Nữ Vương Trà Xanh Phá Nát Truyện Niên Đại
Chương 72: BẢY MƯƠI HAI LY TRÀ XANH
Ông cụ Ôn và chú T ra đến giữa sân mà tay chân vẫn còn run lẩy bẩy.
Đặc biệt là cụ Ôn, sắc mặt cực kỳ khó coi, nghiến răng nghiến lợi mắng khẽ m tiếng "đồ súc sinh".
Chú T lẩm bẩm: "Tư lệnh à, giờ ngẫm lại, liệu khi nào chúng ta hiểu lầm kh? cũng coi như Như Quy lớn lên, kh giống hạng như thế."
Ông cụ Ôn nện gậy xuống đất kêu "bồm bộp": "Sự thật rành rành ra đó, chú đừng tìm cớ bao biện cho nó nữa. Nếu chú kh tin thì vừa nãy chú lại run như cầy s thế kia?"
Chú T: "..."
Đồng Tuyết Lục và Ôn Như Quy hoàn toàn kh biết hành động của đã gây ra một hiểu lầm tai hại, Ôn Như Quy càng kh biết d tiếng của đã bị hủy hoại sạch sành s.
Trong phòng, mặt Ôn Như Quy đỏ như tôm luộc, mắt chẳng dám thẳng vào Đồng Tuyết Lục.
Đúng là quá đỗi ngây thơ.
Đồng Tuyết Lục vừa muốn cười, vừa cảm th hạng đàn ngây ngô như Ôn Như Quy bây giờ thật là hiếm khó tìm.
cô , hàng mi dài khẽ chớp: "Chân em hết tê , kh cần bóp nữa đâu, cảm ơn nhé, thân yêu."
Thân! Yêu!!!!
Hai chữ này vừa thốt ra, cả mặt, cổ và tai của Ôn Như Quy đỏ lựng lên như bị nhuộm phẩm, cảm giác chỉ cần chạm nhẹ là m.á.u sẽ phun ra ngay lập tức.
"Ha ha ha... lại dễ đỏ mặt thế? Bình thường cũng vậy à?" Đồng Tuyết Lục rốt cuộc kh nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Ôn Như Quy gương mặt tươi cười như hoa của cô, tim đập nh đến mức gần như mất kiểm soát.
đỏ mặt lắc đầu: "Kh đâu, chỉ đỏ mặt với một em thôi."
Khi th những phụ nữ khác, đừng nói là đỏ mặt, đến cả mặt mũi họ ra còn chẳng nhớ nổi.
Câu nói vừa dứt, tiếng cười của Đồng Tuyết Lục đột ngột dừng lại, đôi mắt hạnh long l chăm chú.
Ôi, ai bảo ngốc? Ai bảo kh biết nói lời đường mật?
Đây chính là lời tỏ tình êm tai nhất mà cô từng được nghe trong suốt hai kiếp đ!
Đồng Tuyết Lục liếc ra ngoài cửa, th bên ngoài im ắng, đáy mắt liền hiện lên một tia giảo hoạt.
cô muốn "giở trò" một chút...
Đồng Tuyết Lục đứng dậy, ghé sát vào Ôn Như Quy, hạ thấp giọng hỏi: "Giờ này phút này, ... muốn làm gì với em kh?"
Vừa sát lại gần, Ôn Như Quy đã ngửi th mùi hương th khiết từ cô, nhàn nhạt thôi nhưng lại khiến tim đập loạn nhịp, kh thể cưỡng lại được.
cảm th tim như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực, yết hầu khẽ lăn: "."
Ồ hố!
Mắt Đồng Tuyết Lục sáng rực lên, cô dùng ngón tay quấn một lọn tóc của , nhẹ nhàng lướt qua cằm : "Thế, muốn làm gì nào?"
Cằm Ôn Như Quy ngứa râm ran, cảm th lọn tóc của cô kh chỉ cào vào cằm mà còn cào thẳng vào trái tim .
lại mở miệng, giọng nói phần khàn đặc: "Em... em thể chụp một tấm... ảnh để tặng kh?"
Đồng Tuyết Lục: "..."
Kh gian chìm vào tĩnh lặng trong vài giây.
Đồng Tuyết Lục đờ , chỉ thế thôi á? Chỉ thế thôi ?
