Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Nữ Thú Y Xuyên Không Mở Trang Trại Ở Cổ Đại!

Chương 144:

Chương trước Chương sau

“Khụ khụ…”

Lưu Tiểu ho khan hai tiếng, khóe miệng rỉ ra chút nước bẩn, sau đó từ từ mở mắt…

“Nương…”

yếu ớt gọi một tiếng. Lưu Tiểu nương khóc càng dữ dội hơn:

“Tiểu ơi! Con cuối cùng cũng tỉnh , con dọa c.h.ế.t nương ! Tiểu của nương ơi!”

“Nương, con kh , xin lỗi.”

Lưu Tiểu chống đỡ thân thể muốn ngồi dậy, Vương Cương vội vàng chạy tới đỡ . quay đầu Vương Cương, đột nhiên quỳ gối trước mặt , dọa Vương Cương luống cuống kéo lại:

“Lưu Tiểu, ngươi làm gì thế?”

“Cương ca, nếu kh liều c.h.ế.t nhảy xuống s cứu ta, ta đã c.h.ế.t từ lâu . chính là ân nhân cứu mạng ta…”

Vương Cương liếc Khang Hữu Hậu, vội vàng lắc đầu giải thích: “ thật sự cứu ngươi là Hữu Hậu thúc, ngươi nên cảm ơn thúc . Nếu kh thúc ở đây, dù ta vớt ngươi lên ngươi cũng kh sống nổi…”

Nghe lời này, Lưu Tiểu lại quay sang Khang Hữu Hậu, vừa định quỳ xuống lạy, Khang Hữu Hậu đã tiến lên giơ tay ra hiệu:

“Kh cần cảm ơn ta, ta cứu ngươi cũng coi như cứu chính . Thôi được , để Vương Cương đỡ ngươi về nghỉ ngơi hai ngày…”

Lưu Tiểu nương sang Từ Tứ Cẩm, cẩn thận nói:

“Tứ Cẩm à, từ ngày mai, Lưu Tiểu sẽ kh đến nhà ngươi nữa…”

“Nương, nói gì vậy?”

Lưu Tiểu bất mãn trợn mắt nương : “Con đã kiên trì lâu như vậy , tại lại kh đến nữa?”

Lưu Tiểu nương quay lại , vừa lau nước mắt vừa nói:

“Tiểu à! Con vừa dọa c.h.ế.t nương . Nương kh thể sống thiếu con! Nếu con xảy ra chuyện gì nương làm đây? Nghe lời nương, chúng ta đừng học thú y nữa, về nhà với nương, sáng mai nương sẽ cưới cho con một cô vợ, sinh cho nương một đứa cháu trai…”

“Nương, hôm nay là một tai nạn, kh liên quan đến Tứ Cẩm dì.”

Lưu Tiểu vội vàng giải thích: “Đó đều do lỗi của con…”

“Nhưng nếu con kh chăn bò thì đã kh xảy ra chuyện hôm nay!”

“Nương, con th cá dưới s, muốn lặn xuống bắt về nấu c cá cho nương uống, kh cẩn thận mới trượt chân xuống nước, kh liên quan đến việc chăn bò. Tứ Cẩm dì là tốt, con muốn học tốt với dì …”

Vương Cương hài lòng vỗ vai , gật đầu khen ngợi.

đệ nói đúng, chúng ta kiên trì, học tập cho tốt, tương lai nhất định sẽ thành tài. Cứ kiên trì …”

Lưu Tiểu giơ tay nắm l tay Vương Cương, gật đầu đáp lại:

“Được, chúng ta cùng nhau kiên trì…”

Th cảnh này, m khác cũng nhao nhao chen ra, nắm tay họ lại: “Chúng ta nhất định giúp đỡ nhau đến cuối cùng…”

Chứng kiến cảnh tượng này, tất cả mọi mặt đều cảm động. Từ Tứ Cẩm hít sâu một hơi, liền tuyên bố:

“Nếu mọi đã tràn đầy tự tin, ta cũng tin rằng mọi nhất định sẽ làm tốt. Kể từ ngày mai, tất cả mọi hãy tới Thú Y Viện trình diện, chúng ta chính thức bắt đầu lên lớp…”

Nghe lời này, mọi đều chút kích động. Vương Cương kh dám tin nàng:

“Tứ Cẩm dì, còn hai tháng nữa cơ mà…”

Từ Tứ Cẩm mỉm cười xua tay:

“Biểu hiện ngày hôm nay của các ngươi cho th các ngươi đều thể kiên trì, đều thể đảm nhiệm c việc này. Vì vậy, thời gian thử thách được rút ngắn.”

“Tuyệt vời quá, tuyệt vời quá!”

Vương Cương, Lưu Tiểu và m th niên khác đều kích động vỗ tay reo hò. Vương Nhị Tẩu và m phụ nữ trong thôn cũng cười tươi theo.

Trên đường trở về, Khang Hữu Hậu nắm tay nàng, nhẹ giọng an ủi:

“Vừa nãy nàng sợ kh?”

