Nữ Vương Trà Xanh Phá Nát Truyện Niên Đại
Chương 98: Chín mươi tám ly trà xanh
Kh khí im lặng trong vài giây.
Tất cả mọi mặt đều kh ngờ sự việc lại biến thành thế này.
Đặc biệt là Hướng Bành, hoàn toàn sững sờ.
Lúc đó Phương Tĩnh Viện ngã nhào về phía , theo bản năng đã đẩy cô ra, hoàn toàn kh nghĩ tới cô sẽ té ngã, càng kh nghĩ tới cô sẽ bị vỡ đầu chảy máu.
Hướng Bành hoàn hồn lại, đôi tay run rẩy định tiến lên đỡ Phương Tĩnh Viện: “Tĩnh, Tĩnh Viện, em ?”
“Đừng chạm vào !”
Đồng Tuyết Lục lao vọt lên, vung chân đá thẳng vào một cú.
Hướng Bành kh kịp phòng bị, cả bị đá văng ra ngồi bệt xuống đất, đau đến mức hít vào một hơi lạnh.
Đồng Tuyết Lục chẳng buồn để ý đến , ngẩng đầu nói với Đồng Gia Minh: “Em lập tức đạp xe đến bệnh viện gọi xe cấp cứu, nh lên, nhưng chú ý an toàn!”
Đồng Gia Minh sực tỉnh, vừa gật đầu vừa chạy như bay ra ngoài: “Vâng, em biết .”
Đồng Tuyết Lục nói xong liền chạy vào phòng l một chiếc khăn tay sạch bọc l trán Phương Tĩnh Viện.
Lúc này Phương Tĩnh Viện đã ngất lịm , lần trước Tiểu Cửu bị chảy m.á.u sau đầu cô còn thể bế bệnh viện, chứ hiện tại cô kh thể nào bế nổi Phương Tĩnh Viện.
Mà cho dù cô bế nổi thì xe đạp cũng kh thể chở cùng lúc cả hai bọn họ.
Đồng Miên Miên bị dọa đến mức trừng lớn mắt, vì quá kinh hãi mà quên cả khóc, lúc này mới sực tỉnh “oa” một tiếng khóc òa lên.
Đồng Tuyết Lục ngẩng đầu trấn an bé: “Miên Miên ngoan, kh đâu, chị Tĩnh Viện chỉ bị ngã thôi, em cùng trai sang nhà bà nội Thẩm cách vách được kh?”
Tiểu đoàn t.ử rõ ràng sợ hãi nhưng vẫn ngoan ngoãn gật đầu: “Vâng ạ.”
Đồng Tuyết Lục nói với Đồng Gia Tín cũng đang đầy vẻ hoảng hốt: “Gia Tín, em dẫn em gái sang nhà bà nội Thẩm .”
“Vâng, em ngay đây.”
Đồng Gia Tín trố mắt gật đầu, sau đó dắt tay em gái xoay rời .
Hướng Bành th Đồng Gia Tín định gọi thì bắt đầu hoảng loạn: “Đồng chí Đồng, kh cố ý đâu……”
Đồng Tuyết Lục cắt ngang lời : “ biết, là cố tình.”
Hướng Bành: “……”
Hướng Bành còn định giải thích nhưng Đồng Tuyết Lục dùng ánh mắt đống rác kh thể tái chế để , cả tỏa ra một loại khí trường
Câm cái miệng ch.ó của lại, đừng chạm vào !
Hướng Bành bị dọa cho khiếp sợ, nửa chữ định nói cũng kh thốt ra nổi, sắc mặt trắng bệch.
Nhà họ Ngụy nghe th chuyện xảy ra bên này, Ngụy Quốc Chí cùng cháu trai Ngụy Nhiên lập tức chạy sang, th vũng m.á.u trên đất thì hai sững sờ ngay tại chỗ.
“Tuyết Lục, chuyện gì vậy?”
Đồng Tuyết Lục: “Ông nội Ngụy, bạn cháu bị ta đẩy ngã, cháu đã bảo Gia Minh gọi xe cấp cứu , phiền bảo Nhiên Nhiên đến nhà bạn cháu báo tin cho nhà một tiếng được kh ạ?”
Ngụy Quốc Chí gật đầu: “Để Tiểu Nhiên , bệnh viện cùng cháu.”