Cơ hội tốt như vậy, cư nhiên kh muốn làm chuyện gì "lưu m" một chút à?
Th cô ngẩn ngơ , Ôn Như Quy th thấp thỏm: "Nếu em kh muốn chụp cũng kh đâu."
Bầu kh khí ám lúc nãy tan biến sạch sành s, Đồng Tuyết Lục ngồi phịch xuống ghế: " tự nhiên lại muốn xin ảnh em?"
Hàng mi của Ôn Như Quy khẽ rung: "Chu Diễm và Hoàng Khải Dân đều ảnh của đối tượng họ."
Lời nói nghe cứ như đang ấm ức lắm, giống như một đứa trẻ về nhà nhõng nhẽo với bố mẹ rằng các bạn đều cặp sách mới mà con thì kh vậy.
Lòng Đồng Tuyết Lục mềm nhũn ra, cô chỉ muốn xoa đầu một cái: "Thế lát nữa chúng chụp luôn nhé."
Đã là yêu của nhau thì làm để chịu thua kém bạn bè được?
ta , cũng !
Ôn Như Quy cô bằng ánh mắt tràn đầy sự dịu dàng: "Được."
Dù là yêu nhưng ở trong phòng lâu quá cũng kh hay, nên Đồng Tuyết Lục đề nghị xuống lầu.
Ôn Như Quy tự nhiên là kh ý kiến gì.
Ai ngờ vừa xuống đến nơi đã th cụ Ôn và chú T vẻ mặt kỳ quái.
Hai họ dường như chẳng dám thẳng vào mắt cô, thỉnh thoảng vô tình chạm ánh mắt của cô là trong mắt họ lại lóe lên tia phức tạp lạ thường.
Vừa giống như đồng tình, lại vừa giống như áy náy, tóm lại là khó tả.
Nhưng hễ cứ quay sang Ôn Như Quy là họ lại trừng mắt như muốn ăn tươi nuốt sống vậy.
Chú T vốn định đích thân xuống bếp làm một bữa trưa thịnh soạn để chiêu đãi Đồng Tuyết Lục, nhưng vì "phát hiện" chấn động lúc nãy nên tay chú run bần bật, cuối cùng đành ra nhà ăn quân đội mua hai món thịt mang về.
Ông cụ Ôn cũng dẹp luôn cái vẻ nhiệt tình trước đó, suốt bữa cơm chẳng nói với Đồng Tuyết Lục câu nào.
Điều này khiến cả Đồng Tuyết Lục và Ôn Như Quy đều th vô cùng hoang mang.
Sau khi rời khỏi khu tập thể quân đội.
Đồng Tuyết Lục ngồi sau xe đạp hỏi: "Như Quy, nội với chú T vẻ kh hài lòng về em à?"
Lúc đầu rõ ràng là ổn mà, bỗng dưng lại thành ra thế này?
Đồng Tuyết Lục nghĩ mãi mà kh ra.
Ôn Như Quy cũng chẳng hiểu chuyện gì, bèn an ủi: "Kh đâu, nội ưng em lắm mà."
cảm giác cơn thịnh nộ của cụ hình như là nhắm vào , chỉ là vì mặt Tuyết Lục ở đó nên kh tiện phát hỏa thôi.
Hai nghĩ nghĩ lại vẫn kh tìm ra nguyên nhân nên đành gác lại.
Đến hiệu ảnh, Ôn Như Quy tiến lại quầy trả tiền và l phiếu.
Thời buổi này chụp ảnh là một thú vui còn xa xỉ hơn cả xem phim.
Chụp một tấm ảnh thẻ mất 3 hào 4 xu, còn chụp một tấm ảnh nghệ thuật toàn thân hoặc bán thân thì mất tới 4 hào 2 xu.
Ôn Như Quy th toán xong quay lại, trên tay cầm hai tờ hóa đơn, loại hóa đơn ba liên thời b giờ.
Một liên hiệu ảnh giữ, một liên đưa cho thợ ảnh, một liên khách giữ để đến ngày hẹn thì mang tới l ảnh.
Thợ ảnh hỏi: "Hai muốn chụp hai tấm cá nhân và một tấm chụp chung đúng kh?"
Nghe th thế, hàng mi Ôn Như Quy khẽ rung lên.
