Nữ Tướng Quân
Chương 14:
17.
Nhị thúc lén lút gặp Võ Ninh Hầu.
Ta nhận được tin, liền dẫn theo thân binh vây qu trà lầu.
Một cước đá văng cửa gian phòng bọn họ đang gặp mặt. editor: bemeobosua. Trước sức mạnh tuyệt đối, mọi âm mưu qu/ỷ kế đều là hổ gi.
"Nhị thúc và Võ Ninh Hầu mưu toan hãm hại bổn tướng quân. đâu, áp giải bọn họ đến Đại Lý Tự!"
Võ Ninh Hầu giận dữ nói:
"Lý Th Tầm, ta và nhị thúc ngươi là th gia, gặp nhau uống trà, ngươi đột nhiên x vào, lại còn muốn đưa chúng ta đến Đại Lý Tự, trong mắt ngươi còn vương pháp kh?!"
Ta xòe hai tay ra: "Các mưu hại ta."
Võ Ninh Hầu hỏi: "Ngươi bằng chứng kh? Ngươi đang vu oan cho quan lại triều đình!"
Ta hờ hững nói: " vu oan hay kh, sau khi xét xử, chẳng sẽ rõ ràng ."
Võ Ninh Hầu tức đến dậm chân: "Muốn thêm tội, sợ gì kh cớ!"
Nhị thúc nói: "Th Tầm, ta và Trần Hầu gia chỉ ngồi trò chuyện, con x vào rầm rộ như vậy, chẳng để ngoài chê cười Lý gia chúng ta ?"
Ta cười lạnh: "Vậy thì cứ để họ chê cười , ta kh ngại đâu, nhị thúc."
Võ Ninh Hầu gào lên: "Lý Th Tầm, ta sẽ vào cung hạch tội ngươi!"
Nhị thúc lại khuyên: "Th Tầm, chúng ta trước sau vẫn là một nhà, vinh nhục nhau."
Ta đưa tay tát cho ta một cái.
Nhị thúc ôm nửa bên mặt, kh dám tin ta: "Ta là nhị thúc của con, là trưởng bối của con! Con dám đ/ánh ta, kh sợ trời giáng sấm sét ?"
"Nhị thúc, kh chừng phụ thân và tổ phụ ở trên trời linh thiêng, sẽ giáng sấm sét g/iết c/hết trước."
Nói , ta còn đá thêm cho ta một cước.
"Cái tát vừa là thay tổ phụ đ/ánh, cú đá này là thay phụ thân đá."
18.
Ngự sử hạch tội ta, giữa ban ngày ban mặt đ/ánh đ/ập thúc phụ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nu-tuong-quan/chuong-14.html.]
Ta quỳ trước mặt Hoàng thượng, lưng thẳng tắp.
"Tâu Hoàng thượng, nhị thúc của thần kh chỉ xúi giục tổ mẫu gả của thần cho kẻ c tử bột của Võ Ninh Hầu phủ, mà còn chỉ thị nhị thẩm mưu hại mẫu thân.”
"Thần ở ngoài chinh chiến, chín lần ch/ết một lần sống trở về, thứ đợi thần lại là phụ thân đã mất ba năm, mẫu thân bị bức lui về am đường, suýt mất mạng, bị đẩy vào hố lửa, chịu sự ngư/ợc đ/ãi của nhà chồng.”
"Hoàng thượng, thần kh cầm đ/ao ch/ém ch/ết bọn họ, đã là kiềm chế ."
"Nhưng ngươi cũng kh thể giữa chốn đ , đ/ánh đ/ập thúc phụ ruột thịt!"
Nghe th một câu trách mắng vẻ như "giận sắt kh thành thép" như vậy, ta thầm thở phào nhẹ nhõm.
Đánh cược tg .
"Hoàng thượng, kh xứng làm thúc phụ của thần! Thần muốn đo/ạn tuyệt qu/an hệ với !"
Kh đo/ạn tuyệt q/uan hệ, làm thể gán cho một tội d?
Hoàng thượng im lặng một lúc lâu, nói: "Tổ mẫu của ngươi vẫn còn sống."
"Khởi bẩm Hoàng thượng, tổ mẫu của thần... lẽ còn muốn đuổi thần ra khỏi gia môn."
Một lúc lâu sau, Hoàng thượng mới nói: "Thôi được, đây dù cũng là chuyện gia đình của ngươi, trẫm sẽ kh nhúng tay vào nữa."
"Tạ ơn Hoàng thượng!"
Ta cúi lạy thật sâu, sau khi dập đầu, khóe môi khẽ cong lên. editor: bemeobosua. Khi ra khỏi cung, ta gặp Ngự sử.
đang chuẩn bị vào cung.
Ta mở lời: "Cẩm Ngự sử nghe tin tâu việc, Hoàng thượng đang vui lắm."
ngoài nghe vẻ là một câu mỉa mai, nhưng thực chất là ta đang nói với , mọi việc đều thuận lợi.
Ngự sử mặt lạnh t, miễn cưỡng thi lễ một cái.
Ai mà ngờ được, từng chịu ơn của phụ thân ta.
Là ta đã bảo hạch tội ta.
Việc ta đ/ánh đậ/p thúc phụ, thay vì chờ khác đến túm l ểm yếu, chi bằng ta chủ động ra tay trước.
Ngự sử hạch tội, vừa cho Hoàng thượng một cái cớ để kiềm chế ta, lại kh khiến Hoàng thượng cảm th ta mưu đồ.
Bị Hoàng thượng trách mắng vài câu, kh đau kh ngứa.
Còn ta, kh những đ/ánh được ta muốn đ/ánh từ lâu, mà còn thể thuận lý thành chương mà vạch rõ giới hạn với nhị phòng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.