Ngụy Nhiên liên tục gật đầu: “Chị Tuyết Lục chị mau cho em địa chỉ, em ngay đây.”
Đồng Tuyết Lục đem địa chỉ nhà họ Phương nói cho , Ngụy Nhiên nhẩm nhớ vài lần về nhà l xe đạp phóng như bay.
Hơn hai mươi phút sau, xe cấp cứu cuối cùng cũng đến, Đồng Tuyết Lục cùng nhân viên y tế đưa Phương Tĩnh Viện vào bệnh viện.
Hướng Bành thì bị Ngụy Quốc Chí giải cùng đến bệnh viện.
Hôm nay là sinh nhật Phương Tĩnh Viện, lúc sáng cô ra khỏi nhà, mẹ Phương còn dặn cô về sớm một chút, buổi tối nhà sẽ chúc mừng sinh nhật cô .
Nào ngờ mới ra khỏi cửa chưa được m tiếng, cư nhiên đã bị vỡ đầu chảy m.á.u đưa vào viện.
Nhà họ Phương vừa kinh ngạc vừa lo lắng, vội vã mang theo tiền và phiếu chạy đến bệnh viện.
Trán Phương Tĩnh Viện bị rách một vết lớn, khâu bảy tám mũi, bác sĩ nói cô bị chấn động não nhẹ, cần nằm viện theo dõi hai ngày.
Bác sĩ vừa nói xong thì nhà họ Phương cũng tới nơi.
Mắt mẹ Phương đỏ hoe, nắm c.h.ặ.t t.a.y Đồng Tuyết Lục nói: “Tuyết Lục, Tĩnh Viện ? Con bé kh chứ?”
Đồng Tuyết Lục để bác sĩ giải thích với nhà họ Phương.
Mẹ Phương nghe con gái khâu bảy tám mũi thì nước mắt rơi ngay lập tức: “Con bé đó từ nhỏ đã sợ máu, chảy nhiều m.á.u như thế chắc nó sợ c.h.ế.t khiếp .”
Mẹ Phương nói xong bảo hộ sĩ dẫn xem con gái ngay.
Bố Phương tuy cũng xót con gái nhưng lúc này rõ ràng là bình tĩnh hơn mẹ Phương: “Tuyết Lục, cháu nói cho bác biết, Tĩnh Viện lại bị ngã?”
Đồng Tuyết Lục chỉ vào Hướng Bành đang đứng trong góc nói: “Tĩnh Viện bị trượt chân, ta kh những kh đỡ mà còn đẩy mạnh một cái, khiến Tĩnh Viện ngã nhào xuống đất.”
Sắc mặt Hướng Bành như bị rút cạn m.á.u trong nháy mắt, th bố Phương căm tức thì sợ hãi lắp bắp: “Bác Phương, bác nghe cháu nói…… cháu……”
“Rầm!”
Bố Phương bước tới, giáng một cú đ.ấ.m thẳng vào mặt Hướng Bành.
Mặt Hướng Bành bị đ.ấ.m lệch sang một bên, khóe miệng rỉ máu, nhưng chưa kịp để bố Phương đ.ấ.m cú thứ hai thì nhà họ Hướng đã chạy tới.
“Ông làm cái gì thế? lại đ.á.n.h con trai ?”
Mẹ Hướng x tới kéo l tay bố Phương, còn dùng thân thể của che c cho con trai.
Mắt bố Phương đỏ ngầu vì giận, trừng mắt Hướng Bành nói: “Con trai bà làm con gái bị vỡ đầu, kh đ.á.n.h c.h.ế.t nó đã là nể mặt nó lắm !”
Bố Hướng chạy tới, th con trai bị đ.á.n.h đến mặt mũi bầm dập thì cũng tức đỏ cả mắt: “ chuyện gì thì từ từ nói, con trai từ trước đến nay luôn hiểu lễ nghĩa, nó thể làm ra chuyện như vậy được?”
Bố Hướng nói xong xoay hỏi con trai: “Tiểu Bành, chuyện gì vậy, nói cho bố nghe.”
Hướng Bành vừa động khóe miệng đã đau đến hít khí lạnh: “Bố, con kh cố ý đẩy Tĩnh Viện đâu, cô đột nhiên bị ngã, con hoảng quá định đỡ l, kh ngờ kh đỡ được nên cô mới ngã xuống đất.”
