Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Nữ Vương Trà Xanh Phá Nát Truyện Niên Đại

Chương 27: Hai mươi bảy ly trà xanh

Chương trước Chương sau

Ôn Như Quy đặt ện thoại trở lại chỗ cũ.

Nhân viên trực tổng đài An Nguyệt Mai chằm chằm vào mặt , đôi mắt trợn tròn: “Nghiên cứu viên Ôn, cười kìa!!”

Ôn Như Quy nghe vậy ngẩn ra một chút, ngay sau đó đáy mắt hiện lên thần sắc kh tự nhiên.

ho khan một tiếng, khôi phục lại dáng vẻ đạm mạc ngày thường, gật đầu với đối phương xoay rời .

Ôn Như Quy vừa , An Nguyệt Mai liền cầm ca tráng men chạy đến phòng nhân sự bên cạnh để xin nước nóng, thuận tiện chia sẻ tâm tình kích động của với đồng nghiệp phòng bên.

“Các chị biết kh? Vừa một phụ nữ gọi ện thoại tới tìm nghiên cứu viên Ôn! Quan trọng nhất là, nghiên cứu viên Ôn đã cười!”

An Nguyệt Mai nói xong liền bày ra vẻ mặt mê trai: “Nghiên cứu viên Ôn cười lên thật sự đẹp trai nha.”

“Thật hay giả vậy? tới trung tâm m năm nay , chưa từng th nghiên cứu viên Ôn cười bao giờ!”

cũng chưa từng th! Nhưng mà chưa từng nghe nói nghiên cứu viên Ôn đối tượng mà, kh lẽ là mẹ gọi tới ?”

Lời này vừa thốt ra, toàn bộ văn phòng bỗng im lặng xuống.

nọ nói xong th mọi đều kh nói lời nào, vẻ mặt ngơ ngác hỏi: “ mọi đều im lặng thế? Chẳng lẽ nói sai ều gì ?”

An Nguyệt Mai hoàn hồn lại, ra ngoài một cái, hạ thấp giọng nói: “Mẹ của nghiên cứu viên Ôn đã ly hôn và rời khỏi nhà họ Ôn từ nhiều năm trước , nghe nói đã tái giá và con riêng, chuyện này sau này cô vạn lần đừng nhắc tới trước mặt !”

nọ “A” một tiếng, miệng há hốc thật to: “ biết , sau này nhất định sẽ kh nhắc tới! Thật kh ngờ nghiên cứu viên Ôn lại đáng thương như vậy, hèn chi ngày thường đều kh cười!”

M lại trò chuyện thêm vài câu mới tản ra.

Ôn Như Quy kh biết bọn họ đang nghị luận về sau lưng.

trở về phòng nghiên cứu một chút, nh lại ra, sau đó sải bước dài hướng về phía văn phòng viện trưởng.

Viện trưởng Trang Chính Huy th vào, đặt bút máy trong tay xuống hỏi: “Như Quy, lại tới đây? gặp khó khăn gì kh?”

Bàn tay đặt bên h của Ôn Như Quy siết nhẹ, giọng nói nghe qua vẫn nhàn nhạt như cũ: “Viện trưởng, ngày mai muốn xin nghỉ một ngày.”

Trang Chính Huy nhướng mày: “ đột nhiên lại muốn xin nghỉ, là sức khỏe nội vấn đề gì ?”

Ôn Như Quy lắc đầu: “Kh , sức khỏe nội kh vấn đề gì, là do việc riêng muốn xin nghỉ một ngày.”

Trang Chính Huy dùng đôi mắt sắc bén đ.á.n.h giá : “Nhiệm vụ nghiên cứu chế tạo vừa mới hoàn thành, thôi được , phê chuẩn cho .”

Ôn Như Quy đưa gi xin nghỉ đã chuẩn bị sẵn qua.

Trang Chính Huy cầm bút máy ký tên, khi đưa trả lại đột nhiên bồi thêm một câu: “Cái thằng nhóc tuổi tác cũng kh còn nhỏ nữa, nên tìm một đối tượng !”

