Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Nữ Thú Y Xuyên Không Mở Trang Trại Ở Cổ Đại!

Chương 6:

Chương trước Chương sau

Từ Tứ Cẩm đưa bốn nha đầu đến căn viện tồi tàn phía đ thôn. cỏ dại giăng đầy sân, mạng nhện chằng chịt, cùng cánh cổng chỉ cần chạm vào là đổ và những ô cửa sổ gió lùa tứ phía, năm nương con kh khỏi sầu muộn.

Từ Tứ Cẩm là đầu tiên bất lực mở lời:

“Các nha đầu, từ nay về sau, đây chính là nhà của chúng ta. Dù nó đổ nát thế nào, vẫn tốt hơn vạn lần cảnh sống nhờ vả khác.”

Khang Hạnh rụt rè liếc Từ Tứ Cẩm, nhỏ giọng nói:

“Nương, đều tại con, hại mọi khổ sở.”

Từ Tứ Cẩm lắc đầu cười khổ,

“Nha đầu ngốc, nếu việc ở đây là vì con, vậy thì việc chúng ta ở nhà củi mười năm cũng là vì con ?”

Khang Khiết bực bội lẩm bẩm:

“Chúng ta ở trong nhà củi mười năm là vì cái cha bất tài vô dụng đó. Nương, đợi ta về, chúng ta quyết kh cho bước chân vào cửa nhà mới này.”

Khang Đào cũng gật đầu đồng tình:

, chúng ta kh cha như . chưa bao giờ quan tâm đến sống c.h.ế.t của chúng ta, tự ra ngoài sống những ngày tiêu d.a.o tự tại .”

Khang Quả thất vọng nhắc nhở:

“Các tỷ kh hiểu phụ thân đâu. Với tính cách của , cho dù may mắn sống đến giờ, thì cũng chỉ là kẻ ăn xin ngoài phố, làm gì ngày tháng tiêu dao...”

Môi Từ Tứ Cẩm thoáng hiện lên một độ cong chỉ nàng mới hiểu, cười khẩy ngắt lời m nha đầu:

“Các con, cha đó của các con dù c.h.ế.t hay sống, chúng ta cứ xem như đã c.h.ế.t. Cho dù một ngày thực sự trở về, chúng ta cũng kh cho bước vào cửa nhà này. kh màng sống c.h.ế.t của mẫu t.ử chúng ta, các con cũng hãy xem như kh cha này.”

Từ nay về sau, nàng chỉ xem là một quả phụ dẫn bốn nha đầu qua ngày.

Lúc hoàng hôn, năm nương con cuối cùng cũng nhổ sạch cỏ dại trong sân, và đồ đạc Khang gia chia cho họ cũng vừa được đưa đến.

mang đồ đến là Khang Hữu Tài, lão Nhị của Khang gia. tính cách nhu nhược nhất trong năm đệ, dân làng thường gọi là Khúc Gỗ Lì. C việc vừa tốn sức lại kh được lòng ai này, tự nhiên kh ai muốn làm, nên đành giao cho .

đ.á.n.h xe bò đứng ở cổng lớn, nhón chân năm nương con đang bận rộn trong sân, ngượng ngùng gọi một tiếng:

‘Vợ lão Ngũ...”

Nghe th tiếng , Từ Tứ Cẩm và các con dừng tay, cùng nhau ra cổng. Khang Hữu Tài đưa cho Từ Tứ Cẩm một mảnh gi thô, trầm giọng nói:

“Đây là hưu thư Khang gia cấp cho ngươi, và cả những thứ mẫu thân ta chia cho các ngươi nữa. Nương ta bảo ta chuyển lời với ngươi, từ nay về sau, năm nương con các ngươi và Khang gia kh còn bất kỳ quan hệ gì nữa. Các ngươi... tự cầu phúc cho !”

Nói xong câu này, Khang Hữu Tài liền quay bước như thể muốn chạy trốn.

Từ Tứ Cẩm nắm chặt hưu thư trong tay, chợt cảm th một nỗi nhẹ nhõm như trút được gánh nặng.

Bốn nha đầu những thứ trên xe bò, lại vòng qu xe một vòng, Khang Đào là đầu tiên lớn tiếng kêu lên:

“Nương, con bò này là con bé tuổi nhất, gầy nhất Khang gia, lại là bò cái nữa. Nó căn bản kh thể cày bừa, bọn họ thật là thất đức quá mức.”

Khang Khiết từ trên xe bò l xuống một cái thùng gỗ bị nứt, giơ lên dưới ánh mặt trời, giận dữ cầm trong tay mắng:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nu-thu-y-xuyen-khong-mo-trang-trai-o-co-dai/chuong-6.html.]

“Thùng nước này bị nứt , làm mà đựng nước được chứ?”

Khang Quả l xuống một cái muỗng và m cái bát sứt mẻ từ trên xe, nghiến răng bĩu môi nói:

“M cái bát vỡ này cứ để mãi trong nhà kho, còn cái muỗng này thì cán đã gãy , bà nội lại xấu xa đến thế?”

“Phì phì phì...”

