Nữ Thú Y Xuyên Không Mở Trang Trại Ở Cổ Đại!
Chương 39:
Từ Tứ Cẩm nắm c.h.ặ.t t.a.y Khang Lão Tam kh bu, Khang Lão Tam đã đau đến mồ hôi đầm đìa. Nàng thì thủng thẳng, dịu giọng nói:
“Ngươi kh muốn chúng ta báo quan cũng được, trước hết hãy để Triệu Thu Cúc và Hứa Tiểu Đan quỳ xuống dập đầu tạ tội với ta ba cái, sau đó Khang gia các ngươi bồi thường gấp ba lần giá trị số gà bị mất. Chuyện này coi như xong. Bằng kh, chúng ta sẽ gặp nhau ở nha môn.”
Nghe th câu ‘bồi thường gấp ba’, những mất gà lập tức như được tiếp thêm sinh lực, nhao nhao hò hét theo:
“Đúng, bồi thường gấp ba, nếu kh thì báo quan.”
“Kh bồi thường gấp ba thì báo quan…”
“……”
Khang Lão Thái đỏ ngầu hai mắt, giận dữ trừng Từ Tứ Cẩm, mặt mũi âm trầm, dù lòng kh cam tình kh nguyện, bà ta vẫn gật đầu:
“Được, ta đồng ý.”
‘Nương, kh thể đồng ý với nàng ta!’
Triệu Thu Cúc và Hứa Tiểu Đan cùng tiến lên, ra sức lắc đầu phản đối:
“Nương, tại lại bắt chúng ta quỳ xuống dập đầu với nàng ta? Chúng ta kh quỳ, chuyện này là bảo chúng con…”
“Bốp!”
Th Triệu Thu Cúc sắp nói ra sự thật, Khang Lão Thái giơ tay đ.á.n.h Triệu Thu Cúc một bạt tai, lớn tiếng nhắc nhở:
“Câm miệng! Đồ kh biết ều, mau quỳ xuống!”
Thế nhưng Triệu Thu Cúc lại cứng đầu kh chịu quỳ. Khang Lão Nhị vội vàng kéo tay áo nàng ta thương lượng:
“Thu Cúc, ai bảo chúng ta sai trước, chỉ cần mọi kh báo quan, quỳ thì quỳ thôi!”
“Cút sang một bên!”
Nàng ta bực bội hất tay Khang Hữu Tài ra, ánh mắt như d.a.o Từ Tứ Cẩm, hận kh thể lóc thịt nàng.
Cổ tay Khang Lão Tam thực sự đau buốt, trán đã nổi đầy gân x.
Th Triệu Thu Cúc và Hứa Tiểu Đan vẫn còn do dự, khó khăn phun ra m chữ về phía Hứa Tiểu Đan:
“Còn kh… mau quỳ xuống.”
Th phu quân của đã tức giận đến mức này, Hứa Tiểu Đan lập tức ‘phịch’ một tiếng quỳ xuống trước mặt Từ Tứ Cẩm. Nàng ta kéo ống quần Triệu Thu Cúc, thì thầm:
“Quỳ , nếu báo quan, chúng ta kh kết cục tốt đâu.”
Triệu Thu Cúc đương nhiên biết, nếu thật sự báo quan, thì kh chỉ đơn giản là dập đầu ba cái, kh khéo còn bị đ.á.n.h đòn ngồi tù.
Quỳ trước ai nàng ta cũng chịu, nhưng nàng ta kh muốn quỳ trước Từ Tứ Cẩm, phụ nữ trước đây ở trước mặt nàng ta còn chẳng khác gì con kiến, giờ lại dám ngồi trên đầu nàng ta. Mặt nàng ta lúc này còn đen hơn đáy nồi.
“Quỳ xuống.”
Th nàng ta vẫn còn do dự, Khang Lão Thái nghiến răng, kẽ răng rít ra hai chữ đầy nghiêm khắc.