Chậc chậc.
Gặp qua vô sỉ, nhưng chưa th ai vô sỉ đến mức này!
Đồng Tuyết Lục ở một bên chứng kiến mà th kinh ngạc vô cùng.
Nhân cách của tên đối tượng này của Phương Tĩnh Viện đúng là chẳng ra gì!
Mẹ Hướng nghe con trai nói thế thì th tự tin hẳn: “Ông nghe th chưa? Con trai kh hề đẩy con gái , là cô ta tự ngã đ chứ, con lòng tốt muốn đỡ nhưng kh đỡ được, dựa vào cái gì mà đ.á.n.h nó?”
Bố Phương tức đỏ cả mặt: “Hướng Bành, mày gan thì nhắc lại lần nữa xem?”
Hướng Bành sợ đến mức run , nép sau lưng mẹ: “Dù cũng kh đẩy Tĩnh Viện, ra đồn c an cũng nói y như thế thôi.”
Mẹ Hướng ưỡn ngực, đột nhiên nổi cơn tam bành: “Ông dám đ.á.n.h con , liều mạng với !”
Bà ta vừa c.h.ử.i vừa vươn tay định cào mặt bố Phương.
Nếu đối phương là đàn , bố Phương còn thể đ.á.n.h một trận sòng phẳng, nhưng giờ là đàn bà, bố Phương lập tức kh chống đỡ nổi.
Ông vừa né tránh vừa lùi lại, kh cẩn thận nên mặt bị cào m vết đỏ dài.
Đồng Tuyết Lục bước tới nói: “Bác Phương, nếu họ đã bảo kh sợ ra đồn c an thì giờ cháu báo c an tố cáo luôn.”
Nói xong cô dợm bước ra ngoài.
Hướng Bành nghe th câu đó thì thót tim, vội hét lên: “Bố, mau cản cô ta lại, kh được để cô ta báo c an!”
Bố Hướng đáp lời, đuổi theo định tóm l tay Đồng Tuyết Lục.
Nhưng tay ta vừa chạm vào ống tay áo Đồng Tuyết Lục thì đã th cô xoay “chát” một tiếng tát thẳng vào mặt, cô nói dõng dạc: “Cái đồ lưu m già này, muốn vào đồn c an cùng với con trai đ à?”
Bố Hướng bị tát lệch cả mặt, má trái nóng rát từng hồi.
Nhục nhã hơn là mọi xung qu đều vào và chỉ trỏ, mặt ta lúc đỏ lúc trắng.
Mẹ Hướng th thế liền thôi kh tấn c bố Phương nữa mà lao thẳng về phía Đồng Tuyết Lục: “Con khốn này, bà đây đ.á.n.h c.h.ế.t mày!”
Phía sau Hướng Bành sợ tới mức trái tim suýt nhảy ra ngoài, la lớn: “Mẹ, đừng đ.á.n.h cô ta, nội cô ta là Tư lệnh đ!”
“!!!”
Mẹ Hướng nghe xong thì khựng lại ngay giữa chừng, bộ dạng tr cực kỳ nực cười.
Ồ hố, sự việc trở nên thú vị đây.
Đồng Tuyết Lục nhướng mày.
Lúc nãy khi đang ăn cơm, Hướng Bành đột nhiên nhắc đến Đồng Chân Chân, trong lòng cô đã th gì đó ẩn ẩn kh ổn.
Chỉ là chưa kịp phản ứng thì Phương Tĩnh Viện đã gặp chuyện, giờ nghe nhắc đến thân phận của , Đồng Tuyết Lục càng cảm th ểm kỳ lạ.
th bên này náo loạn, một cô y tá tới quát: “Đây là bệnh viện, kh nơi để các đ.á.n.h nhau, ai còn dám làm ồn nữa thì cút hết ra ngoài cho !”
Hai nhà Hướng - Phương trừng mắt nhau, trong lòng đều chút kiêng dè.
Hướng Bành lên tiếng: “Bố, mẹ, con nhớ ra , lúc nãy lẽ do quá hoảng loạn nên con lỡ tay đẩy Tĩnh Viện một chút, nhưng con thật sự kh cố ý đâu, cô là yêu con mà……”
“ yêu cái con khỉ!” Bố Phương nổi lôi đình nói, “Từ hôm nay trở mày với con gái tao kh còn quan hệ gì nữa hết!”