Trước khi đến chỉ định xin một tấm ảnh của Đồng Tuyết Lục, nhưng lúc trả tiền lại nảy lòng tham, vừa muốn ảnh đơn, vừa muốn ảnh đôi, lại còn định tặng lại cô một tấm ảnh của nữa.
Hình như đang trở nên tham lam quá .
Kh biết cô nghe th vậy th đòi hỏi quá đáng kh?
Đồng Tuyết Lục thì chẳng nghĩ nhiều, đã đến đây thì chụp chung luôn cho .
Chụp một lúc ba tấm, chỉ càng chứng tỏ yêu cô thuộc hàng "đại gia" thôi!
Th cô kh phản đối, Ôn Như Quy thầm thở phào nhẹ nhõm, gật đầu với thợ ảnh: "Vâng, hai tấm đơn và một tấm đôi ạ."
Máy ảnh thời đó vẫn là loại đồ cổ, được phủ một lớp vải đen lớn, thợ ảnh chui hẳn đầu vào trong ngắm nghía m lượt mới chắc c được.
Rời khỏi hiệu ảnh thì trời cũng đã về chiều, buổi tối cô còn quay lại tiệm cơm một chuyến.
cô bây giờ vừa là Giám đốc vừa là đầu bếp chính, kh thể bỏ mặc mọi việc được, ngộ nhỡ xảy ra chuyện gì cô lo ba ở tiệm kh xoay xở nổi.
Ôn Như Quy dù th tiếc nuối vì thời gian bên nhau quá ngắn nhưng cũng hiểu cho cô.
Vả lại chiều nay cũng quay lại căn cứ .
chở Đồng Tuyết Lục về tiệm cơm, sau đó mới lưu luyến quay xe về khu tập thể.
Nào ngờ vừa đặt chân vào cửa nhà, từ phía ghế sofa đã vang lên một tiếng gầm phẫn nộ: "Thằng súc sinh kia, quỳ xuống cho !"
Ôn Như Quy: ??
Ông cụ Ôn trừng mắt : "Quỳ xuống ngay!"
Ôn Như Quy bàng hoàng: "Ông nội, con thể quỳ, nhưng ít nhất cũng cho con biết là đã xảy ra chuyện gì chứ?"
Ánh mắt cụ cứ như thể là hạng cầm thú kh bằng vậy.
Ông cụ Ôn vớ ngay cái chổi l gà bên cạnh định quất cho một trận.
Chú T vội lao ra can ngăn: "Tư lệnh bình tĩnh, gì từ từ nói, vả lại lỡ đ.á.n.h bị thương thì đau lòng nhất chẳng là Tư lệnh ?"
Ông cụ Ôn hừ lạnh: " mà thèm đau lòng cho cái loại này á... nói xem lại táng tận lương tâm như thế, giữa th thiên bạch nhật mà dám làm cái chuyện đó với con gái nhà ta hả?"
Ôn Như Quy mù tịt: "Con đã làm chuyện gì đâu ạ?"
Mặt chú T đỏ bừng lên: "Như Quy, cháu cứ thành thật nhận lỗi , những chuyện hai đứa làm trong phòng lúc trưa... chúng ta đều nghe th hết cả !"
"Xoẹt" một phát.
Tai Ôn Như Quy đỏ ựng, cụp mắt xuống sàn nhà.
Ông cụ Ôn th bộ dạng đó của thì càng khẳng định cái "hành vi súc sinh" kia là thật: "Ngay hôm nay về căn cứ viết báo cáo kết hôn , chúng ta sang nhà họ Đồng cầu hôn ngay!"
Ôn Như Quy lại một lần nữa sững sờ: ???
Báo cáo kết hôn? Cầu hôn?
"Nhưng con còn chưa được sự đồng ý của Tuyết Lục mà."
Ông cụ Ôn tức đến mức chòm râu dựng đứng cả lên: " làm ra cái chuyện đó mà giờ mới hỏi ta đồng ý hay kh à, kh th là quá muộn ?"
Ôn Như Quy th minh: "Ông nội, là Tuyết Lục bảo con làm đ chứ."
Ông cụ tức đến đỏ mặt tía tai: " đúng là đồ vô liêm sỉ! Một đại nam nhân làm ra chuyện đó mà còn dám đổ thừa cho con gái nhà ta à!"