Ôn Như Quy: “……”

Trang Chính Huy lại nói: “Năm bằng tuổi , con cái đều đã thể mua nước tương , nếu kh biết tự tìm đối tượng, tổ chức thể sắp xếp cho !”

Ôn Như Quy nhận l gi xin nghỉ: “Kh cần phiền tới tổ chức đâu ạ.”

Trang Chính Huy nhướng mày: “Nói như vậy là tự thể giải quyết được?”

Ôn Như Quy khựng lại một chút mới khẽ gật đầu: “Vâng.”

“Thế thì được, chờ được ăn kẹo mừng của đ!”

“……”

Đồng Tuyết Lục sau khi gọi ện thoại xong cũng kh trực tiếp về nhà, mà đường vòng quay lại tìm Tô Tú .

Tô Tú đang trở về đại viện để thu dọn đồ đạc, chuẩn bị chuyển nhà trong hai ngày tới.

th Đồng Tuyết Lục quay lại, cô chút kinh ngạc: “Đồng đồng chí, em lại tới đây?”

Đồng Tuyết Lục: “Em chút việc muốn phiền chị.”

Tô Tú nói: “ chuyện gì mà phiền với kh phiền, vào trong nói .”

trong đại viện th Đồng Tuyết Lục, đôi mắt đồng loạt qua, đáy mắt tràn ngập sự kinh ngạc.

“Nữ đồng chí, cô lại tới đây? Kh lẽ lại muốn chúng làm nhân chứng nữa chứ?”

“Hà Bảo Căn và mẹ đều bị nhốt lại , còn làm nhân chứng nữa?”

Đồng Tuyết Lục nói: “Kh cần làm nhân chứng đâu, tới tìm chị Tô.”

Mọi nghe vậy lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

một bà cụ lại “tốt bụng” khuyên cô: “Nữ đồng chí, khuyên cô tốt nhất đừng ở bên cạnh loại kh lương tâm, kẻo quay đầu lại chính cô cũng bị tố cáo đ!”

“Đúng vậy, hạng lòng dạ sắt đá như đá tảng, cô cẩn thận một chút!”

Tô Tú nghe th những lời này, c.ắ.n chặt môi, sắc mặt trở nên trắng bệch.

Đồng Tuyết Lục cười nhạo một tiếng, nhếch môi nói: “Bác gái nói đúng lắm, sau này nếu con gái bà bị nhà chồng đánh, bà vạn lần đừng để cô tố cáo nhé!”

“……”

Bà cụ bị nghẹn họng, mặt đỏ bừng lên vì tức.

Đồng Tuyết Lục kh thèm để ý đến bọn họ nữa, bước chân vào trong: “Chị Tô, chị đừng bận tâm đến những hạng này!”

Tô Tú sắc mặt tái nhợt: “Chị biết, dù chị cũng sắp rời khỏi nơi này , bọn họ muốn nói gì chị cũng kh quản được. Đúng , lúc nãy em nói tìm chị chuyện gì?”

Đồng Tuyết Lục: “Kh biết ngày mai chị ở đây kh, em muốn qua đây làm chút đồ ăn tặng khác, nguyên liệu em sẽ tự mang từ nhà tới.”

Tô Tú nói: “Tối nay chị sẽ ở lại đây kh , ngày mai em thể qua bất cứ lúc nào, em muốn làm món gì, nguyên liệu chuẩn bị xong chưa?”

Đồng Tuyết Lục: “Em muốn làm cá hầm cải chua và bánh đậu x, đậu x lát nữa ra cung tiêu xã chắc là mua được, còn cá thì chỉ thể thử vận may thôi.”

Nếu cửa hàng thực phẩm phụ kh mua được, cô quyết định ngày mai sẽ dậy sớm một chút ra chợ đen tìm thử.

Nhưng lời này cô kh định nói với Tô Tú .

Tô Tú mỉm cười: “Nói cũng khéo, đội sản xuất bên ngoại chị hai ngày nay đang kéo lưới bắt cá, mỗi nhà được chia m con, bà ngoại gửi cho mẹ chị hai con, nếu em cần, giờ chị gọi ện thoại ngay, lát nữa bảo cháu trai chị mang qua đây.”