Bất kể con gái thích tên này đến đâu, tuyệt đối kh cho phép họ ở bên nhau, bằng kh thà đ.á.n.h gãy chân nó để nuôi nó cả đời còn hơn.
Mẹ Hướng ưỡn ngực: “Thôi thì thôi, tưởng con thèm con gái chắc, con c việc tốt, lại bảnh bao, thiếu gì đứa muốn gả cho nó, chứ cái loại con gái kh giáo d.ụ.c như nhà thì thôi !”
Bố Phương trừng mắt: “Bà gan nói lại lần nữa xem!”
Mẹ Hướng cực kỳ hung hãn, đối diện với một đàn cao lớn như bố Phương mà chẳng hề nao núng: “Nói lại thì nào, con gái lần đầu xem mắt mà dám xì hơi ngay trước mặt con trai , nhà ai giáo d.ụ.c lại làm thế? Trừng cái gì mà trừng, giỏi thì đ.á.n.h , đ.á.n.h này!”
Bố Phương thực sự muốn đ.á.n.h lắm nhưng nếu làm vậy thì đang đúng lại thành sai, nên chỉ biết tức đến mức lồng n.g.ự.c phập phồng.
Đồng Tuyết Lục nhắc nhở: “Bác Phương, báo c an hay bắt họ bồi thường tiền ạ?”
Bố Phương b giờ mới sực tỉnh: “Con trai bà đẩy con gái , nếu kh bồi thường tiền sẽ đưa các lên đồn c an!”
Thực ra dù ra đồn c an thì Hướng Bành cũng chẳng bị bắt, cả hai nhà đều kh muốn chuyện này rùm beng lên đến c an.
Cuối cùng sau một hồi giằng co, nhà họ Hướng bồi thường cho nhà họ Phương một trăm nhân dân tệ.
Mẹ Hướng lôi tiền ra, nhổ một bãi nước bọt xuống đất bảo: “Coi như nhà xui xẻo gặp hạng như các !”
Nói xong bà ta dắt con trai rời .
Bố Phương nhéo số tiền trong tay, cục tức vẫn nghẹn ở cổ kh lên kh xuống được, mặt tức đến mức tím tái.
**
Sau khi mẹ Phương biết hành vi của nhà họ Hướng thì cũng tức đến đau cả ngực: “Sớm biết họ là hạng như vậy đã kh để Tĩnh Viện xem mắt !”
Phương Tĩnh Viện tỉnh dậy đúng lúc nghe được câu này, sau một hồi thẫn thờ, hai hàng nước mắt lăn dài từ khóe mắt cô .
Mẹ Phương th con gái tỉnh thì lập tức ngừng mắng: “Tĩnh Viện con tỉnh à? lại khóc, th chỗ nào kh khỏe kh con?”
Phương Tĩnh Viện mếu máo khóc ròng nói: “Mẹ ơi, ta lại là như thế? Trước đây ta rõ ràng kh vậy mà!”
Mẹ Phương vội vàng an ủi nhưng Phương Tĩnh Viện vẫn khóc kh ngừng, bà vừa giận vừa xót, đành ra ngoài nhờ Đồng Tuyết Lục giúp đỡ.
Đồng Tuyết Lục bước vào phòng bệnh, Phương Tĩnh Viện vẫn đang rưng rưng nước mắt nói: “Nếu kh khóc nữa, lát tớ tặng hai túi kẹo nhân hạt óc ch.ó và táo đỏ.”
Nước mắt Phương Tĩnh Viện bỗng dừng bặt, cô chớp mắt bảo: “Thêm một chiếc bánh táo đỏ nữa , trái tim tớ đang bị tổn thương, tớ cần đồ ngọt để an ủi.”
Đồng Tuyết Lục gật đầu: “Kh thành vấn đề.”
Phương Tĩnh Viện đưa tay lau nước mắt, thở dài: “Được , thế tớ kh khóc nữa.”
Mẹ Phương đứng ở cửa: “……”
Bố Phương mặt đầy vết cào: “……”
Nếu biết con gái dễ dỗ thế này, lúc nãy họ tốn bao nhiêu lời khuyên can làm gì cho phí sức?