Nói lại vung chổi l gà định đ.á.n.h tiếp.
Chú T lại can: "Tư lệnh bớt nóng, gì bảo ban từ từ!"
Ông cụ Ôn hít một hơi thật sâu: " cứ làm theo lời , ngày mai chúng ta sang nhà họ Đồng cầu hôn." Chậm tí nữa kh khéo cả cháu chắt luôn mất!
Ôn Như Quy lắc đầu: "Ông nội, con kh thể làm thế được. Kết hôn được sự đồng ý của cả hai bên, vả lại Tuyết Lục chắc c kh muốn con chịu trách nhiệm chỉ vì con... bóp chân cho cô đâu."
Cái gì?
Bóp chân á?
Ông cụ Ôn và chú T cùng lúc đờ ra.
Bọn họ ở trên lầu phát ra những âm th khiến ta thẹn thùng như vậy, hóa ra chỉ là đang... bóp chân thôi ?
Th biểu cảm của hai , Ôn Như Quy nhíu mày: "Ông nội, chú T, hai đã hiểu lầm chuyện gì kh?"
càng nghĩ càng th kh ổn.
Lúc đầu họ đối đãi với Đồng Tuyết Lục nhiệt tình, nhưng từ lúc hai từ trên lầu xuống, họ chẳng dám vào mắt Tuyết Lục, lại còn lườm nguýt .
Giờ lại mắng là súc sinh ép cầu hôn, chẳng lẽ họ tưởng hai ở trên đó làm chuyện...
Ôn Như Quy nghĩ đến đây thì vẻ mặt đầy sự bàng hoàng: "Ông nội, chú T, hai lại thể những suy nghĩ đen tối như vậy cơ chứ?!"
"..."
Mặt cụ Ôn và chú T đồng loạt đỏ bừng như gạch cua.
Căn phòng khách im phăng phắc trong vài giây.
Ông cụ Ôn ho khan một tiếng: "À, nhớ ra , lão Khương còn hẹn đ.á.n.h cờ, ngay đây."
Dứt lời, cụ quay chạy biến như bị ma đuổi.
Chú T: "..."
Tư lệnh ơi là Tư lệnh, ngài sống kh được phúc hậu cho lắm ! Lúc này ngài lại bỏ mặc một đối mặt với Như Quy thế này?
**
Sau khi Ôn Như Quy quay lại căn cứ, cuộc sống của Đồng Tuyết Lục lại trở về nhịp ệu bình lặng vốn .
Ba ngày sau, cô ra hiệu ảnh l những tấm hình đã rửa xong.
c nhận là đẹp thì dù máy móc thô sơ đến đâu chụp lên cũng vẫn đẹp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nu-vuong-tra-x-pha-nat-truyen-nien-dai/chuong-72-bay-muoi-hai-ly-tra-x.html.]
Trong ba tấm ảnh, Đồng Tuyết Lục thích nhất tấm hai chụp chung.
Trong ảnh cô ngồi trên ghế, Ôn Như Quy đứng phía sau, tay khẽ đặt lên vai cô.
thợ ảnh cũng tâm khi bắt trọn được khoảnh khắc dịu dàng nhất của Ôn Như Quy và lưu giữ nó trên tấm hình.
Đồng Tuyết Lục cất ảnh vào phong bì, gửi một bản về căn cứ cho Ôn Như Quy.
Về đến nhà, ba em nhà họ Đồng th ảnh thì đều kinh ngạc tột độ.
Đồng Miên Miên trợn tròn đôi mắt to long l, vẻ mặt đầy sửng sốt: "Chị ơi, chị lại chui được vào trong tấm gi này thế?"
Đồng Tuyết Lục b giờ mới nhận ra tiểu đoàn t.ử chưa bao giờ được xem ảnh, càng chưa bao giờ được chụp ảnh.
cô xoa đầu bé: "Đây gọi là ảnh chụp đ em. Giống như lúc soi gương , trong gương hiện ra hình bóng của , thì chụp ảnh là cách để bắt trọn hình bóng đó lưu giữ nó mãi mãi trên gi."
Miên Miên nghiêng đầu, rõ ràng là vẫn chưa tiêu hóa hết được những lời này.
Nhưng ều đó chẳng ngăn được sự tò mò và thèm muốn hiện rõ trong mắt bé.
