Nữ Vương Trà Xanh Phá Nát Truyện Niên Đại
Chương 95: CHÍN MƯƠI LĂM LY TRÀ XANH
Hôm nay trường học khai giảng, Đồng Tuyết Lục sau khi chợ xong thì đạp xe đến trường để thưa chuyện của Đồng Gia Minh với giáo viên.
Thành tích của Đồng Gia Minh vốn đã rõ như ban ngày, cô giáo chủ nhiệm của kh hề đề xuất chuyện nhảy lớp, nguyên nhân ban đầu là muốn ở lại để nâng cao tỷ lệ học sinh khá giỏi cho trường.
Chẳng ngờ chính lại chủ động đòi thăng cấp, giờ phụ cũng đã tìm đến tận trường, cô chủ nhiệm dĩ nhiên kh thể ngăn cản hay từ chối.
Huống hồ Đồng Tuyết Lục vốn đã tiếng trong giới giáo viên trường tiểu học Thành Nam, chẳng ai dại gì mà đắc tội với cô.
Nhà trường cho biết sẽ liên hệ với trường trung học Thành Nam để sắp xếp kỳ thi sát hạch.
Vừa bước ra khỏi văn phòng, bên ngoài đột nhiên đổ cơn mưa phùn lất phất.
Mưa xuân quý như dầu, trên những cành cây khô bắt đầu nhú ra những mầm non x mướt, khiến ta vào như th được hy vọng.
Làn kh khí sau mưa mang theo hương thơm của bùn đất theo gió thổi tới, Đồng Tuyết Lục rùng một cái, đang tính sang chỗ Khương Đan Hồng mượn tạm chiếc ô thì nghe th tiếng đối thoại vọng lại từ phía góc rẽ.
"Cô Khương này, bảo thật nhé, đồng chí lão An đó được đ, tuy hơn cô hai mươi tuổi nhưng ba đứa con trai của đều đã trưởng thành cả , cô gả sang đó chẳng cần sinh nở gì mà được làm bà nội luôn, thế chẳng tốt quá ?"
"Cô Tần, đã nói là kh muốn bước nữa, mà nếu l chồng thì cũng l muốn, th đồng chí lão An kh phù hợp."
"Kh hợp chỗ nào thì cô cứ nói cho rõ ràng chứ, cô kh nói rõ thì biết ăn nói làm với bên kia?"
"Tuổi tác kh hợp, th lớn tuổi quá, vả lại gia cảnh phức tạp, muốn tìm một gia đình đơn giản hơn chút."
"Cô Khương à, kh nói đâu nhưng con ta nên biết biết ta, cô là đã qua một đời chồng, tuổi cũng chẳng còn trẻ trung gì, lại từng tố cáo cả bác ruột lẫn chồng , hạng như cô thì khó ai thèm rước lắm. Lão An sở dĩ bằng lòng cưới cô là cũng vì nể cô một căn nhà riêng đ!"
Khương Đan Hồng mặt đỏ bừng vì tức: "Nếu kh ai thèm cưới thì cũng chẳng thèm gả, thà cả đời này kh l ai nữa cũng chẳng bao giờ thèm trúng hạng đàn như thế!"
Cô giáo họ Tần kia bị mắng ngược lại thì cũng tức nổ đom đóm mắt, vừa bỏ vừa hậm hực c.h.ử.i rủa.
"Coi như rỗi hơi lo chuyện bao đồng, từ giờ mà còn quản chuyện của cô nữa thì cứ để sét đ.á.n.h !"
"Tưởng là ai mà còn đòi tìm trai trẻ, xì, nếu kh căn nhà thì đến lão già 80 tuổi cũng chẳng thèm cô đâu nhé. Đã thế thì cứ ôm l cái nhà đó mà cô độc đến già !"
Khương Đan Hồng c.ắ.n chặt môi, lồng n.g.ự.c phập phồng dữ dội vì giận, ai dè vừa quay lại thì đụng ngay ánh mắt của Đồng Tuyết Lục.