Cá tuy là của nhà ngoại, nhưng cô đã cho nhà ngoại một suất làm việc, cô đòi hai con cá chắc c họ kh dám ý kiến gì.

bị Hà Bảo Căn đ.á.n.h suốt bảy năm, nhà mẹ đẻ và hàng xóm từng một cứ như bị mù, kh một ai chịu làm chứng cho cô , nếu kh Đồng Tuyết Lục, nói kh chừng ngày cô đã bị Hà Bảo Căn đ.á.n.h c.h.ế.t !

Đôi mắt Đồng Tuyết Lục sáng lên: “Em cần chứ, vô cùng cần luôn, thật sự cảm ơn chị nhiều lắm chị Tô!”

Mùa hạ thu tuy là mùa cá sinh trưởng mạnh, chợ đen chắc c lén vận chuyển ra bán.

Nhưng mọi việc luôn cái vạn nhất, nếu chỗ Tô Tú sẵn thì ngày mai cô thể trực tiếp qua đây luôn.

Dĩ nhiên cô cũng kh chiếm tiện nghi của đối phương, tiền nong cô nhất định sẽ trả đủ.

Chỗ Tô Tú vừa vặn cũng đậu x, Đồng Tuyết Lục liền l tiền và phiếu gạo mua lại, nhờ cô sáng mai ngâm sẵn giúp .

Tô Tú tự nhiên kh chịu nhận tiền, khi hai đang đùn đẩy qua lại thì bên ngoài đột nhiên truyền đến một tiếng gầm gừ

“Tô Tú , cô cút ra đây cho !”

Nghe th tiếng động, Tô Tú nhíu mày: “Là nhà họ Hà!”

Nói xong cô bước ra ngoài.

Hà Bảo Căn kh em trai ruột, nhưng ba chị gái.

Lúc này kéo đến chính là ba chị của Hà Bảo Căn, cùng với bốn năm đứa cháu ngoại.

Một đám đen kịt, hùng hổ lao tới.

Th Tô Tú ra, chị cả Hà chống nạnh mắng: “Cái đồ lòng dạ đen tối kia, cô còn mặt mũi ở lại nhà họ Hà chúng hả?”

Chị hai Hà phụ họa: “Đúng thế, cô đã ly hôn với em trai , căn nhà này là của nhà họ Hà chúng , cô lập tức cút xéo ra ngoài cho !”

Chị ba Hà gật đầu: “Kh chỉ nhà cửa là của nhà họ Hà, đồ đạc bên trong cô cũng kh được mang món nào, nếu kh chúng sẽ lên Cục C an tố cáo cô tội trộm cắp!”

Đồng Tuyết Lục từ trong phòng bước ra, bảo Tô Tú : “Chị Tô, chị đừng sợ, bọn họ nếu dám đụng vào chị dù chỉ một cái, em sẽ làm nhân chứng cho chị!”

Nói xong, cô ngẩng đầu những đang xem kịch trong sân: “Mọi đã làm nhân chứng một lần , sau này nói thế nào chắc kh cần dạy nữa chứ?”

Mọi trong sân: “……”

Bọn họ căn bản kh muốn làm nhân chứng chút nào hết, được kh?

Ba chị em nhà họ Hà nghe vậy tim đồng loạt run lên một cái, nhau đầy vẻ do dự.

Cuối cùng vẫn là chị cả Hà đứng ra: “Hừ, tố cáo thì tố cáo, căn nhà này là của nhà họ Hà chúng , tới đâu chúng cũng lý cả!”

Những còn lại cũng hùa theo kêu gào.

Trong lòng Đồng Tuyết Lục thực ra cũng chút lo lắng hai bên sẽ đ.á.n.h nhau, vả lại tình hình này, cô bắt đầu do dự nên thuê lại căn nhà này của Tô Tú hay kh.

Nếu sau này nhà họ Hà cứ thỉnh thoảng lại tới qu rối, dọa đến Miên Miên thì biết làm ?

