Nữ Thú Y Xuyên Không Mở Trang Trại Ở Cổ Đại!
Chương 80:
Khang gia
Khi Khang Hữu Siêu trở về Khang gia, Khang gia đang oán trách và nguyền rủa Từ Tứ Cẩm. th đột ngột trở về, họ càng khóc lóc t.h.ả.m thiết kể khổ với .
Khang lão thái mở lời đầu tiên, vừa lau nước mắt vừa khóc lóc kể lể,
“Hữu Siêu à, nếu con về chậm một bước, cả nhà ta sẽ bị Từ Tứ Cẩm đ.á.n.h c.h.ế.t, khi đó con sẽ kh th nương nữa.”
Triệu Thu Cúc tiếp lời:
“Đại ca, Từ Tứ Cẩm suýt nữa động thủ đ.á.n.h nương. Đại ca đòi lại c bằng cho nương mới được!”
Tất cả Khang gia xúm lại, bắt đầu nhao nhao kể tội Từ Tứ Cẩm,
“Cái đ.á.n.h này chúng ta kh thể chịu uổng được, Đại ca, làm chủ cho chúng ta.”
“Đại ca đã về, chính là xương sống của chúng ta. đòi lại c bằng, để huyện thái gia bắt Từ Tứ Cẩm ngồi tù…”
“…”
Tiếng kêu than tố cáo của mọi lẫn lộn vào nhau, khiến sắc mặt Khang Hữu Siêu càng lúc càng khó coi.
“Đừng ồn ào.”
Kể từ khi bước vào sân này, còn chưa kịp uống một ngụm nước, đã nghe nhà lải nhải kh ngừng. thực sự cảm th vô cùng phiền phức.
Khang gia im lặng. nghiêm mặt hỏi một câu,
“Kẻ nào gọi ta trở về chịu tang? Tang ở đâu? Bảo ta chịu tang cho ai?”
Lời này vừa thốt ra, tất cả mọi đều sững sờ tại chỗ.
Khang lão thái tiến lại gần , mặt mày hớn hở, cười ha hả,
“Hữu Siêu à, vốn dĩ nương sắp c.h.ế.t , nhưng lại khỏe lên. Giờ thì kh nữa , con xem, nương vẫn cường tráng lắm. Con nên vui mừng cho nương chứ.”
Nghe vậy, sắc mặt Khang Hữu Siêu lập tức đại biến,
“Ta xin nghỉ triều đình với d nghĩa về nhà chịu tang. Bây giờ tang kh chịu thành, bảo ta về kinh thành giải thích với triều đình thế nào đây? Quãng đường xa xôi như vậy, ta trở về một chuyến dễ dàng ?”
“Ta biết con kh dễ dàng, nhưng nương đã m năm kh gặp con , nương nhớ con. Nghe nói con sắp về, bệnh của nương liền khỏi ngay.”
Mặc dù Khang lão thái nói vậy, sắc mặt Khang Hữu Siêu vẫn khó coi. Khang lão nhị kh nhịn được, tiến lên ngây ngô oán trách:
‘Đại ca, đệ khó khăn lắm mới về được một lần, th nương chưa c.h.ế.t, lại kh vui? Chẳng lẽ đợi nương c.h.ế.t mới vui lòng?’
“Nhị ca…”
Khang lão tam vội vàng dùng khuỷu tay thúc vào ,
“Đại ca vừa mới về, đừng nói lời như vậy. Đại ca chắc c là th nương khỏe mạnh nên vui mừng đ thôi.”
Th sự việc đã đến nước này, Khang Hữu Siêu cũng chẳng còn tâm trí để tính toán thêm nữa. lập tức lạnh mặt gật đầu,
“Ta kh nhiều thời gian. Nếu nương đã vô sự, ta xin trở về ngay.”
“Hữu Siêu…”
Khang lão thái vội vàng tiến lên ngăn lại,
“Con vừa mới về, chưa kịp ăn một miếng cơm đã ? Dù cũng ở lại nhà hai hôm . Còn nữa, cái con Từ Tứ Cẩm kia, con xem nàng ta đ.á.n.h nhà chúng ta thành ra cái dạng gì , con quản thúc nàng ta chứ!”
Khang Hữu Siêu nhíu chặt mày, khó chịu bà ta,
“Nương, ta bận rộn việc c, đâu rảnh lo chuyện vặt này. Về chuyện của Từ Tứ Cẩm, đợi Ngũ đệ trở về, các tự giải quyết .”
Để lại câu này, xoay muốn . Đúng lúc này, Khang Hữu Hậu từ cổng chạy vào, hớn hở gọi:
“Đại ca, thật sự đã về ?”
Y chạy thẳng đến trước mặt Khang Hữu Siêu, đưa tay chuẩn bị ôm l nhưng bị Khang Hữu Siêu giơ tay ngăn lại,
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nu-thu-y-xuyen-khong-mo-trang-trai-o-co-dai/chuong-80.html.]
“Lão Ngũ, đệ về từ đâu vậy? Cả toàn bụi bẩn, bẩn thỉu c.h.ế.t được.”
Khang Hữu Hậu kh nhận ra được sự khác thường trong mắt và vẻ chê bai trên mặt .
Dù khi còn nhỏ, y và Đại ca mối quan hệ tốt nhất. Trong mười năm xa nhà, y nhớ nhung nhất chính là Đại ca.