Đồng Tuyết Lục hơi ngượng ngùng bảo: "Chị Đan Hồng, em kh cố ý nghe lén đâu, em vừa đứng đây tránh mưa thôi ạ."
Khương Đan Hồng xua tay: "Chị kh trách em đâu, dù những lúc chị nhục nhã nhất em cũng th cả ."
Đồng Tuyết Lục hỏi: "Cái cô giáo kia là thế ạ? Chị nhờ cô làm mối à?"
Chọn làm mối quan trọng, những kẻ kh chỉ mù mắt mà còn mù cả tâm can.
Cô nhớ trước khi xuyên thư, một bà mối giới thiệu cho cô bạn "chị em cây khế" của một đối tượng xem mắt.
Bà mối nổ rằng đằng trai cao một mét tám, đẹp trai hơn cả minh tinh, làm cô bạn kia háo hức khôn tả, ai dè gặp mặt mới biết đối phương cao chưa đầy mét bảy, mặt mũi thì như "dưa vẹo táo nứt".
Khương Đan Hồng lắc đầu, đáy mắt hiện lên vẻ chán ghét: "Kh , là cô ta tự tiện giới thiệu đ chứ, chị đã bảo thôi mà cô ta cứ ép chị gặp cho bằng được."
Vì quan hệ đồng nghiệp ở trường vốn đã chẳng m tốt đẹp nên chị sợ từ chối thẳng thừng quá sẽ ảnh hưởng đến c việc, cuối cùng nể mặt quá mới gặp một lần.
Cái lão họ An kia già đến mức thể làm bố chị được mà chỉ là bảo vệ nhà máy, mấu chốt là lão ba đứa con trai, vừa gặp mặt đã đòi cưới xong là cả nhà lão dọn sang nhà của chị ở.
Trước đó chị đã bán căn nhà của bác và mua một căn nhà khác trong nội thành, hiện tại đã kh còn ở ký túc xá trường nữa.
Đồng Tuyết Lục cũng th lợm giọng thay: "Em th chị nói đúng đ, thà cả đời ở vậy còn hơn vớ hạng rác rưởi!"
Bảo đến đời sau bao nhiêu phụ nữ mắc chứng sợ kết hôn và sợ đàn , ngoài việc những gã quá tởm lợm thì còn vì hôn nhân chẳng thể bảo đảm được quyền lợi cho phụ nữ.
Nếu Khương Đan Hồng mà gả cho lão An đó thật, kh chỉ hầu hạ một lão già mà còn làm osin cho cả nhà lão, nhà cửa thì bị chiếm mất, chị được cái lợi lộc gì?
Chẳng lẽ vì lão vừa già vừa xấu ?
Nghe Tuyết Lục nói vậy, Khương Đan Hồng mới nở được nụ cười: "Tuyết Lục này, chị th em thực sự khác biệt với những khác, em và đồng chí Ôn đều là những tốt!"
Thực tâm chị vẫn khao khát hơi ấm gia đình, nhưng chị kh muốn nhắm mắt đưa chân bừa bãi.
Lần kết hôn đầu là bị cưỡng bức, nếu lần sau, chị nhất định tìm được yêu và cam tâm tình nguyện chung sống.
Đồng Tuyết Lục khích lệ: "Chị cũng đặc biệt mà, em tin chắc một ngày nào đó chị sẽ gặp được phù hợp với thôi."
Sau đó Đồng Tuyết Lục theo Khương Đan Hồng về ký túc xá mượn chiếc ô mới ra về.
Vài ngày sau, chuyện nhảy lớp của Đồng Gia Minh đã kết quả.
đã xuất sắc trúng tuyển vào trường trung học Thành Nam, từ ngày mai thể trực tiếp đến đó báo d nhập học.
Đồng Gia Tín nghe tin xong thì mặt ỉu xìu: " hai ơi, thế từ giờ em kh được học cùng nữa à?"