Đúng lúc này, Tô Tú lên tiếng: “Nhà là của nhà họ Hà, ều này kh sai, nhưng tên chủ nhà kh là Hà Bảo Căn, mà là Hà Tiểu Thu.”

Mọi nghe vậy đều ngẩn .

Chị cả Hà hoàn hồn trước tiên, dậm chân chỉ vào Tô Tú mắng: “Cô bốc phét!”

Chị hai Hà: “Hà Tiểu Thu là cái đồ vịt trời tốn cơm, tư cách gì mà được đứng tên căn nhà này?”

Chị ba Hà: “Đúng thế! Với lại cô đã ly hôn với em trai , Tiểu Thu kh còn tính là nhà họ Hà nữa!”

Đồng Tuyết Lục cười nhạo một tiếng: “Nếu Tiểu Thu kh tính là nhà họ Hà, vậy hạng gả ra ngoài như các bà chẳng lẽ lại tư cách hơn?”

Ba chị em nhà họ Hà – những kẻ đã gả : “……”

Chị cả Hà: “Việc của thì kệ mẹ ! Chuyện nhà họ Hà chúng cần một đứa miệng còn hôi sữa như cô tới xía vào à!”

Chị hai Hà: “ đó, ai mượn cô xen vào việc khác, còn nói leo nữa bà đây xé xác ra!”

Chị ba Hà: “Đúng thế, còn lắm mồm là bà đ.á.n.h luôn cả cô đ!”

trong sân: “ yêu của bạn nữ đồng chí này chính là đại đội trưởng Cục C an đ, đ.á.n.h cô , chúng sẽ lên Cục C an làm nhân chứng cho cô !”

Ba chị em nhà họ Hà: “……”

Mẹ kiếp, cứ cảm giác uất ức thế này nhỉ?!

Tô Tú nói: “Nhà đã lên văn phòng quản lý nhà đất đổi tên , hiện tại căn nhà này thuộc về con gái Hà Tiểu Thu, nếu các kh tin cứ vào tù mà hỏi Hà Bảo Căn. Các nếu dám làm càn, sẽ tiễn cả nhà các vào tù đoàn tụ luôn!”

Ba chị em nhà họ Hà: “…………”

Th dáng vẻ Tô Tú kh giống như đang nói dối, hơn nữa lại một Đồng Tuyết Lục đứng cạnh, ba chị em nhà họ Hà bàn bạc một chút, quyết định hỏi qua Hà Bảo Căn mới quay lại.

Chờ đám khuất, Đồng Tuyết Lục liền hỏi: “Nhà thực sự đổi tên à?”

Sau này cô định dọn tới đây ở, vấn đề này cô nhất định biết rõ ràng.

Tô Tú gật đầu: “Đúng thế, hơn nữa chính Hà Bảo Căn chủ động đề nghị.”

Đồng Tuyết Lục trợn tròn mắt: “ thể? Hà Bảo Căn chắc kh là lương tâm trỗi dậy đ chứ?”

Tô Tú cười lạnh: “Tất nhiên là kh , làm vậy là ều kiện, bắt kh được đổi họ cho Tiểu Thu!”

Điều này thì thể hiểu được.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///nu-vuong-tra-x-pha-nat-truyen-nien-dai/chuong-27-hai-muoi-bay-ly-tra-x.html.]

Giống của Hà Bảo Căn kh tốt, sau này ra tù e là khó con được nữa, Hà Tiểu Thu lẽ là đứa con duy nhất trong đời của .

Hiện tại và Tô Tú ly hôn, lo lắng sau khi Tô Tú tái giá sẽ đổi họ cho con nên mới dùng căn nhà làm ều kiện trao đổi.

Tô Tú giải thích thêm: “ cũng kh ý định tái giá, hiện tại cũng kh cần thiết đổi họ cho con, căn nhà này kh l thì phí, đây là nợ của đối với mẹ con , nên đã đồng ý.”

Đồng Tuyết Lục: “Chị làm vậy là đúng lắm! Kh l thì phí, lúc này kh cần sĩ diện hão làm gì!”