Th mọi đều đổ dồn ánh mắt vào , Triệu Thu Cúc chỉ muốn nh chóng giải quyết chuyện này, nàng ta dứt khoát nghiến răng, nhắm mắt lại, quỳ sụp xuống đất, hướng về phía Từ Tứ Cẩm mà ‘bộp bộp bộp’ dập ba cái đầu thật mạnh, sau đó đứng dậy x ra khỏi đám đ, chạy về nhà.
Chuỗi hành động liên tiếp của nàng ta khiến Hứa Tiểu Đan quỳ bên cạnh nhất thời kh phản ứng kịp. Tuy nhiên, nàng ta cũng nh chóng dập đầu ba cái với Từ Tứ Cẩm đứng dậy trở về phòng.
Xả được cơn nghẹn trong lòng, Từ Tứ Cẩm bu cổ tay Khang Lão Tam ra đồng thời dùng lực đẩy mạnh một cái. Khang Lão Tam loạng choạng, may mà Khang Lão Tứ chạy đến đỡ, mới kh bị ngã.
Khóe miệng Từ Tứ Cẩm cong lên một nụ cười đắc ý, nàng quay đầu mọi :
“Kẻ trộm gà đã bị bắt, cơn giận của ta cũng đã được xả. Khang gia đã đồng ý bồi thường gấp ba, chuyện còn lại, chư vị tự giải quyết nhé!”
Nói xong, nàng vừa vuốt ve Tiểu Hoa trong lòng, vừa Lý Từ: “Chúng ta thôi!”
Mọi vội vàng dạt ra nhường đường. Hai và một con mèo, hiên ngang bước , rời khỏi Khang gia.
Mãi cho đến khi ra khỏi cổng lớn Khang gia, Lý Từ mới dùng giọng ệu đầy kính phục nói:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nu-thu-y-xuyen-khong-mo-trang-trai-o-co-dai/chuong-39.html.]
‘Tứ Cẩm dì, rốt cuộc dì làm thế nào tra ra chuyện này là do Khang gia làm? Còn con mèo Tiểu Hoa này nữa, nó vẻ hợp tác với dì, chẳng lẽ dì thật sự thể nói chuyện với động vật ?’
Từ Tứ Cẩm hài lòng vuốt ve Tiểu Hoa trong lòng, đắc ý cười nói:
“Đương nhiên , dì Tứ Cẩm của ngươi được thần tiên ểm hóa, biết nhiều thứ lắm. Sau này, Tiểu Hoa chính là một thành viên trong nhà chúng ta.”
Từ Tứ Cẩm tâm trạng cực kỳ tốt, bước cũng nhẹ nhàng hơn nhiều.
Nàng kh chỉ dùng nửa buổi sáng để giúp mọi tìm ra kẻ trộm gà, mà còn đòi lại được tiền bồi thường gấp ba. Dân làng bắt đầu tin rằng nàng thực sự là được thần tiên ểm hóa, thái độ của mọi từ nghi ngờ và dò xét đã chuyển thành kính phục và khen ngợi kh ngớt.
vui thì ắt buồn. Lúc này, Khang gia ngồi vây qu, đống gà c.h.ế.t, từ sự mừng thầm ban đầu đã chuyển thành oán hận.
Triệu Thu Cúc vì bị Khang Lão Thái đ.á.n.h một bạt tai, sau khi làm loạn trong Khang gia một hồi, về nhà bắt đầu đập phá đồ đạc. Nàng ta đập nát mọi thứ thể đập trong nhà, còn lớn tiếng tuyên bố muốn về nhà nương đẻ tìm đại ca đòi lại c bằng, muốn hòa ly với Khang Lão Nhị. Điều này khiến Khang Lão Nhị sợ hãi kh thôi.
chạy tới chạy lui giữa nhà Khang Lão Thái và nhà ba chuyến, lúc thì thương lượng với Triệu Thu Cúc đừng làm loạn nữa, lúc thì hỏi Khang Lão Thái làm bây giờ.
