Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Nữ Thú Y Xuyên Không Mở Trang Trại Ở Cổ Đại!

Chương 28:

Chương trước Chương sau

Nàng còn bỏ ra một trăm văn tiền, thuê trồng toàn bộ hai mẫu rưỡi đất mà Khang lão thái đã chia cho nàng bằng ngô, để thể tích trữ cỏ khô cho gia súc.

Nàng cũng thuê thêm hai trong làng để tr coi bò và cừu.

lẽ vì nàng đột nhiên ngân lượng, dân làng kh sợ nàng kh trả nổi tiền c nên kh ít đến ứng tuyển. Cuối cùng, nàng chọn Lý Từ, trung thực chất phác, và Lão Trang thúc, gia cảnh bần hàn.

Lão Trang thúc dưới gối kh con, thân thể lại kh tốt, một bà vợ bị liệt giường. Gia đình gần như sống qua ngày, bữa no bữa đói.

Vì lòng đồng cảm, Từ Tứ Cẩm đã giữ lão lại.

Lý Từ vừa tròn đôi mươi, được trong thôn gọi là Lý Tú Tài. là đứa trẻ được gã đàn góa vợ Lý Lão Tam nhặt được khi đang chăn trâu trên núi hai mươi năm trước. Những năm qua, Lý Lão Tam luôn khăng khăng nói là con cháu nhà quyền quý thất lạc, kh thể để chịu tủi nhục, liền dốc hết tài sản nuôi ăn học, chỉ mong một ngày kia thể lên kinh ứng thí, tương lai làm nên nghiệp lớn.

Đứa trẻ này cũng thật biết tr thủ, ba năm trước đã đỗ Hương Thí, năm ngoái lại đỗ Hội Thí, sang năm sẽ tham gia Điện Thí. Nếu đỗ đạt cao, Lý Lão Tam coi như đã được nở mày nở mặt.

cũng là một đứa trẻ biết ơn, hiểu được nhà nghèo, th cảm với cái khó của dưỡng phụ. Khi đến ứng tuyển, đã nói với Từ Tứ Cẩm rằng muốn dựa vào việc chăn trâu để kiếm đủ lộ phí lên kinh ứng thí, vì việc chăn trâu kh làm lỡ việc học của .

Với như thế, Từ Tứ Cẩm dành cho kh ít lời tán thưởng, và ngay lúc này, nàng chợt nảy ra một ý hay:

“Thiết Đản, ngươi muốn kiếm thêm một khoản bạc nữa kh?”

Thiết Đản là tên gọi lúc nhỏ mà Lý Lão Tam đặt cho . gầy gò, sắc mặt vẻ tái nhợt do thiếu dinh dưỡng, trên vẫn mặc y phục chắp vá, nhưng diện mạo sáng sủa, giọng nói cũng hiền hòa.

thận trọng gật đầu:

“Muốn, nếu kiếm thêm được chút bạc, ta thể mua t.h.u.ố.c cho phụ thân.”

“Phụ thân ngươi bị ?”

“Gần đây luôn kêu đau chân, đôi khi nửa đêm còn bị đau tỉnh giấc. Ta muốn mua t.h.u.ố.c cho nhưng lại kh chịu…”

Từ Tứ Cẩm hiểu rằng, Lý Lão Tam biết rõ gia đình kh tiền dư dả, nếu kh, ai lại muốn chịu đựng cơn đau.

Th hiểu chuyện như vậy, Từ Tứ Cẩm suy nghĩ một lát, từ tốn nói:

bệnh kh nên trì hoãn, cần chữa trị. Ngươi là học vấn, bốn nha đầu nhà ta đều kh biết chữ. Ta nghĩ, ngươi buổi sáng chăn trâu, buổi chiều về dạy chúng đọc sách biết chữ, ta mỗi tháng sẽ trả thêm cho ngươi hai lượng bạc, ngươi th thế nào?”

Mỗi tháng hai lượng bạc? Cộng thêm một lượng chăn trâu mỗi tháng, một năm là ba mươi lượng.

Như vậy kh chỉ đủ lộ phí lên kinh ứng thí, mà tiền mua t.h.u.ố.c cho phụ thân cũng .

kh cần suy nghĩ, lập tức gật đầu đồng ý:

“Được, được, đa tạ Tứ Cẩm dì chiếu cố.”

Từ Tứ Cẩm lắc đầu cười:

“Kh cần cảm ơn ta. À , ta sẽ ứng trước cho ngươi tiền c một tháng, ngươi hãy mua t.h.u.ố.c cho phụ thân ngươi trước.”

Lý Từ nàng đầy kinh ngạc:

“Tứ Cẩm dì, ta chưa từng nghe nói chưa làm đã nhận tiền bao giờ, khoản bạc này ta kh thể nhận.”

“Đứa trẻ ngốc, ngươi thể đợi, nhưng bệnh của phụ thân ngươi đợi được kh? Ngươi cứ mua t.h.u.ố.c cho phụ thân, ngày mai hãy đến làm.”

“Nhưng mà…”

Từ Tứ Cẩm ra hiệu Khang Hạnh mang ba lượng bạc tới, nàng đặt vào tay Lý Từ, cười an ủi:

“Thiết Đản, ngươi là một đứa trẻ hiếu thảo, phụ thân ngươi ngươi là phúc khí lớn của .”

Lý Từ nhận l bạc, mắt đỏ hoe lùi lại hai bước, cúi vái sâu một cái:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nu-thu-y-xuyen-khong-mo-trang-trai-o-co-dai/chuong-28.html.]