Tô Tú th cô kh vì vậy mà khinh thường , trong lòng thở phào nhẹ nhõm: “Cho nên căn nhà này cô cứ yên tâm mà thuê ở , sau này khi bọn họ hiểu rõ sự tình sẽ kh dám tới qu phá nữa đâu.”

Đồng Tuyết Lục gật đầu, nhét tiền và phiếu gạo vào tay cô xoay chạy mất hút.

Tô Tú bóng lưng chạy trốn của cô, nhịn kh được bật cười.

Trở lại khu tập thể c nhân, mọi trong viện đã nhận được tin tức.

Thím Thái là luyến tiếc cô nhất: “Tuyết Lục à, cháu mới tới được bao lâu đâu, bảo luôn thế?”

Trong mắt thím Thái, Đồng Tuyết Lục tính tình tốt, cư xử thiện lương hào phóng, nấu ăn ngon lại thường xuyên quan tâm đến con cái nhà thím, làm hàng xóm với cô thoải mái.

Những khác cũng vội vàng gật đầu: “Đúng thế, trước đó chẳng nghe phong ph gì cả, đột ngột nói làm chúng khó chấp nhận quá!”

Đồng Tuyết Lục bày ra vẻ mặt kh nỡ: “Cháu cũng luyến tiếc các thím các bác lắm, chỉ là trước đó sự việc chưa ngã ngũ nên cháu kh dám nói, lỡ đâu kh thành lại hóa ra trò cười ?”

Mẹ Từ hỏi: “Cháu lên nội thành chỗ ở chưa? Miên Miên sau này ai tr giúp kh?”

Đồng Tuyết Lục gật đầu: “Chỗ ở cháu tìm xong ạ, Miên Miên thì tạm thời chưa tìm được tr, lúc đó cháu sẽ xin phép giám đốc xem thể mang bé theo đến tiệm cơm được kh.”

Tiệm cơm quốc do ngoại trừ giờ cao ểm ăn uống ra thì những lúc khác cũng kh quá bận rộn, nàng dắt theo tiểu đoàn t.ử làm cũng kh là kh thể.

Nhưng giám đốc tiệm cơm quốc do Lưu Đ Xương qua kh hạng dễ đối phó, thao tác cụ thể thế nào còn chờ xem sau đã.

Mọi th cô đã thu xếp xong xuôi nên nói thêm vài câu tản ra.

Vợ lão Lâm đứng ở cửa nhà, đôi mắt tam giác chằm chằm Đồng Tuyết Lục, ghen tị đến đỏ cả mắt.

Chẳng qua mụ ta vừa mới từ nhà ngoại về, lúc này cũng kh dám trêu chọc Đồng Tuyết Lục nữa, hừ lạnh một tiếng qua lỗ mũi ngoáy m.ô.n.g vào nhà.

Tối đó ăn cơm xong, Đồng Tuyết Lục nói chuyện sắp chuyển nhà cho ba em nhà họ Đồng.

Đồng Gia Minh vì đã biết trước nên lúc này nghe tin cũng kh hề ngạc nhiên.

Đồng Gia Tín thì trợn tròn đôi mắt: “Chị đổi c việc từ bao giờ thế?”

Đồng Tuyết Lục: “Hôm nay, ngày mai các em đến trường báo với thầy cô một tiếng, sau này kh thể học ở đây nữa mà chuyển trường lên nội thành.”

Tiệm cơm quốc do cho cô thời hạn năm ngày.

Trong năm ngày này cô vừa chuyển nhà, vừa lo thủ tục chuyển trường cho Gia Minh và Gia Tín, thời gian tính ra gấp rút.

Gia Tín bày ra vẻ mặt như bị đau răng: “ giờ chị mới nói! Em kh muốn chuyển trường đâu!”

Đồng Tuyết Lục chẳng thèm nu chiều: “Kh muốn chuyển trường thì ở lại đây, chị sẽ giao tiền và phiếu gạo cho thím Thái, em cứ sang nhà thím mà ngủ đất.”

Gia Tín: “……”

Thằng nhóc nghịch ngợm tức đến mức bĩu môi, quay sang Gia Minh định tìm sự ủng hộ.