Gia Minh gật đầu: "Sau này em tự một thôi, đến trường nhớ vểnh tai lên mà nghe giảng, tuyệt đối kh được đ.á.n.h nhau với ai đ nhé."
Gia Tín bĩu môi, dáng vẻ vô cùng héo hắt.
So với Miên Miên, thực ra Gia Tín còn bám hai hơn nhiều, chỉ là vì phận làm con trai nên kh muốn thể hiện ra ngoài mà thôi.
Tối về đến nhà, Đồng Tuyết Lục cũng nh chóng biết tin vui này.
Cô mỉm cười hỏi Gia Minh: "Em đã nghĩ ra muốn phần thưởng gì chưa?"
Gia Minh tỏ vẻ thẹn thùng đáp: "Em muốn một đôi giày vải trắng hiệu Warrior ạ."
Đồng Tuyết Lục chẳng cần suy nghĩ gật đầu ngay: "Được chứ, đợi cuối tuần em nghỉ học, chị dắt em ra bách hóa tổng hợp mua nhé."
Thời buổi này một đôi giày Warrior trắng giá tới 8 đồng, thuộc hàng xa xỉ phẩm đ, nhưng sở hữu được nó là một việc cực kỳ sành ệu.
Cả cái trường đó số giày Warrior chắc chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Gương mặt Gia Minh lần đầu tiên lộ ra vẻ vui sướng đúng với lứa tuổi: "Em cảm ơn chị ạ!"
Gia Tín thì với ánh mắt đầy thèm thuồng, cũng muốn một đôi quá mất.
Nhưng cứ nghĩ đến thành tích bết bát của là lại xìu ngay.
Với cái đà này chắc cả đời cũng chẳng mơ th đôi giày đó mất.
Chỉ còn nước đợi hai lớn lên, chân to ra thì nhặt lại giày cũ mà thôi.
Nghĩ đến đó, lại th vui vẻ trở lại.
Đồng Tuyết Lục cái bản mặt thay đổi như lật bánh tráng của nhóc mà cạn lời.
**
Đến ngày Tết Nguyên Tiêu.
Ngoài bánh trôi, Đồng Tuyết Lục còn làm thêm một ít sủi cảo.
Vỏ sủi cảo mỏng dính, bọc l lớp nhân "tam tiên" đầy đặn, viên nào viên n tròn ủng tr cực kỳ bắt mắt.
Lớp nhân bên trong măng mùa xuân giòn sần sật, nấm hương đậm đà quyện với mùi thơm của mỡ heo, c.ắ.n một miếng là nước dùng ngọt lịm tràn ngập khoang miệng, tươi ngon kh lời nào tả xiết.
Bánh trôi được làm với ba loại nhân: vừng đen, lạc và đậu đỏ nghiền.
Lớp vỏ bánh mềm dẻo, tan ngay đầu lưỡi, khi c.ắ.n vỡ lớp vỏ, phần nhân bên trong chảy ra thơm phức.
M em nhà họ Đồng ăn đến mức kh dừng lại được.
M năm trước Tết Nguyên Tiêu làm gì bánh trôi mà ăn, duy nhất một lần nhà làm bánh kh nhân, lúc đó đã th ngon lắm , giờ mới biết thế nào là mỹ vị thực thụ.
Đồng Tuyết Lục làm khá nhiều, ngoài biếu nhà họ Ngụy, cô còn mang sang cho nội Ôn một ít.
Ông cụ Ôn và chú T th cô mang đồ sang thì cả hai cùng cười hớn hở đến kh th mặt trời đâu.
Ông cụ Ôn rút phong bao lì xì đã chuẩn bị sẵn nhét vào tay cô: "Cháu ngoan, tiền mừng tuổi của cháu đây."
Đồng Tuyết Lục từ chối: "Ông nội Ôn ơi, Tết cháu đã nhận lì xì của mà."
Ông cụ xua tay: "Cháu kh biết đ thôi, phong tục quê là Tết Nguyên Tiêu cũng tiền mừng tuổi mới may mắn, cháu cứ cầm l kh là mất lộc đ."