Y cho rằng Đại ca cũng nhất định là nhớ y nhất.
Nhưng ều khiến y thất vọng là, khi y đưa tay vỗ nhẹ vào vai Khang Hữu Siêu, Khang Hữu Siêu lại cau mày khó chịu, đưa tay phủi vai m cái với vẻ cực kỳ ghét bỏ và nói:
“Y phục này của bổn quan do Từ đại nhân ở Hộ bộ ban thưởng, cực kỳ quý giá, kh thể chạm vào, Ngũ đệ nên giữ phong thái trang nghiêm một chút!”
Chuyện này...
Lời nói của Khang Hữu Siêu khiến Khang Hữu Hậu sững sờ tại chỗ.
rõ ràng là đang chê bai y, kh chút tình cảm đệ nào dành cho em trai đã xa cách nhiều năm này.
“Đại ca…”
Y thoáng nghĩ lẽ là đã nghĩ quá nhiều, Đại ca kh như vậy.
Y ngượng ngùng gãi đầu, “ đệ chúng ta nhiều năm kh gặp, lần này về cùng nhau uống một trận thỏa thuê.”
“Ta kh rảnh. Nếu nương đã vô sự, ta khởi hành về kinh thành ngay.”
Sự lạnh nhạt trong lời nói của khiến Khang Hữu Hậu nhất thời kh phản ứng kịp.
lại thay đổi ? Khác hẳn so với trước kia?
“Đại ca, lại gấp gáp như vậy?”
Hiện giờ thiên hạ thái bình, dịch bệnh cũng vừa qua . Ngay cả đại tướng quân như Ninh Tây Nhiêu còn nhàn rỗi, là một quan Lục phẩm lại bận rộn đến mức này ?
Vì trận dịch này, Khang Hữu Hậu trở về kinh thành còn chưa kịp gặp Hoàng thượng, cũng chưa kịp xin Hoàng thượng ban thưởng.
Sau khi dịch bệnh cơ bản được kiểm soát, y lại nhận được thư nhà báo nương bệnh nặng, gọi y về chịu tang, y lại lập tức phi ngựa về nhà, ngay cả phần thưởng của Hoàng thượng cũng chưa kịp nhận.
Sau khi trở về biết nương vô sự, y đã nghĩ sẽ tụ họp cùng m đệ, nào ngờ, Đại ca lại đối diện với y bằng vẻ mặt lạnh lùng như thế này.
Ước chừng ba vị ca ca còn lại y cũng kh m thân thiện, nhưng dù bọn họ cũng là ca ca ruột của y, y kh muốn so đo với họ.
Y cười gượng gạo,
“Nhị ca, Tam ca, Tứ ca, các làm vậy?”
Khang lão tam giơ tay chỉ vào Khang Hữu Hậu, bực bội mắng:
“Lão Ngũ, ngươi còn mặt mũi hỏi chúng ta làm ư? Từ Tứ Cẩm vừa đến suýt chút nữa đã đ.á.n.h c.h.ế.t cả nhà chúng ta. Ngươi về Long Nham thôn lại tìm nàng ta trước. Ngươi muốn hỏi xem chúng ta bị nàng ta đ.á.n.h c.h.ế.t hay kh? Hay là ngươi đang thèm thuồng chiếm đoạt gia sản Khang gia đ chứ!”
Chuyện này...
Lời nói của Khang lão tam khiến Khang Hữu Hậu hoang mang.
Từ Tứ Cẩm chưa từng nói với y về chuyện nàng đ.á.n.h Khang gia!
Th y ngây ra đó, Khang lão tứ tiếp tục oán trách:
“Ngươi xem vết thương trên mặt ta, xem chân Tam tẩu, còn răng của Tứ ca ngươi nữa… Mỗi trong nhà ta đều bị thương nặng nhẹ khác nhau. Hôm nay ngươi kh đưa Từ Tứ Cẩm đến trước mặt chúng ta dập đầu nhận lỗi, tự vả một trăm… kh, hai trăm cái miệng, chúng ta sẽ kh nhận ngươi làm đệ đệ nữa, nương cũng kh con trai là ngươi, Khang gia cũng sẽ kh nhận ngươi.”
Lời này thật độc địa. Y cũng tin rằng Từ Tứ Cẩm thể làm ra chuyện như vậy, nhưng nàng là nguyên tắc, nàng sẽ kh vô cớ động thủ đ.á.n.h .
Nghĩ đến đây, y bất lực nhún vai,
“Tính tình nương t.ử ta quyết liệt, chắc c là đã gặp chuyện gì khiến nàng kh thể giải tỏa, kh thể nghĩ th, quá mức tức giận, nếu kh nàng sẽ kh động thủ.”
“Khang lão Ngũ, ngươi nói lời này là ý gì?”
Triệu Thu Cúc tức đến mức l mày dựng đứng, trợn mắt y,
“Nàng ta đ.á.n.h chúng ta bị thương, ngươi kh những kh nói lời an ủi, còn che chở cho nàng ta. Ngươi còn là Khang gia kh?”
“Tam tẩu, tuy Từ Tứ Cẩm tính tình kh tốt lắm, nhưng nàng là giảng đạo lý. Hơn nữa, thân thể nàng ta yếu ớt như vậy, nàng ta thể một thân một đ.á.n.h tg nhiều như các ? Các dù muốn vu oan cho nàng ta, cũng tìm một lý do hợp lý chứ!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.