Từ Tứ Cẩm mặt nặng trịch gật đầu:

“Ừm, nếu Lưu Tiểu xảy ra chuyện, ta sẽ tự trách cả đời. Tướng c, lần này ta thật sự cảm ơn …”

Khang Hữu Hậu cúi xuống thì thầm bên tai nàng:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nu-thu-y-xuyen-khong-mo-trang-trai-o-co-dai/chuong-144.html.]

“Muốn cảm ơn ta dễ, đêm nay hầu hạ ta cho tốt được chăng?”

Nàng giơ tay nhéo mạnh vào eo y một cái, thấp giọng trách móc:

muốn ta hầu hạ thế nào? Giống như đêm hôm qua ?”

“Đêm qua là hầu hạ bình thường, ta muốn hầu hạ đặc biệt cơ…”

“Đặc biệt đến mức nào?”

Y giơ tay che miệng, thì thầm vài câu. Mặt Từ Tứ Cẩm lập tức đỏ bừng, đỏ đến tận mang tai…

Kh ai biết họ đã nói gì, chỉ th đèn trong nhà họ tắt lại sáng, sáng lại tắt…

Ngay trong đêm đó, truyền tin đến, phía Lĩnh Nam nước địch xâm phạm, yêu cầu Cố Trình, Ninh Tây Nhiêu và Khang Hữu Hậu lập tức về kinh nghị sự.

Trước khi rời , Cố Trình gọi Khang Hạnh ra ngoài cổng lớn, đôi mắt đầy vẻ dịu dàng nàng:

“Hạnh, nhà ta chuyện khẩn một thời gian. Nàng hãy ở nhà chờ ta. Lòng ta dành cho nàng sẽ kh đổi thay. Đợi ta trở về, ta cũng mong nhận được câu trả lời của nàng…”

Mặt Khang Hạnh ửng hồng c.ắ.n môi gật đầu:

“Vâng, nếu đợi trở về mà vẫn thích ta, ta… ta sẽ chờ …”

Lời nói của Khang Hạnh khiến Cố Trình chút kích động. đột nhiên giơ tay ôm trọn nàng vào lòng: “Hạnh, ta chờ câu nói này của nàng đã lâu. Nàng yên tâm, ta sẽ sớm trở lại tìm nàng, ta sẽ kh khiến nàng thất vọng đâu…”

Khang Hạnh rưng rưng nước mắt, mặc kệ ôm chặt , cảm nhận hơi ấm và mùi hương trên

Ninh Tây Nhiêu đến cáo biệt Khang Quả. Khang Quả thẹn thùng l ra một chiếc túi thơm nhét vào tay .

“Đây là túi thơm ta thêu, tặng , chúc thượng lộ bình an…”

cô gái nhỏ thường ngày líu lo ồn ào, giờ lại đột nhiên im lặng e thẹn, Ninh Tây Nhiêu giơ chiếc túi thơm lên lắc lư trước mắt, thích thú gật đầu:

“Đẹp lắm, ta nhất định sẽ đeo sát , khi nào nhớ nàng sẽ chiếc túi thơm này…”

Á?

Câu nói này khiến mặt Khang Quả đỏ bừng đến tận mang tai…

Nàng c.ắ.n môi : “Ninh c tử, còn quay lại đây kh?”

chứ!”

Ninh Tây Nhiêu kh hề suy nghĩ liền gật đầu trả lời:

“Lần này phụ thân nàng cùng chúng ta, chúng ta nhất định sẽ trở về. Chỉ là… kh biết sẽ mất bao lâu.”

“Vậy là bao lâu?”

Khang Quả ngước mắt đầy mong đợi, lại hỏi: “ lâu lắm kh?”

Ninh Tây Nhiêu kh biết họ sẽ bao lâu, nhưng hiểu rõ trong lòng, chuyện liên quan đến chiến tr giữa hai nước, thời gian chắc c sẽ dài.

nhẹ nhàng thở ra, trầm giọng đáp: “ lẽ một năm rưỡi chăng!”

Lâu như vậy ?

Khang Quả hít một hơi lạnh, bất lực gật đầu:

“Được ! Tuy kh biết các làm gì, nhưng cũng chúc các mọi việc suôn sẻ, sớm… sớm để phụ thân ta trở về…”

Lúc này, nàng đột nhiên cảm th trong lòng một cảm giác trống rỗng khó tả, nàng cũng kh rõ vì .

Bên này hai vội vã tạm biệt, Khang Hữu Hậu càng luyến tiếc ôm chặt l Từ Tứ Cẩm, cằm cọ cọ lên đỉnh đầu nàng, kh nỡ thở dài:

“Phu nhân, lần này chúng ta xa nhau lâu lắm, ta thật sự kh nỡ xa nàng…”

Từ Tứ Cẩm ôm chặt l eo y, gương mặt nhỏ áp vào lồng n.g.ự.c y gật đầu:

“Ta cũng kh nỡ xa , nhưng gánh vác trọng trách, nhất định hoàn thành nhiệm vụ trên vai . Nhưng nhớ thường xuyên vào Kh Gian xem bò và cừu của ta. Hy vọng khi trở về, ta thể thêm nhiều bò và cừu…”

“Nàng yên tâm !”

Y giơ tay vỗ nhẹ lên đỉnh đầu nàng:

“Ta cam đoan, chờ ta trở về sẽ để nàng trở thành đại gia nuôi trồng…”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...