta, cất cao giọng:

“Tứ Cẩm mời mọi ăn cơm kh nhận lễ, lại còn phân phát gia súc cho mọi nuôi dưỡng. Ta vừa dắt về hai con bò, lại còn đến báo d cho nhi t.ử ta vào Thú y Học viện. Sau này nhi t.ử thể làm thú y, nhà ta lại gia súc để nuôi, ngày tháng thật sự càng ngày càng sung túc!”

Th định rời , Triệu Thu Cúc đảo mắt, kéo lại hỏi:

“Ngươi nói gì cơ? Nuôi gia súc miễn phí? Nàng ta kh lừa các ngươi chứ?”

“Đương nhiên kh, ta đã dắt về hai con bò . À , vào Thú y Học viện cũng miễn phí đ.”

Nói đến đây, Triệu Thu Cúc, tặc lưỡi:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nu-thu-y-xuyen-khong-mo-trang-trai-o-co-dai/chuong-118.html.]

“Đáng tiếc là, nhà họ Khang các ngươi kh được miễn phí.”

“Ngươi…”

Triệu Thu Cúc bị lời nói của Lý Chính chọc cho sắc mặt tái mét. Nàng ta sáng nay đã muốn đến xem náo nhiệt, nhưng Khang Lão Tam nhất quyết kh cho nàng ta , thế là cơ hội tốt đẹp như thế này lại bị bỏ lỡ.

Kh được, một món lợi lớn như vậy mà kh chiếm được, e rằng đêm nay Triệu Thu Cúc sẽ ngủ kh yên.

Nàng ta quay về thương lượng với mọi , làm để chiếm được chút lợi lộc từ chỗ Từ Tứ Cẩm mới được.

Nghĩ đến đây, nàng ta tức giận quay , bước nh về phía Khang gia.

Cả buổi chiều, cả nhà Từ Tứ Cẩm đều bận rộn kh ngơi chân, ngay cả Ninh Tây Nhiêu, Lâm Vân và Cố Trình cũng giúp đỡ theo.

Mãi đến lúc hoàng hôn, mọi mới thở phào nhẹ nhõm.

th gia súc được mọi dắt nuôi dưỡng, Từ Tứ Cẩm nắm chặt văn thư ký gửi dày cộp trong tay, cảm th vô cùng mãn nguyện.

Nàng vẫn luôn muốn tìm cơ hội giúp đỡ dân làng, nàng cũng từng nghĩ đến việc l gia súc trữ trong kh gian của Khang Hữu Hậu ra cho mọi nuôi. Nhưng Khang Hữu Hậu th kh ổn, bởi vì gia súc sống lâu ngày trong kh gian được ăn uống sung túc, nếu đột ngột thả chúng ra, e rằng chúng sẽ kh chịu nổi.

Nàng đã định sau khi rảnh rỗi sẽ mua một lô gia súc mới về, nào ngờ Ninh Tây Nhiêu và những khác lại kịp thời gửi tặng một lô, đúng lúc hợp ý nàng.

Đúng lúc này, Khang Quả đến bên cạnh Từ Tứ Cẩm, chỉ tay ra phía cổng hừ một tiếng:

“Nương, nhà họ Khang đến kìa.”

nhà họ Khang?

Bọn họ còn mặt mũi nào mà đến đây?

Từ Tứ Cẩm khẽ nhíu mày. Th Khang Hữu Hậu chuẩn bị bước tới, nàng vội vàng đứng dậy kéo tay :

“Để ta , ở lại tiếp khách !”

Khang Hữu Hậu ánh mắt sắc bén ra cổng lớn một cái gật đầu:

“Ừ, chuyện gì cứ gọi ta ngay.”

Từ Tứ Cẩm gật đầu, sải bước tới, c ngang trước mặt Khang Lão Thái và nhà họ Khang, lạnh lùng hỏi:

“Các ngươi đến đây làm gì? Nơi này kh chào đón các ngươi.”

Khang Lão Thái khi th Từ Tứ Cẩm, trong mắt lóe lên một tia chán ghét, nhưng bà ta lập tức thay đổi sắc mặt, cười hề hề:

“Tứ Cẩm à, nghe nói Thú y Học viện của ngươi hôm nay khai trương? Ta dẫn cả đệ, tẩu t.ử và cháu trai cháu gái đến ủng hộ ngươi chút đ thôi.”

Từ Tứ Cẩm hai bàn tay trống trơn của bà ta, khinh miệt cười:

“Ta xin đa tạ lòng tốt của ngươi, nhưng hình như nơi này của ta kh cần nhà họ Khang đến ủng hộ. Bởi vì ban ngày cả thôn Long Nham đều đã đến cả , ở đây náo nhiệt lắm.”

Khang Quả đứng bên cạnh cũng khinh thường cất cao giọng:

“Chúng ta họ Từ, các ngươi họ Khang, sau này hai nhà Khang Từ thề kh đội trời chung. Các ngươi mau mau về , đừng đợi ta cầm chổi đuổi đ!”

Khang Đào nghe vậy, quả nhiên đến bên tường l một cái chổi, ngẩng cằm trừng mắt Khang Lão Thái:

“Nơi này kh hoan nghênh các ngươi, mau cút ra ngoài!”

‘Nha đầu này…’

Khang Lão Tam vừa định nổi giận, Lưu Chiêu Đệ vội vàng kéo ta lại. Triệu Thu Cúc nhân cơ hội này bước lên nói:

“Tứ Cẩm này, dù gì chúng ta cũng là một nhà, sống chung dưới một mái nhà hơn hai mươi năm. Ngươi kh thể vì bây giờ ngươi khá giả mà đối xử lạnh nhạt với chúng ta như vậy chứ!”

“Ai là một nhà với các ngươi?”

Khang Quả tức giận chỉ tay vào Triệu Thu Cúc:

“Cả nhà chúng ta bị áp giải vào đại lao, lúc đó ngươi kh nói là một nhà? Lúc chúng ta bị Vương Siêu uy hiếp, các ngươi sợ bị liên lụy nên vội vàng rũ bỏ quan hệ, lúc đó kh nói là một nhà? Bây giờ th chúng ta sống tốt hơn , muốn đến nịnh bợ, các ngươi thật sự khiến ta khinh thường!”

“Ngươi…”

Mặc dù trước khi đến Khang Lão Thái đã dặn dò kỹ lưỡng, bất kể Từ Tứ Cẩm nói gì, tất cả mọi đều kh được cãi lại.

Nhưng nghe những lời này, Triệu Thu Cúc vẫn tức giận chỉ vào mũi Khang Hạnh đáp trả:

“Nha đầu c.h.ế.t tiệt nhà ngươi nói năng thối thế? Chúng ta hảo tâm đến ủng hộ nhà ngươi, các ngươi kh chỉ kh cho vào cửa, còn nói ra những lời khó nghe như vậy, cha nương ngươi dạy dỗ ngươi kiểu gì vậy? Thật là vô giáo dục.”

Th Triệu Thu Cúc đã mở lời, Lưu Chiêu Đệ cũng hùa theo:

“Đúng vậy, đưa tay ra kh đ.á.n.h kẻ đưa mặt cười đâu, chúng ta đã đích thân đến , các ngươi lại kh l một câu khách khí. Từ Tứ Cẩm, ngươi nên quản lại nha đầu này , quá thất lễ .”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...