Ai ngờ Gia Minh lại bảo: “Vậy tối nay em bắt đầu thu dọn đồ đạc.”

Gia Tín: “…………”

hai đúng là đồ phản bội, tức c.h.ế.t !

Đồng Miên Miên ôm cổ Đồng Tuyết Lục, nói giọng non nớt đáng yêu: “Miên Miên muốn theo chị, chị đâu Miên Miên đó.”

Tuyết Lục nghe vậy lòng mềm nhũn, hôn chụt một cái rõ to lên mặt bé: “Miên Miên của chị là đáng yêu nhất.”

Tiểu đoàn t.ử cười lộ cả hai lúm đồng tiền, thẹn thùng rúc mặt vào vai chị.

Gia Tín: “…………”

Được , một đứa hai đứa, toàn là đồ phản bội cả!

Ngày hôm sau là chủ nhật, hai em Gia Minh và Gia Tín đều kh học.

Đồng Tuyết Lục giao Miên Miên cho hai em, dặn dò họ giúp thu dọn đồ đạc, sau đó đeo túi xách quân đội, xách theo một túi nguyên liệu ra cửa.

Hôm nay vận khí tốt, vừa ra bến xe đã ngay chuyến lên nội thành, cô nh chóng bước lên.

Khi tới đại viện, Tô Tú đã mở sẵn cửa chờ cô trong nhà.

“Đồng đồng chí em tới , đậu x đã ngâm sáu tiếng, giờ đã mềm lắm .”

Đồng Tuyết Lục cảm kích: “Cảm ơn chị Tú , đúng , sau này chị đừng gọi em là đồng chí nữa, cứ gọi Tuyết Lục là được .”

Tô Tú mỉm cười: “Được, vậy sau này chị gọi em là Tuyết Lục.”

Việc này kh nên chậm trễ, Đồng Tuyết Lục cũng kh nói nhảm, bắt tay ngay vào nấu nướng.

Trước đó cô sợ cá khó mua nên mới hẹn Ôn Như Quy buổi chiều gặp, giờ xem ra buổi trưa cô đã thể mang đồ qua . Như vậy cũng tốt, họ thể dùng luôn cho bữa trưa.

Cô đem đậu x đã ngâm tách vỏ, chắt nước cho vào xửng hấp chín, sau đó giã nhuyễn thành bột. Tiếp đến rắc đường trắng vừa mua hôm qua vào, thêm nước và bột gạo nếp nhào chung, chờ đến khi bột và đậu x hòa quyện thì nặn thành hình tròn. Tiếc là kh khuôn, nếu kh làm ra sẽ đẹp mắt hơn nhiều.

Nặn xong lại cho vào xửng hấp thêm lần nữa.

Cô làm tổng cộng năm xửng bánh đậu x, ngoài phần tặng Ôn Như Quy và Tô Tú , số còn lại cô định mang về đại viện chia cho mọi để cảm ơn sự giúp đỡ thời gian qua.

Bánh đậu x mới ra lò tỏa hương thơm th khiết, màu vàng ươm, từng viên nhỏ n tr vô cùng đáng yêu.

Cô l ra hai cái, đưa cho Tô Tú một cái: “Chị Tú nếm thử xem vị thế nào ạ?”

Tô Tú cũng kh khách sáo, cầm bánh c.ắ.n một miếng, bánh vừa vào miệng đã th mềm mịn, thơm bùi, ngon đến mức cô suýt nuốt luôn cả lưỡi.

“Tuyết Lục ơi, tay nghề của em giỏi thật đ, bánh này còn ngon hơn cả bánh ở tiệm cơm quốc do làm!”

Tuyết Lục cười bảo: “Nghe chị nói vậy em yên tâm ! Em làm nhiều lắm, lát nữa chị mang một xửng về cho bé Tiểu Thu ăn nhé.”

Tô Tú vội xua tay: “Kh được đâu, món này tốn bột với đường lắm, chị kh l của em được!”

Tuyết Lục: “Chị đừng khách sáo với em, nếu kh chị giúp mua cá thì em chẳng biết bận rộn đến bao giờ đâu.”

cũng muốn dành đồ ngon cho con gái, suy nghĩ một lát bảo: “Bánh đậu x chị xin nhận, nhưng tiền cá thì em đừng đưa cho chị đ.”