“Tứ Cẩm dì, ân đức lớn lao này, Lý Từ ta xin ghi nhớ trong lòng.”

“Đi !”

Từ Tứ Cẩm phất tay ra hiệu, Lý Từ lúc này mới quay lưng rời .

Nàng vừa định xem tiến độ xây nhà thì Khang Hạnh ghé sát tai nàng khẽ nhắc:

“Nương, Khang gia đến .”

Khang gia là những kẻ Từ Tứ Cẩm kh muốn gặp nhất, cũng là những kẻ Khang Hạnh kh muốn gặp.

th Khang lão thái dẫn theo ba nàng dâu hùng hổ x vào, Khang Quả và Khang Đào đang giám sát c việc vội vàng chạy lại, Khang Khiết đang chơi gần đó sợ nương chịu thiệt, liền chạy nh vào bếp gọi Lão thái thái Từ và Từ Đại Nha đang nấu cơm ra.

Khang lão thái liếc m thợ đang làm việc, lại th m nương con Từ gia ăn mặc sáng sủa, tức giận hừ một tiếng:

“Từ Tứ Cẩm, m ngày kh gặp, bản lĩnh của ngươi lớn thật đ. Nghe nói ngươi đã hứa gả Khang Hạnh cho ta ? Ngươi đây vừa xây nhà, vừa mua đồ, đều là dùng tiền sính lễ của Khang Hạnh đúng kh?”

Hả? Lời của Khang lão thái khiến Từ Tứ Cẩm cảm giác dở khóc dở cười.

Nàng cười lạnh một tiếng, cất cao giọng đáp:

“Tôn Tú Vinh, bạc của ta từ đâu ra dường như chẳng liên quan gì đến ngươi, ngươi quyền gì mà chạy đến nhà ta chất vấn?”

“Hừ! Khang Hạnh họ Khang, bốn nha đầu này đều họ Khang, chúng ở Khang gia ăn hại mười m năm, tiền sính lễ này chia cho ta một nửa, bằng kh thì trả lại tiền cơm mười m năm qua cho ta!”

Th Khang lão thái quả nhiên là đến gây sự, Lão thái thái Từ lập tức giận dữ quát:

“Tôn Tú Vinh, ngươi đã lớn tuổi , lại kh biết liêm sỉ thế? Năm nương con Tứ Cẩm ở nhà ngươi mười m năm là thật, nhưng cũng đã làm việc cho Khang gia mười m năm . Nếu ngươi đến đòi tiền cơm, vậy thì hãy tính luôn tiền c của năm nương con họ !”

Th Lão thái thái Từ bình thường trước mặt chỉ biết vâng dạ, kh dám thở mạnh, giờ lại dám lớn tiếng với , Khang lão thái lập tức tức giận giơ ngón tay chỉ vào bà, chất vấn:

“Ngươi là cái thá gì mà dám chỉ tay năm ngón vào chuyện nhà Khang gia ta? Đây là nhà của Khang gia, cái kẻ họ Từ ngươi l tư cách gì mà ở đây? Ta ra lệnh cho ngươi lập tức dọn ra ngoài.”

Từ Tứ Cẩm cau mày giận dữ kéo Lão thái thái Từ lại, lạnh lùng Khang lão thái, từng lời như châu ngọc mà nhắc nhở:

“Tôn Tú Vinh, ta nói với ngươi lần cuối cùng, cái sân này khi ngươi phân cho ta đã Lý Chính làm chứng, hiện giờ cái sân này đã kh còn liên quan gì đến Khang gia ngươi. Ta và bốn cô con gái của ta cũng kh còn quan hệ gì với Khang gia nữa. Bây giờ các ngươi lập tức cút ra ngoài, nếu kh ta sẽ động thủ.”

“Ngươi dám…”

Khang lão thái c.ắ.n chặt môi, quay sang căn dặn ba nàng dâu phía sau:

“Nàng dâu thứ hai, thứ ba, thứ tư, cái sân này là của Khang gia, th thứ gì tốt thì l về cho ta.”

Triệu Thu Cúc và Hứa Tiểu Đan đang chờ thời cơ lập tức xắn tay áo lên, bày ra dáng vẻ hận kh thể lột sạch quần áo mới trên m nương con Từ Tứ Cẩm.

Lưu Chiêu Đệ thì chút sợ hãi, cúi đầu đứng yên tại chỗ. Khang lão thái quay đầu kéo nàng ta một cái, quát lớn:

“Ta bảo các ngươi động thủ, kh nghe th ?”

Lưu Chiêu Đệ th thế, chỉ đành bất mãn, miễn cưỡng lê bước theo sau hai tẩu tẩu. Bốn nha đầu th vậy, nhao nhao tìm c cụ vừa tay, nhưng bị Từ Tứ Cẩm ngăn lại:

“Tất cả đừng động.”

Ánh mắt nàng toát lên vẻ kiên định chưa từng . Vì Khang gia đã nhiều lần tới gây rối, nếu nàng kh cho chúng một bài học, chúng sẽ kh biết nàng lợi hại đến mức nào.

Nàng xắn tay áo lên, giơ hai tay ra hiệu:

“Khang Hạnh, dẫn các , Lão lão và Đại Di lui ra phía sau. Hôm nay là chuyện giữa nương và Khang gia, nương sẽ tự giải quyết.”

“Nương…” Khang Quả lo lắng nàng: “Nương, họ ba , nương làm một được? Con cùng nương.”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...