Hai em Gia Minh và Gia Tín cũng tấm ảnh đầy ao ước.
Đồng Tuyết Lục ngẫm nghĩ bảo: "Tuần sau là Quốc khánh , đến lúc đó cả nhà cùng chụp một tấm ảnh gia đình nhé."
Đồng Gia Tín đột nhiên ngẩng đầu cô: "Chị nói thật ạ?"
Đồng Tuyết Lục gật đầu: "Thật chứ. Các em tiền tiêu vặt mà, nếu ai muốn chụp ảnh riêng thì cứ dùng tiền của nhé."
Gia Minh nghe vậy thì lòng xao động.
Còn Gia Tín thì chút "đau lòng".
Đừng Gia Tín hằng ngày nghịch ngợm thế thôi, chứ chẳng ai ngờ nhóc lại là kẻ giữ của nhất trong ba em.
Số tiền tiêu vặt hàng tháng cô phát, Gia Tín chẳng tiêu một xu nào, toàn bộ đem cất giấu kỹ như mèo giấu cứt.
Gia Minh là cả, thỉnh thoảng còn mua đồ cho các em, hay trong nhà thiếu mắm muối gì cũng tự bỏ tiền túi ra mua, nên lại là chẳng để dành được đồng nào.
Đồng Miên Miên ưỡn cái n.g.ự.c nhỏ, dõng dạc nói: "Chị ơi, Miên Miên muốn chụp chung với chị, Miên Miên tiền mà!"
Đồng Tuyết Lục bật cười: "Vậy thì đến lúc đó chị đành hưởng phúc của Miên Miên để được chụp thêm một tấm vậy."
Nghe thế, tiểu đoàn t.ử lại càng ưỡn n.g.ự.c cao hơn nữa.
Bé muốn được tiêu tiền cho chị, bé giàu lắm nha!
Lại qua hai ngày nữa, Đồng Tuyết Lục nhận được th báo từ Bộ Thương nghiệp, yêu cầu cô sang văn phòng của Bộ trưởng Lâm việc.
Nhận được tin này, Đồng Tuyết Lục hoàn toàn kh th bất ngờ.
cô dặn dò c việc ở tiệm cơm một chút, chỉnh đốn lại trang phục trước khi sang Bộ Thương nghiệp.
Đến nơi, Thư ký Trác báo cho cô biết Bộ trưởng Lâm hiện đang ở văn phòng của Chủ tịch, chưa biết khi nào mới về.
Đồng Tuyết Lục ra hiệu kh , rút từ trong túi ra một gói nhỏ bò viên đưa qua: "Thư ký Trác đã nếm thử món bò viên của tiệm em chưa, muốn thử một viên kh ạ?"
Nếu đặt ở thời hiện đại, gặp ta mà mang theo bò viên thì tr sẽ dị.
Nhưng ở thời đại này, thực phẩm là thứ vô cùng quý giá, đặc biệt là những món ngon.
Thư ký Trác vốn đang giữ vẻ mặt nghiêm nghị, nhưng khi ngửi th mùi bò viên thơm phức thì kh thể giữ kẽ được nữa: "Thôi, Giám đốc Đồng cứ để mà dùng ."
Đồng Tuyết Lục xiên một viên đưa qua: "Thư ký Trác đừng khách sáo với em, chị giúp em nếm thử xem hương vị thế nào, chỗ nào cần cải thiện thì chị cứ bảo em nhé."
Viên bò viên được cắt làm tư, Thư ký Trác đống đồ ăn trước mặt, thật sự kh thể từ chối thêm lần nữa.
cô đón l c.ắ.n một miếng khen l khen để: "Thảo nào dân tình lại mê cái món Malatang nhà em đến thế, viên bò này dai giòn sần sật thích thật!"
Đồng Tuyết Lục cười nói: "Chị thích là em vui . À đúng , Bộ trưởng Lâm dặn gọi em qua việc gì kh chị?"
Thư ký Trác dáo dác xung qu hạ thấp giọng: "Hôm nọ sau cuộc họp, m giám đốc tiệm cơm khác tìm gặp Bộ trưởng Lâm. Chị tình cờ nghe lỏm được, hình như họ muốn bắt em nộp lại c thức nước dùng Malatang để mọi cùng dùng đ."