Đồng Tuyết Lục: "……"
Đúng là nội đang biến hóa đủ kiểu để dúi tiền cho mà.
Kh từ chối được, Đồng Tuyết Lục đành nhận l phong bao.
Ở lại nhà họ Ôn nửa tiếng đồng hồ cô mới ra về.
Chẳng ngờ cô vừa khỏi thì Ôn Như Quy cũng từ căn cứ trở về.
Ông cụ Ôn sửng sốt: " lại về giờ này? Tuyết Lục vừa mới được mười phút thôi, kh gặp con bé trên đường à?"
Ôn Như Quy ngẩn ra, lắc đầu: "Dạ kh, chắc là chúng con lệch đường ạ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nu-vuong-tra-x-pha-nat-truyen-nien-dai/chuong-95-chin-muoi-lam-ly-tra-x.html.]
"Như Quy này, Tuyết Lục là một cô gái tốt như thế, biết đường mà giữ cho chặt vào đ nhé, liệu mà sớm rước con bé về nhà ."
Ông cụ Ôn gắp một miếng sủi cảo chấm dấm, c.ắ.n một miếng mà hương vị thơm ngon khiến híp cả mắt lại.
Bình thường nói thế thì Ôn Như Quy hoặc là im lặng, hoặc là bảo hỏi ý kiến Tuyết Lục.
Ai dè lần này vừa dứt lời, đã nghe Ôn Như Quy đáp: "Ông nội, con định sang nhà họ Đồng cầu hôn ạ."
"Cạch!" một phát.
Miếng sủi cảo trên tay cụ Ôn rơi tọt xuống đất.
Ông cúi xuống mà tiếc đứt ruột, định nhặt lên thổi thổi ăn tiếp nhưng th thằng cháu đang nên đành thôi.
" vừa nói cái gì cơ? định sang nhà họ Đồng cầu hôn á?"
Vành tai Ôn Như Quy hơi đỏ lên: "Vâng, con về lần này là để bàn bạc với chuyện đó ạ."
Ông cụ Ôn sướng đến mức chẳng buồn ăn sủi cảo nữa: "Cái thằng r con này cuối cùng cũng th suốt , cứ ngỡ đời này chẳng đợi được đến ngày uống rượu mừng của nữa cơ đ!"
Dù hằng ngày cứ bô bô giục cưới vợ sinh chắt, nhưng bao năm qua cũng chỉ nói miệng vậy thôi chứ chưa bao giờ dám ép uổng thật sự.
Nghĩ đến những chuyện xảy ra năm xưa, dám ép ?
Trước đó còn dặn dò chú T là sau này nếu mất thì thay chăm sóc Như Quy thật tốt, chẳng ngờ giờ cư nhiên lại tìm được muốn chung thân đại sự.
Nghĩ đến đây, mũi cụ Ôn bỗng th cay cay.
Chú T đứng bên cạnh cũng đã lén lau nước mắt từ lúc nào.
Ôn Như Quy hạ giọng: "Con xin lỗi nội, những năm qua đã để lo lắng nhiều ạ."
Ông cụ Ôn lườm một cái: " biết thế là tốt, đúng là cái đồ khúc gỗ!"
Ôn Như Quy: "……"
Ông cụ Ôn dặn: "Muốn cầu hôn thì trước hết hỏi ý kiến Tuyết Lục, còn cái lão lẩm cẩm ở Tây Bắc kia nữa, cũng báo cho lão ta một tiếng."
Tư lệnh Tiêu giờ là nội ruột của Tuyết Lục, cũng là bề trên duy nhất của nhà họ Đồng, muốn cưới hỏi dĩ nhiên được đồng ý.
Ôn Như Quy gật đầu: "Con biết ạ."
Hôm nọ gã Hoàng Khải Dân bảo sẽ truyền thụ toàn bộ kinh nghiệm xương m.á.u cho , kết quả nói ròng rã 2 tiếng đồng hồ mà chẳng th mẩu kinh nghiệm nào dùng được cả.