Đồng Tuyết Lục nói: “ nên th may mắn vì đã rõ bản chất của là một kẻ rác rưởi trước khi kết hôn, chứ cưới về mới phát hiện ra chẳng còn khổ hơn ?”
Hàng mi Phương Tĩnh Viện vẫn còn đọng nước mắt, cô chớp chớp vài cái bảo: “ nói đúng lắm, từ giờ tớ kh bao giờ muốn tìm đàn đẹp trai nữa.”
“Tớ đúng là một lần bị rắn c.ắ.n mười năm sợ dây thừng, sau này xem mắt tớ kh tìm đẹp nữa, tớ chỉ tìm xấu thôi.”
Đồng Tuyết Lục: “……” Thật cũng kh cần thiết thế.
Đúng lúc đó, Phương Văn Viễn mồ hôi đầm đìa chạy đến bệnh viện: “Bố, mẹ, Tĩnh Viện ?”
Mẹ Phương đáp: “Em tỉnh , nhưng trán khâu vài mũi, kh biết sau này để lại sẹo kh nữa?”
Nghĩ đến đó mẹ Phương lại muốn tát cho Hướng Bành vài phát.
Phương Văn Viễn đ mặt bước vào, ai ngờ lại chạm mặt Đồng Tuyết Lục, sững ngay tại chỗ.
Kể từ sau đợt ốm lần trước, đã chấp nhận sự thật là Đồng Tuyết Lục kh còn thích nữa, nhưng chẳng hiểu lại hay nhớ tới cô thường xuyên hơn.
Phương Tĩnh Viện lên tiếng: “ cả, đừng Tuyết Lục chằm chằm như thế, ta bạn trai , vả lại chẳng thèm ngó ngàng đến đâu!”
Phương Văn Viễn: “……”
Thôi được , cái mồm vẫn còn độc địa thế kia là biết em gái kh .
Đồng Tuyết Lục đứng lên nói: “ nghỉ ngơi cho tốt , lúc nào tớ lại sang thăm.”
Phương Tĩnh Viện đôi mắt ba ba cô: “Nhớ mang đồ ăn ngon sang đ.”
Đồng Tuyết Lục dở khóc dở cười, lúc ngang qua Phương Văn Viễn cô nói: “ Phương, vài chuyện muốn hỏi , thể ra ngoài một lát kh?”
Phương Văn Viễn lại sững thêm lần nữa, sau đó nhịp tim bỗng đập loạn xạ: “Được!”
Đồng Tuyết Lục dẫn đầu ra ngoài, đứng ở khu vườn nhỏ chờ Phương Văn Viễn.
Phương Văn Viễn nh chóng theo sau.
Ánh mặt trời mùa xuân ấm áp chiếu lên khuôn mặt trắng trẻo của Đồng Tuyết Lục, cơn gió xuân khẽ thổi bay m sợi tóc mai trên trán cô, nốt ruồi đỏ dưới khóe mắt tr thật diễm lệ và quyến rũ, khiến tim đập thình thịch.
Trước đây ghét nốt ruồi đỏ đó, nhưng giờ lại th nó đẹp vô cùng.
Đồng Tuyết Lục nghe th tiếng bước chân liền quay lại: “ Phương, vài chuyện muốn hỏi .”
Phương Văn Viễn cưỡng bách chính kh vào nốt ruồi đỏ của cô: “Cô nói .”
“Lúc ăn cơm khi nãy, Hướng Bành nói Đồng Chân Chân đã trở thành 'Lôi Phong nữ sống', biết chuyện này kh?”
Phương Văn Viễn cứ ngỡ cô định hỏi chuyện về , kh ngờ lại liên quan đến Đồng Chân Chân.
“ biết, chuyện đó mới lên báo hai ngày nay. Đồng Chân Chân đã cứu hai mẹ con bị đuối nước ở n trường, lúc cứu cô ta suýt nữa thì bị cuốn vào vòng xoáy. Hai mẹ con đó để cảm ơn ơn cứu mạng đã tìm đến tòa soạn báo để phóng viên đưa tin về sự việc này.”
“……”
Đồng Chân Chân mà lại xả thân cứu ư?
Đánh c.h.ế.t cô cô cũng kh tin!
Với một xuyên kh từ hậu thế như Đồng Tuyết Lục, chiêu trò này quá đỗi quen thuộc.