Nói xong cô vội vàng dặn thêm: "Lát nữa vào em đừng nói hớ nhé, cũng đừng bảo là chị kể đ."
Đồng Tuyết Lục Thư ký Trác bằng ánh mắt đầy cảm kích: "Chị yên tâm, chị đã nghĩ cho em như vậy, đời nào em lại bán đứng chị cơ chứ? Lần sau chị qua tiệm, em sẽ đích thân xuống bếp làm món ngon đãi chị!"
Nghe vậy, trên mặt Thư ký Trác lại hiện lên nụ cười rạng rỡ.
Khoảng mười phút sau, Bộ trưởng Lâm cuối cùng cũng quay lại.
Chân mày nhíu chặt, tr vẻ như đang lo lắng chuyện gì đó.
Đồng Tuyết Lục tươi cười đón tiếp: "Cháu chào Bộ trưởng Lâm ạ."
Bộ trưởng Lâm b giờ mới để ý th cô: "Giám đốc Đồng đến à? Vào ."
Nói rảo bước vào văn phòng, Thư ký Trác vội vàng rót hai chén nước mang vào.
Bộ trưởng Lâm ngồi xuống ghế sofa, chỉ vào chiếc ghế đối diện: "Giám đốc Đồng ngồi ."
Đồng Tuyết Lục b giờ mới ngồi xuống: "Kh biết Bộ trưởng gọi cháu qua việc gì kh ạ?"
Bộ trưởng Lâm nhấp một ngụm nước, mới chậm rãi lên tiếng: "Giám đốc Đồng đúng là tuổi trẻ tài cao, cái tiệm cơm đó vào tay cô ngày càng ăn nên làm ra."
Đồng Tuyết Lục khiêm tốn: "Dạ, đó đều nhờ sự lãnh đạo tài tình của Bộ trưởng cả ạ!"
Bộ trưởng Lâm mỉm cười: "Vừa họp, cấp trên mắng Bộ Thương nghiệp chúng ta dữ lắm, bảo là mười năm nay chẳng chút tiến triển gì, do thu cứ dậm chân tại chỗ, làm lão già này cũng th xấu hổ vô cùng."
"Lúc đó bỗng nhớ đến việc cô quản lý tiệm cơm, mới nửa tháng mà đã khởi sắc như vậy. Cô nghĩ xem, nếu tất cả các tiệm cơm quốc do ở Kinh Thị đều bán Malatang, thì do thu của Bộ Thương nghiệp lo gì kh tăng vọt?"
Tới đây, định cướp c thức đây mà.
Đồng Tuyết Lục thầm khinh bỉ trong lòng, nhưng ngoài mặt lại tỏ vẻ sửng sốt: "Ý Bộ trưởng là muốn các tiệm khác mua gói gia vị từ tiệm cháu ạ? Chuyện này kh là kh thể, chỉ là như vậy thì khối lượng c việc của cháu sẽ tăng lên nhiều."
"Cháu dĩ nhiên luôn sẵn lòng cống hiến hết thời gian và tâm sức cho sự nghiệp xây dựng đất nước, nhưng hiện tại ngoài chức Giám đốc, cháu còn kiêm luôn chức đầu bếp chính. Hoàn cảnh gia đình cháu chắc Bộ trưởng cũng đã nghe qua ạ."
"Cha mẹ cháu đều mất sớm, ba đứa em thì còn quá nhỏ, cháu là chị cả nên dành nhiều thời gian chăm sóc chúng. Vì vậy cháu thực sự lực bất tòng tâm, kh giúp được gì cho Bộ trưởng, lòng cháu th áy náy vô cùng!"
Nói đoạn, cô bắt đầu đưa tay lau nước mắt.
Bộ trưởng Lâm th vậy thì cuống cả lên: "Giám đốc Đồng đừng khóc, cô một gánh vác hai trọng trách, lại là cán bộ gương mẫu tích cực, kh ai trách cô đâu!"
Ban nãy Bộ trưởng Lâm định bắt cô cống hiến c thức vô ều kiện, nhưng giờ th cô khóc lóc như thế, những lời đó chẳng thể nào thốt ra nổi nữa.
Một cô bé 18 tuổi, vừa gánh vác hai c việc, vừa nuôi nấng ba đứa em nhỏ, nếu giờ bắt ép cô nhường c thức, chuyện này mà truyền ra ngoài thì chẳng hóa ra là gã khốn ỷ thế h.i.ế.p ?