Ông cụ Ôn bắt đầu sốt sắng: "Tiểu T, xem trong nhà còn món gì quý kh, chúng ta mang sang nhà họ Đồng ngay."
Chú T vội vã vâng dạ: "Để cháu xem ngay ạ."
Chú vào kho lục lọi một hồi mang ra hai hộp sữa mạch nha và hai túi bánh kẹo: "Thưa Tư lệnh, chỉ còn chừng này thôi ạ."
"Thế thì mang chừng này vậy, chúng ta xuất phát luôn."
Ông cụ Ôn th quà hơi hẻo, nhưng nghĩ bụng đây chưa lễ cầu hôn chính thức, đợi đến lúc rước dâu thật sự thì mớ quà mọn này bì được.
Ôn Như Quy rửa mặt, chải chuốt lại mái tóc mới xuất phát.
Đồng Tuyết Lục vừa về đến nhà ngồi chưa ấm chỗ thì đã th ba đàn nhà họ Ôn tìm đến tận cửa.
Cô ngạc nhiên Ôn Như Quy: " về mà chẳng báo trước cho em một tiếng thế?"
Ôn Như Quy chạm đôi mắt long l của cô thì tim đập như sấm: " về để bàn bạc với em một chuyện quan trọng."
Bàn chuyện quan trọng?
Đồng Tuyết Lục chớp chớp mắt, vẻ mặt đầy hoang mang.
Ông cụ Ôn hận sắt kh thành thép đẩy một cái: "Cái đồ khúc gỗ này, nói gì thì cũng vào trong nhà mà nói chứ, ai lại đứng cổng bàn chuyện đại sự thế hả?"
Đồng Tuyết Lục càng th lạ, bèn khép cửa mời họ vào nhà.
Vào đến phòng khách, cụ Ôn g giọng bảo: "Như Quy, nói ."
Vành tai Ôn Như Quy bắt đầu nóng ran, Đồng Tuyết Lục khẽ thốt lên: "Tuyết Lục, chúng ta quen nhau đến nay đã được sáu tháng hai mươi ngày, muốn được cùng em đến đầu bạc răng long, kh biết em sẵn lòng cho cơ hội này kh?"
!!!
Đồng Tuyết Lục đờ ra.
Cô nằm mơ cũng kh ngờ Ôn Như Quy dẫn cả nhà rồng rắn kéo đến là để... cầu hôn !
ều cái màn cầu hôn này mà chẳng lãng mạn tí nào thế nhỉ?
Nhớ lại kiếp trước ta cầu hôn toàn bóng bay, nhẫn kim cương với đủ thứ bất ngờ ngọt ngào.
hai hộp sữa mạch nha đặt trên bàn, Đồng Tuyết Lục bỗng th dở khóc dở cười.
Nhưng nghĩ lại thời đại này nó vốn thế, nhiều đôi còn chẳng thèm hỏi ý kiến đối phương, cứ để bố mẹ hai bên thương lượng xong là cưới thôi.
Nhưng đời này kiếp này mới kết hôn một lần, cô chẳng muốn nhắm mắt đưa chân xuề xòa như vậy đâu.
Ông cụ Ôn th cô im lặng thì cuống lên: "Tuyết Lục này, Như Quy nhà tuy hơi cục mịch, ăn nói kh giỏi, nhưng nó là đứa thật thà. Ông cam đoan nó sẽ đối xử cực tốt với cháu, nếu nó mà dám làm gì sai, sẽ là đầu tiên tẩn nó!"
Ôn Như Quy: "……" Ông nội ơi, đúng là nội ruột của con đ ạ.
Chú T cũng hỗ trợ thêm: "Tuyết Lục ơi, chú Như Quy từ nhỏ đến lớn, đây là lần đầu chú th nó tâm huyết với một cô gái như vậy đ, đến cả gà trong nhà nó cũng dám 'chôm' sang cho cháu dùng, thế nên nó thực tâm lắm đ."