Từ một phần t.ử xấu ở n trường lao cải bỗng chốc biến thân thành "Lôi Phong nữ sống", chậc chậc, Đồng Chân Chân rõ ràng là đang dùng dư luận để tẩy trắng cho bản thân đây mà!
Lùi một vạn bước mà nói, dù Đồng Chân Chân cứu thật chăng nữa, thì dân bình thường m ai nghĩ đến chuyện tìm phóng viên viết bài?
Cô dám vỗ bộ n.g.ự.c khẳng định rằng, từ việc cứu đến việc tìm phóng viên, tất cả đều đã được dàn dựng kỹ lưỡng.
Chỉ là Đồng Chân Chân đang ở n trường, với năng lực của cô ta chắc c kh thể tự thao tác được nhiều việc như vậy, kh rõ kẻ đứng sau giúp cô ta là ai?
Phương Văn Viễn th cô im lặng hồi lâu, cứ ngỡ cô lo lắng Đồng Chân Chân ra ngoài sẽ gây khó dễ cho cô: “Cô lo Đồng Chân Chân sau khi ra ngoài sẽ trả thù cô ? Thực ra cô kh cần lo lắng đâu, ……”
Đồng Tuyết Lục lắc đầu: “ kh lo, chỉ th lạ là cô ta bỗng chốc lại thành Lôi Phong sống thôi. Nhà họ Hướng, đặc biệt là Hướng Bành ểm kỳ lạ, tốt nhất nên ều tra về này.”
Phương Văn Viễn vẻ mặt mê hoặc: “Cô nói kỳ lạ là về phương diện nào?”
Đồng Tuyết Lục khựng lại một lát đáp: “ nghi ngờ cái tên họ Hướng đó cố tình tiếp cận Tĩnh Viện, và cũng nghi ta lẽ kh thích phụ nữ.”
??
Phương Văn Viễn càng thêm mờ mịt, mặt đầy dấu chấm hỏi.
Đồng Tuyết Lục phổ cập kiến thức cho : “ nghe qua chuyện 'đoạn tụ' thời cổ đại chứ? nghi tên họ Hướng đó chính là hạng như vậy.”
Lúc chứng kiến Hướng Bành kh chút tình ý nào với Phương Tĩnh Viện, cô vẫn chưa nghĩ đến phương diện này, vì những tính cách vốn nội liễm.
Nhưng sau đó th phản ứng khi Phương Tĩnh Viện ngã về phía , biểu cảm của lúc đó tr như bị dọa sợ, hoặc như thể vừa th thứ gì đó ghê tởm, nên mới theo bản năng đẩy cô ra.
Cô lúc đó đứng ở góc độ vừa vặn th rõ biểu cảm của Hướng Bành, lúc cô liền xác định, Hướng Bành kh chỉ kh thích Phương Tĩnh Viện, mà còn khả năng là một kẻ mắc chứng sợ phụ nữ và là đồng tính.
Về việc tìm tới Phương Tĩnh Viện, một phần thể do áp lực từ cha mẹ và xã hội làm buộc tìm một phụ nữ để kết hôn, phần khác, cô nghi ngờ việc tiếp cận Phương Tĩnh Viện liên quan đến cả cô nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nu-vuong-tra-x-pha-nat-truyen-nien-dai/chuong-98-chin-muoi-tam-ly-tra-x.html.]
Phương Văn Viễn: “……”
Đồng Tuyết Lục: “ là trai Tĩnh Viện, việc này phiền ều tra cho rõ.”
Phương Văn Viễn sực tỉnh, vội gật đầu: “Được, sẽ ều tra.”
Đồng Tuyết Lục nói: “ về đây, các em còn đang ở nhà.”
Đem đưa đến bệnh viện sau cô đã bảo Ngụy Quốc Chí về trước, cô lo bà Thẩm một kh tr được m đứa nhỏ.
Phương Văn Viễn cô xoay rời , trong lòng dâng lên một nỗi hoảng loạn khó tả, bất ngờ gọi lớn: “Đồng Tuyết Lục!”
Đồng Tuyết Lục xoay : “Làm vậy?”
Phương Văn Viễn vào đôi mắt hạnh trong veo của cô, tim đập loạn nhịp: “Cô, tại bỗng dưng lại kh thích nữa?”