Đồng Tuyết Lục sụt sịt lau nước mắt: "Thảo nào mọi đều bảo Bộ trưởng Lâm là Bao Th Thiên tái thế, làm việc c minh chính trực, nghe Bộ trưởng nói vậy cháu mới th yên tâm hẳn!"
Bộ trưởng Lâm bị đẩy lên vị trí quá cao, để giữ vững hình tượng c bằng của , lại càng kh thể nói ra ý định ban đầu nữa.
Đồng Tuyết Lục nói tiếp: "Vừa nãy Bộ trưởng nhắc đến việc muốn mua gói gia vị của tiệm cháu, một cháu dĩ nhiên kh làm xuể, nhưng cháu thể huy động nhân viên trong tiệm cùng làm. Chỉ ều làm như vậy nghĩa là họ làm thêm việc, vậy liệu thể tính thêm cho họ một phần lương phụ cấp kh ạ?"
Bộ trưởng Lâm nhíu mày, định bảo việc tăng lương là kh thể nào.
Lương do Bộ Tài chính cấp, l đâu ra tiền mà phát thêm?
Đồng Tuyết Lục kh cho cơ hội từ chối: "Khoản lương này cũng kh cần Bộ Thương nghiệp chi trả đâu ạ. Chỉ cần các tiệm khác đến tiệm cháu đặt mua gói gia vị, giá cả do chúng cháu quyết định, phần tiền dôi ra sẽ được tính làm phụ cấp cho nhân viên tiệm cháu. Bộ trưởng th phương án này thế nào ạ?"
Bộ trưởng Lâm cầm chén nước trầm tư suy nghĩ.
Làm theo cách này, Bộ Thương nghiệp kh tốn thêm xu nào để trả lương, mà yêu cầu về c thức Malatang của các tiệm khác cũng được giải quyết.
Tiệm cơm thể nhập hàng từ cung tiêu xã, thì dĩ nhiên cũng thể nhập hàng từ tiệm của Giám đốc Đồng, chuyện này kh hề vi phạm quy định.
Do thu các tiệm tăng lên, cũng cái để báo cáo với cấp trên.
Còn về việc giá cả do cô quyết định, thì cuối cùng vẫn qua tay duyệt, tin một th minh như cô chắc c kh dám đưa ra cái giá quá vô lý.
Tính tính lại thì đúng là phương án "một mũi tên trúng ba con nhạn".
Càng nghĩ Bộ trưởng Lâm càng th cái ý tưởng này quá tuyệt, dĩ nhiên kh thể thể hiện sự đồng tình ra mặt ngay được.
"Đề xuất này của Giám đốc Đồng cũng kh tồi, nhưng chi tiết cụ thể thế nào cô về làm cho một bản kế hoạch. Đợi xem qua th ổn thì sẽ trả lời sau."
Đồng Tuyết Lục thừa biết chiêu trò của Bộ trưởng Lâm, cô gật đầu lia lịa: "Vâng ạ, cháu về sẽ làm bản kế hoạch theo đúng những chỉ dẫn của Bộ trưởng ngay!"
Đồng Tuyết Lục đẩy hết cái "ý tưởng" này sang cho Bộ trưởng Lâm, coi như đó là chủ kiến của .
Sau này vấn đề gì phát sinh, cứ để họ tìm Bộ trưởng Lâm mà giải quyết.
Rời khỏi văn phòng, Đồng Tuyết Lục dặn Thư ký Trác khi nào rảnh nhớ qua tiệm ăn cơm.
Thư ký Trác th cô cười tươi rói, đoán chắc là mọi chuyện đã ổn thỏa.
cô cũng ý định kết giao với năng lực như Đồng Tuyết Lục nên vui vẻ nhận lời.
Bước ra khỏi Bộ Thương nghiệp, khóe môi Đồng Tuyết Lục khẽ nhếch lên.
Bắt các tiệm khác nhập hàng từ tiệm của cô, khoản lợi nhuận đó sẽ kh nộp lại cho nhà nước.
Dĩ nhiên sau này cô vẫn sẽ nộp tiền về Bộ Thương nghiệp, để Bộ trích lại dưới dạng tiền thưởng phụ cấp cho nhân viên tiệm .