Tuyết Lục kh tr cãi với cô , định bụng lát nữa sẽ lén để tiền lại trong phòng.

Tiếp theo cô bắt đầu làm món cá hầm cải chua. Con cá Tô Tú đưa là cá trắm cỏ, làm món này là hợp nhất.

Cô đ.á.n.h vảy, lọc xương, rửa sạch cá dùng d.a.o sắc thái thành lát mỏng. Cho cá vào bát, thêm một lòng trắng trứng gà, hành, gừng và muối ướp trong mười lăm phút.

Trong lúc ướp, cô rửa sạch cải chua cắt thành từng khúc nhỏ.

Thời gian ướp vừa đủ, cô đun nóng chảo, cho dầu vào thêm hương liệu phi thơm trên lửa lớn. Tinh túy của món cá hầm cải chua chính là ở gia vị, hương liệu vừa xuống chảo là mùi thơm đã bốc lên ngào ngạt.

Cả đại viện ngập tràn hương thơm, khiến đứa trẻ nhà hàng xóm thèm đến phát khóc.

Tận mắt chứng kiến một loạt thao tác, mọi trong viện đều ngẩn ngơ.

Tô Tú càng khâm phục kh thôi: “Tuyết Lục, tay nghề của em thật phi thường, chị th c phu này của em làm đầu bếp chính hoàn toàn kh thành vấn đề!”

Nhưng lời này cũng chỉ là nói vậy thôi, muốn làm đầu bếp chính ở tiệm cơm quốc do đâu dễ. Ngoài việc thi l bằng, quan trọng là đầu bếp cũ thường giữ nghề, kh dễ gì cho xuất sư.

Tuyết Lục mỉm cười: “Em chỉ chút tài mọn thôi, so được với đại sư phó ở tiệm cơm?”

Cô định vào tiệm cơm quốc do để được ăn ngon mặc đẹp, chứ kh để đứng bếp! Cho nên cô kh ý định tr vị trí đầu bếp chính.

Trong viện đ , Tô Tú cũng kh tiện nói sâu thêm chuyện này, tránh mang lại rắc rối cho Tuyết Lục.

Tuyết Lục cho cá vào liễn, đậy nắp lại chuẩn bị mang ra bến xe. Nghĩ đến việc bưng một liễn cá to đùng xe khách, cô lại thầm thở dài, lần thứ 1001 nhớ nhung phương tiện giao th hiện đại.

May mà từ đây đến quân khu đại viện xe buýt chạy thẳng, chỉ mất khoảng nửa tiếng đồng hồ. Tô Tú xách đồ giúp cô ra tận bến, chờ cô lên xe mới về.

Hôm nay vận khí thực sự tốt, cả hai lần cô đều kh chờ xe, hơn nữa lúc này xe khá vắng nên cô tìm được chỗ ngồi thoải mái. Phụ trách soát vé và tài xế th cô bưng một cái liễn lên xe cũng kh th lạ, thời này gà vịt gì ta cũng xách lên xe được, huống hồ là một cái liễn.

Nhưng vấn đề là cái liễn này tỏa ra mùi thơm quá quyến rũ!

Bác tài xế nuốt nước miếng hỏi: “Em gái ơi, trong liễn đựng gì mà thơm thế?”

Tuyết Lục cười đáp: “Dạ cá hầm cải chua ạ, cháu là nhân viên tiệm cơm quốc do, học được chút nghề lẻ của đại sư phó. Sau này bác rảnh mời bác qua tiệm cơm chỗ cháu dùng bữa, bảo đảm bác sẽ hài lòng ạ!”

Nghe nàng bảo là nhân viên tiệm cơm quốc do, thái độ của tài xế và soát vé lập tức trở nên nể trọng hẳn. Bác tài cười khà khà: “Thế thì tốt quá, tay nghề cháu nghe mùi là biết 'đỉnh' !”