Khóe miệng Đồng Tuyết Lục nhếch lên: “Ai lại muốn mỗi ngày đem mặt nóng dán vào m.ô.n.g lạnh mãi chứ?”
Nói xong cô xoay bước đầy kiêu hãnh.
Phương Văn Viễn theo bóng lưng thon thả của cô, lòng đầy nỗi hụt hẫng buồn bã.
còn muốn hỏi nếu ngày trước kh đối xử với cô như vậy, nếu nói hối hận , liệu cô cho một cơ hội kh.
Nhưng lời chưa kịp thốt ra đã nghẹn lại nơi cổ họng.
Đồng Tuyết Lục kh bận tâm đến những rối rắm của Phương Văn Viễn.
Tính ra Phương Văn Viễn chính là nam chính trong truyện, lẽ do sự xuất hiện của cô đã gây ra hiệu ứng cánh bướm, khiến Đồng Chân Chân và Phương Văn Viễn kh còn giao ểm nào với nhau, và hiện giờ qua thì khả năng họ ở bên nhau lại càng thấp.
Vấn đề là ai đang đứng sau giúp đỡ Đồng Chân Chân đây.
**
Về đến nhà, Đồng Miên Miên đã ngủ .
Đồng Tuyết Lục nói qua tình hình cho nhà họ Ngụy nghe bế Đồng Miên Miên về nhà.
Vết m.á.u trong nhà đã được Đồng Gia Minh lau dọn sạch sẽ, Đồng Tuyết Lục kh quên khen ngợi hai em vài câu.
Nửa đêm, Đồng Miên Miên bị giật tỉnh giấc bởi cơn ác mộng và bắt đầu sốt nhẹ.
Đồng Tuyết Lục vội dậy cho bé uống t.h.u.ố.c hạ sốt, dỗ dành mãi tiểu đoàn t.ử mới ngủ lại được.
Sáng hôm sau, Đồng Tuyết Lục làm với đôi mắt thâm quầng và liên tục ngáp ngủ.
Trong khi đó tại nhà họ Đồng ở khu tập thể Tổng hậu, bầu kh khí lại vô cùng rộn ràng, náo nhiệt hơn cả ngày Tết.
Đồng Chân Chân được nhà vây qu bước vào khu tập thể, những khác th cô ta về liền nhiệt tình vây lại hỏi han.
“Chân Chân về đ à? Chuyện cháu cứu đã đọc trên báo , cháu dũng cảm thật đ!”
“ cũng xem , tinh thần xả thân cứu của Chân Chân đúng là Lôi Phong sống, là niềm tự hào của khu tập thể chúng ta!”
“Chân Chân ơi lúc đó cháu nghĩ gì vậy? Dòng nước chảy xiết thế kia cháu kh sợ ?”
Đồng Chân Chân mỉm cười khiêm tốn: “Lúc đó th hai mẹ con họ bị nước cuốn , trong lòng cháu chỉ nghĩ làm cứu được thôi, ngoài ra cháu chẳng nghĩ được gì khác ạ!”
Thực ra những lời này trên báo chí đã đăng cả , nhưng mọi vẫn cứ muốn được nghe chính miệng Đồng Chân Chân kể lại mới th thỏa mãn.
Đồng Chân Chân luôn giữ thái độ khiêm nhường trước mọi câu hỏi, kh hề tỏ ra chút mất kiên nhẫn nào.
Th vậy mọi lại càng thêm thiện cảm với cô ta.
“Chân Chân đúng là đẹp nết cũng đẹp, th bên hậu cần nên biểu dương hành động dũng cảm này của cháu!”
“ đồng tình, việc vinh quang thế này cần được tuyên truyền rộng rãi hơn nữa!”
“Bà Đồng à, bà đứa con hiền thảo như Chân Chân thì phúc đức sau này lớn lắm đ!”
Nghe mọi khen ngợi, mẹ Đồng cao hứng đến mặt mày rạng rỡ: “Mọi đừng khen nó quá, đó là việc nó nên làm thôi, chúng từ nhỏ đã dạy con biết giúp đỡ khác mà.”
Từ nhỏ ư? vài bắt được sơ hở trong lời nói nhưng trong hoàn cảnh này kh ai dám nói thẳng ra.