Khang Lão Thái lúc này đang chất chứa cơn giận và sự hận thù dành cho Từ Tứ Cẩm.
Nếu trước đây bà ta chỉ là chán ghét Từ Tứ Cẩm, thì từ giờ trở , bà ta bắt đầu hận nàng, hận đến mức muốn nàng c.h.ế.t.
Bà ta đã cho Lưu Chiêu Đệ dò la, biết chuyện Từ Tứ Cẩm là xúi giục Lý Chính và mọi đến Khang gia bắt kẻ trộm gà. Vì vậy, lúc này, bà ta đổ mọi lỗi lầm lên đầu Từ Tứ Cẩm.
Cứ nghĩ đến Từ Tứ Cẩm là bà ta lại hận, hận đến nghiến răng nghiến lợi, nắm chặt hai nắm đấm.
“Nương, những con gà này còn ướp muối kh?”
Lưu Chiêu Đệ dè dặt hỏi. Khang Lão Thái lập tức mắng xối xả:
“Ướp muối ướp muối, ngươi chỉ biết ăn, còn biết làm gì nữa?”
Lưu Chiêu Đệ tủi thân lí nhí:
“Chuyện này đâu do con làm, quát tháo con làm gì?”
Th Lưu Chiêu Đệ, mà thường ngày chẳng bao giờ dám cãi lại bà ta, nay cũng dám đối đáp, Khang Lão Thái càng thêm bực bội. Bà ta bật dậy khỏi ghế, chỉ tay vào nàng ta mắng:
“Chuyện này kh do ngươi làm nhưng ngươi ăn ít ? Được lợi thì ngươi được chia ít kh? Đi! Đem hết số gà này chặt ra, ướp muối cẩn thận.”
Lưu Chiêu Đệ ‘dạ’ một tiếng, xách m con gà ra ngoài.
Hứa Tiểu Đan th thế, cũng lén lút xách m con gà theo.
Khang Lão Nhị lại khẩn khoản cầu xin:
“Nương, đ.á.n.h Thu Cúc trước mặt bao nhiêu , khó trách nàng ta giận đến thế, vẫn nên xin lỗi nàng ta một tiếng !”
Nếu là ngày thường, Khang Lão Thái nhất định sẽ dỗ dành nàng ta.
Nhưng hôm nay bà ta mất trắng hơn mười lượng bạc, lửa giận trong lòng còn chưa nguôi, đâu tâm trí xin lỗi con dâu?
Bà ta giận tím mặt, hất tay với ba đứa con trai:
“Cút hết ra ngoài!”
“Nương, Thu Cúc sắp đập nát nhà , làm đây?”
“Cút ra ngoài…”
Khang Lão Thái tức giận cầm chổi lên. Ba đứa con trai th vậy, đều ba chân bốn cẳng chạy ra ngoài. Khang Lão Thái đóng sầm cửa phòng lại, một ở trong nhà ôm cục tức.
Bên Triệu Thu Cúc đã đập vỡ m cái bát, m cái đĩa, nhưng Khang Lão Thái vẫn chưa xuất hiện.
Nàng ta kiễng chân ra ngoài cửa sổ, th Khang Lão Nhị hai tay đút vào ống tay áo, cúi gằm mặt quay về.
Th kh tìm được Khang Lão Thái đến xin lỗi , Triệu Thu Cúc chuẩn bị sẵn cái bát sứ trong tay. Ngay khi Khang Lão Nhị vừa đặt chân vào cửa, ‘rắc’ một tiếng, cái bát vỡ tan dưới chân , khiến ‘á’ một tiếng, vội vàng lùi lại m bước.
Th bên trong kh còn động tĩnh, mới nhẹ nhàng thò đầu vào , dịu giọng khuyên nhủ:
“Thu Cúc, nàng đừng giận nữa, bát sứ này đắt lắm, làm vỡ lại mua cái mới.”
“Mua cái đầu ngươi ! Ta đập hết , bảo nương ngươi mua cái mới! Ai bảo bà ta đ.á.n.h ta!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.