Tuyết Lục nhân cơ hội đưa ra yêu cầu: “Bác tài ơi, cháu đang bưng liễn cá, lát nữa bác lái xe chậm chậm một chút giúp cháu với ạ, cháu sợ nước dùng sánh ra ngoài.”

“Kh vấn đề gì, bảo đảm sẽ lái thật êm cho cô!”

lời cam đoan đó, quả nhiên suốt quãng đường ổn định. Xuống xe, Tuyết Lục kh ngớt lời cảm ơn bác tài.

Đi bộ mười phút tới cổng quân khu đại viện, cô bị lính cần vụ chặn lại.

“Cô tìm ai? Trong tay cầm thứ gì thế?”

Tuyết Lục mở nắp cho ta xem: “Dạ cá hầm cải chua ạ, tới tìm đồng chí Ôn Như Quy, kh biết thể gọi ện báo ra một lát được kh?”

lính cần vụ bị mùi thơm làm cho bụng dạ đ.á.n.h trống rộn ràng, liếc Tuyết Lục một cái gật đầu vào trong gọi ện thoại.

Ôn Như Quy ngay tối hôm qua đã bắt xe về . cụ Ôn th cháu về đột ngột thì kinh ngạc đến mức râu vểnh cả lên, đ.á.n.h giá cháu một lượt từ trên xuống dưới, th kh vấn đề gì mới yên tâm.

Sáng nay dậy từ lúc trời còn chưa sáng, vì kh biết khi nào Tuyết Lục tới nên kh dám ra ngoài. dậy sớm tắm rửa gội đầu, lại dọn dẹp phòng ốc một lượt khiến lão gia t.ử và chú T đều ngơ ngác chẳng hiểu chuyện gì.

Cứ ngỡ chiều Tuyết Lục mới tới, kh ngờ mới gần trưa bảo vệ đã gọi ện báo. Cúp máy xong, Ôn Như Quy xỏ giày lao vút ra ngoài.

vừa chạy , cụ Ôn đã ló đầu ra từ nhà lão Khương, chỉ huy chú T: “Tiểu T, mau theo nó xem thằng nhóc đó đang giở trò gì!”

“Rõ thưa tư lệnh, ngay!”

Lão gia t.ử dặn thêm: “Cẩn thận đ, đừng để nó phát hiện, kh là nó đá cho nát m.ô.n.g bây giờ!”

“Tư lệnh yên tâm, sẽ cẩn thận!”

Thế là chú T luống tuổi cứ thế lén lén lút lút bám theo như kẻ trộm.

Ôn Như Quy chạy một mạch, đến khi th bóng dáng Đồng Tuyết Lục từ xa mới dừng lại. cố làm ra vẻ ềm tĩnh, thong thả bước tới.

Giọng Như Quy nhàn nhạt, kh lộ chút cảm xúc: “Chào cô, Đồng đồng chí.”

Tuyết Lục nở nụ cười rạng rỡ: “Chào Ôn nhé.”

Ánh mắt Như Quy lướt qua nốt ruồi lệ chí quyến rũ dưới mắt cô, l mi khẽ rung: “Đồng đồng chí chẳng nói buổi chiều mới qua ? lại tới sớm thế này?”

Tuyết Lục thẳng vào mắt : “Bởi vì em muốn nh chóng th mà!”

“……”

L mi Ôn Như Quy rung động liên tục kh đếm xuể. Rung động theo đó chính là trái tim trong lồng n.g.ự.c trái của .

“Thình thịch! Thình thịch! Thình thịch!” Nhịp tim đập thật nh. Ánh mặt trời chiếu rọi, vành tai đỏ bừng lên hết cả.

Đứng nấp sau cái cây cách đó hơn năm mét, chú T ló đầu ra xem. Khi th Đồng Tuyết Lục bên cạnh Ôn Như Quy, cả mặt, tai và cổ chú cũng đỏ lựng lên vì phấn khích.

Bàn tay chú run rẩy vì xúc động: Cỏ non! Đúng là cỏ non tới ! về báo tin cho tư lệnh ngay mới được!

Chú T quay đầu, vắt chân lên cổ chạy bán sống bán c.h.ế.t về báo tin.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...