Ôn Như Quy: "…………"
"Phụt "
Nhớ lại con gà Tiểu Ngũ tội nghiệp, Đồng Tuyết Lục rốt cuộc kh nhịn được mà bật cười phá lên.
Cô ngẫm nghĩ một lát đáp: "Ông nội Ôn ơi, chuyện này cháu bàn bạc với nội cháu đã mới trả lời mọi được ạ."
Trong lòng cô đã tính toán riêng, nhưng cái tính toán này kh thể nói toẹt ra trước mặt cụ Ôn và chú T được.
Để lát nữa cô sẽ tìm cơ hội nói riêng với Ôn Như Quy sau.
Vả lại, làm gì chuyện cầu hôn một phát là đổ ngay được?
Muốn cưới được cô đâu dễ dàng thế!
Nghe câu trả lời của Đồng Tuyết Lục, ba đàn nhà họ Ôn đồng loạt lộ vẻ thất vọng.
Nhưng trong lòng họ cũng hiểu, con gái nhà ta dĩ nhiên giữ kẽ một chút.
Ôn Như Quy và nội ở lại ăn tối nhà họ Đồng mới ra về.
Kh nhận được câu trả lời dứt khoát, Ôn Như Quy lủi thủi quay lại căn cứ tr héo rũ như quả cà tím dính sương.
Chu Diễm th bạn về thì còn sốt sắng hơn cả sếp: "Như Quy, yêu nói , cô đồng ý chứ?"
Ôn Như Quy mím môi: "Cô bảo hỏi ý kiến nội đã mới trả lời."
"Thôi bạn đừng nản, lần một kh được thì lần hai, đàn con trai da mặt dày một chút mới ăn thua."
Chu Diễm vờ vịt vỗ vai an ủi bạn nhưng trong lòng thì sướng rơn như mở hội.
Ôn Như Quy cầu hôn thất bại, đúng là ý trời giúp mà!
Vài ngày nữa ta cũng sẽ xin nghỉ về cầu hôn, bằng mọi giá về đích trước Ôn Như Quy mới được!
Ôn Như Quy "vâng" một tiếng lầm lũi về ký túc xá.
Ngày hôm sau Sở trưởng Tiêu chuyển văn phòng, Ôn Như Quy qua phụ giúp một tay.
Nào ngờ trong lúc khênh tủ, sơ ý bị cái tủ đè trúng lưng, lại bị trẹo một cái.
Cái lưng của Ôn Như Quy bị thương khá nặng, đứng cũng kh thẳng nổi, cứ hễ quay là đau đến vã mồ hôi hột, chỉ đành nằm bẹp trên giường tĩnh dưỡng.
Hoàng Khải Dân và Chu Diễm chạy qua ký túc xá thăm .
Hoàng Khải Dân th tình trạng của nghiêm trọng như vậy thì thở dài thườn thượt: "Như Quy này, kh nói gở đâu, nhưng cái thắt lưng của đàn là quan trọng nhất đ, lại bất cẩn thế?"
Ôn Như Quy và Chu Diễm nghe xong thì mặt ngơ ngác chẳng hiểu gì.
bộ dạng "con nai vàng ngơ ngác" của hai gã bạn, Hoàng Khải Dân lần đầu tiên biết đỏ mặt: "Hai chưa kết hôn nên những chuyện kh tiện nói quá rõ ràng."
"Tóm lại là, cái thắt lưng của đàn nó cũng quan trọng như cái bụng của phụ nữ vậy. bị thương thế này, lo sau này ... kh 'làm ăn' gì được nữa!"
Ôn Như Quy càng mờ mịt hơn: "Kh làm ăn được cái gì?"
"Thì là cái chuyện của đàn !" Hoàng Khải Dân đỏ mặt gào lên, " chậm hiểu thế hả, ý là sau này khi kh sinh được con nữa đâu!"
Ôn Như Quy: "!!!"
Chưa có bình luận nào cho chương này.