Khang Đào phun m tiếng vào Khang Quả, lớn tiếng nhắc nhở:

“Nhị tỷ, tỷ kh nghe Nhị thúc vừa nói , sau này chúng ta kh còn dính líu gì đến Khang gia nữa, tỷ kh được gọi bà ta là bà nội nữa.”

Khang Khiết cũng hậm hực phụ họa:

“Đúng vậy, bà ta kh bà nội của chúng ta, bà ta chưa bao giờ xem chúng ta là Khang gia cả. Tỷ xem, nồi niêu bát đĩa chia cho chúng ta, kh cái nào dùng được, bò chia cho chúng ta thì kh thể làm việc, đất chia cho chúng ta là mảnh đất tệ nhất. Nếu kh chúng ta mang hành lý đến trước, số đồ này cũng sẽ bị bà ta bóc lột sạch. Khang gia đúng là một lũ lòng lang dạ sói.”

Nghe m nha đầu than vãn bất bình, Từ Tứ Cẩm bất lực cười khổ một tiếng, an ủi:

“Thôi được các con, cuộc sống tốt đẹp do chính phấn đấu mới được. Hiện tại những thứ này chỉ là tạm thời, chúng ta sẽ sớm đổi hết tất cả.”

Vừa nói, nàng vừa dắt bò vào sân, gọi các con dỡ xe.

Nàng đã sớm đoán Tôn Tú Vinh sẽ chia cho nàng con bò nhỏ và gầy nhất này, cũng đoán bà ta sẽ chia cho nàng mảnh đất cằn cỗi, qu năm kh thu hoạch. Nhưng nàng kh ngờ, ngay cả những vật dụng nhỏ nhặt như nồi niêu xoong chảo, bà ta cũng chọn thứ tồi tàn nhất mà chia cho nàng.

Tuy những thứ này bị vỡ nứt, nhưng tạm thời cũng thể dùng được, sau này đổi cũng chưa muộn.

Về phần con bò kia, tuy nó gầy yếu, nhưng may mắn là bò cái. Một con bò cái thể sinh sản bình thường, Tôn Tú Vinh sẽ kh đời nào chia cho nàng. Bà ta chia cho nàng một con bò cái gầy gò, nhỏ bé thế này, cũng hợp với tác phong làm việc của bà ta.

Các nàng vừa dỡ hết đồ trên xe xuống, Khang Hạnh chuẩn bị dỡ xe bò thì con bò cái kia đột nhiên kêu lên vài tiếng. Khang Hạnh kh vui nhặt một cái gậy gỗ quật nó một cái, miệng lầm bầm:

“Việc nhà còn kh làm nổi, ngươi còn mặt mũi mà kêu gào à?”

Từ Tứ Cẩm th vậy, vội vàng ngăn lại:

“Hạnh, đừng đ.á.n.h nó. Con cùng các sắp xếp đồ đạc , ta xem xem nó kêu cái gì.”

Dựa theo kinh nghiệm kiếp trước, tiếng kêu đầy phấn khích và bồn chồn của bò cái này, phần lớn là do nó đang trong thời kỳ động dục.

Con bò cái nhỏ này tuy gầy yếu, nhưng đã được hai năm tuổi, theo tuổi tác, nó thể bắt đầu phối giống lần đầu .

Từ Tứ Cẩm thầm đoán trong lòng, lẽ vì nó quá nhỏ bé, lại bị nhốt ở góc chuồng, nên kh ai để ý đến nó, cũng kh ai biết nó đã động dục, bằng kh Khang gia sẽ kh tốt bụng đưa nó đến cho nàng.

Nàng tháo xe ra, lợi dụng lúc các con đang bận rộn, lén kiểm tra một chút. Nàng vui mừng phát hiện con bò này rõ ràng đang ở giai đoạn động d.ụ.c cao ểm, bây giờ chính là lúc phối giống.

Thật kh ngờ, con bò cái chẳng m thu hút này, lại mang đến cho nàng một niềm vui bất ngờ lớn đến vậy.

Căn nhà này tuy đổ nát, nhưng sân lại lớn, phía sau còn một khu vườn rộng, chỉ là qu năm bỏ hoang nên cỏ dại đã mọc um tùm.

Nàng dắt bò cái đến hậu viện, tìm một chỗ trống buộc nó lại, về phòng gọi Khang Hạnh và Khang Đào l nước, còn nàng thì ở lại đây nhóm lửa.

Việc thụ tinh nhân tạo cho gia súc ở thời cổ đại này sẽ kh được chấp nhận, nàng làm lén lút sau lưng mọi , bằng kh các con sẽ nghĩ nàng thực sự bị trúng tà mất.

Một lát sau, một nồi nước nóng đã đun xong. Nàng bảo Khang Hạnh và Khang Quả ở bếp nấu cơm, bảo Khang Đào và Khang Khiết về phòng trải giường, còn nàng thì mang nước nóng ra hậu viện.

Nàng l Hộp Thuốc Thú Y ra, l găng tay dùng một lần, trước hết khử trùng cho bò, sau đó l kẹp, mở Bình Trữ Tinh Dịch, nh chóng l t.i.n.h d.ị.c.h bò đực bên trong ra, đặt vào chậu nước ấm lắc tan, cắt mở niêm phong, đặt vào dụng cụ.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...