Làm vậy thì đố ai dám tố cáo hay kiện cáo gì được.
**
Hôm nay tiệm cơm đón một vị khách kh mời mà đến.
Kẻ đó kh ai khác chính là trai "cứt chó" của Phương Tĩnh Viện – Phương Văn Viễn.
Phương Văn Viễn vào tiệm gọi một phần Malatang lẳng lặng ngồi ăn, suốt buổi chẳng gây ra chuyện gì.
Đồng Tuyết Lục th vậy cũng chẳng thèm để tâm.
Mở cửa làm ăn, ai trả tiền thì đó là khách, vào ăn là chuyện bình thường.
Ai dè ăn xong, Phương Văn Viễn lại lù lù tiến về phía cô, ngập ngừng nửa ngày mới thốt ra được một câu: "Hai ngày nữa là sinh nhật ."
Đồng Tuyết Lục đảo mắt một vòng đầy khinh bỉ: "Sinh nhật thì liên quan gì đến cái rắm của ?"
Phương Văn Viễn đứng hình, cô với vẻ mặt kh thể tin nổi: "..."
Từ hôm rời tiệm cơm về ta đã trăn trở mãi, trong lòng vẫn kh cam tâm tin rằng Đồng Tuyết Lục đã hết yêu .
Nhớ lại trước kia mỗi lần đến sinh nhật ta, Đồng Tuyết Lục luôn là hăng hái nhất chuẩn bị quà cáp.
Vậy mà ta đợi mãi bao nhiêu ngày nay chẳng th cô động tĩnh gì, nên lần này mới cố tình qua đây nhắc nhở, ai ngờ lại nhận được câu trả lời phũ phàng đến thế!
Tại căn cứ.
Bộ ba "tình yêu cùi bắp" đang ngồi ăn cơm cùng nhau trong nhà ăn.
Ăn xong, Ôn Như Quy dùng khăn tay lau sạch tay, bắt đầu mở bưu phẩm ngay trước mặt Chu Diễm và Hoàng Khải Dân.
Hai kia đã tò mò từ lúc th xách cái bọc vào nhà ăn : "Như Quy, đối tượng lại gửi đồ cho đ à?"
Vẻ mặt Ôn Như Quy vẫn ềm nhiên: "Ừ."
Nói rút từ trong bọc ra một túi chà b, đưa cho Chu Diễm và Hoàng Khải Dân xem qua một cái lại... nhét ngay vào túi.
Chu Diễm: "..."
Hoàng Khải Dân: "..."
Hóa ra này cố tình mang ra đây để khoe với tụi này à?
Sau túi chà b, lại lôi ra túi bánh quy cũng cất luôn, cuối cùng mới l ra một phong bì, rút từ bên trong ra ba tấm ảnh.
Chu Diễm nhướn mày: "Cuối cùng đối tượng cũng gửi ảnh cho à? Nhưng mà hơi muộn đ nhé, tụi này nhận được từ đời nào ."
Hoàng Khải Dân gật đầu phụ họa.
Ôn Như Quy thản nhiên: "Đây là ảnh chụp chung với đối tượng của , các muốn xem kh?"
ẢNH CHỤP CHUNG!!!
Cả Chu Diễm và Hoàng Khải Dân đều sốc tận óc ngay tại chỗ.
Họ còn chưa bao giờ được chụp ảnh chung với yêu nữa là!
Kh họ kh tiền, mà là đối tượng của họ còn đang ngượng ngùng, chẳng đời nào chịu chụp ảnh đôi với họ!
Thời đại này, nam nữ dắt nhau chụp ảnh đôi thường là khi sắp kết hôn .
Chẳng lẽ Ôn Như Quy sắp cưới?
Cả hai cùng nói ra thắc mắc đó.
Ôn Như Quy lắc đầu: "Chưa đâu, chỉ là chụp ảnh chung làm kỷ niệm thôi mà."
Thôi mà!
Hai gã độc thân Chu Diễm và Hoàng Khải Dân lập tức th chua loét trong lòng.
Họ chẳng nổi một tấm ảnh chung, ván này họ lại thua trắng tay dưới tay Ôn Như Quy .
Đáng ghét thật mà!
Chưa có bình luận nào cho chương này.