Đám đ vây qu hỏi han Đồng Chân Chân hồi lâu mới chịu giải tán.
Trở vào nhà, Đồng Chân Chân lại một lần nữa trở thành tâm ểm.
Thái Xuân Lan đích thân rót nước cho cô ta: “Chân Chân nói nhiều chắc là khát , mau uống nước em.”
Đồng Chân Chân trong lòng vô cùng đắc ý nhưng ngoài mặt vẫn mỉm cười nhã nhặn: “Em cảm ơn chị dâu hai, em cũng đang khát lắm ạ.”
Thái Xuân Lan th thế liền Trần Nguyệt Linh với vẻ đầy đắc tg: “Vậy em cứ uống , uống hết chị lại rót tiếp.”
Trần Nguyệt Linh đứng một bên kh phản ứng gì, th vậy mẹ Đồng vẻ kh hài lòng: “Đứng ngây ra đ làm gì? Kh th Chân Chân về ? Còn kh mau ra nhà ăn mua ít món thịt về đây?”
Trần Nguyệt Linh nói: “Mẹ, giờ vẫn chưa đến giờ cơm mà.”
Mẹ Đồng còn định mắng thêm thì Đồng Chân Chân đã lên tiếng: “Mẹ ơi, con vẫn chưa đói, lát nữa để chị dâu cả mua cũng được mà.”
Trần Nguyệt Linh kh ngờ Đồng Chân Chân lại nói đỡ cho , trong lòng kh khỏi kinh ngạc.
Thái Xuân Lan th Đồng Chân Chân cư xử tốt với Trần Nguyệt Linh, liền vội vàng nịnh nọt: “Tục ngữ nói đúng là kh sai, rồng sinh rồng phượng sinh phượng, chứ cái hạng chuột nhắt thì chỉ biết đào hang thôi. Năm xưa nếu kh vì Tuyết Lục vu khống Chân Chân thì Chân Chân đâu khổ sở ở n trường như thế?”
Câu nói này làm cả gian phòng im lặng mất vài giây.
Mẹ Đồng nhớ lại lần nói Đồng Tuyết Lục bị bắt quả tang, sắc mặt lộ vẻ lúng túng: “Đang yên đang lành, con lại nhắc tới đó làm gì?”
Thái Xuân Lan bĩu môi nói: “Mẹ, con chỉ th bất c thay cho Chân Chân thôi. Cô ta làm hại Chân Chân n trường, còn bản thân thì ở tiệm cơm làm giám đốc hưởng thụ đủ thứ, nếu kh nhờ Chân Chân biết phấn đấu thì cả nhà đã bị ta cười nhạo đến thối mũi !”
Trong đáy mắt Đồng Chân Chân lóe lên tia ghen tị đầy thâm độc, nhưng ngoài mặt cô ta lại bảo: “Chuyện cũ qua thì cứ để nó qua , lúc đó cũng chỉ là hiểu lầm thôi, em kh còn hận Tuyết Lục nữa, mọi sau này cũng đừng nhắc lại chuyện đó làm gì.”
Mọi nghe xong đều vẻ mặt kinh ngạc cô ta, cảm th Đồng Chân Chân dường như biến thành một hoàn toàn khác.
Thái Xuân Lan thận trọng hỏi: “Em thực sự kh hận Đồng Tuyết Lục ?”
Đồng Chân Chân lắc đầu: “Vốn dĩ em chưa bao giờ hận cô , lúc đó chẳng qua là giận quá mất khôn thôi. Thực ra em với Tuyết Lục cũng coi như duyên nợ, sau này em còn định làm bạn tốt với cô nữa kia.”
Mọi : “……”
**
Đồng Tuyết Lục trước đó đã muốn tìm Bộ trưởng Lâm để bàn về việc mở xưởng, nhưng vì vụ của Đồng Chân Chân nên cô đành lùi kế hoạch lại một lần nữa.
Hiện tại vẫn là nền kinh tế tập thể, việc mở xưởng nếu kh khéo dễ bị quy kết là nhà tư bản.
Nếu kh Đồng Chân Chân, cô nắm chắc sẽ chuẩn bị tốt được, nhưng hiện giờ Đồng Chân Chân đã ra ngoài sớm hơn dự kiến lại còn kẻ chống lưng, cô cảm th tốt nhất nên thận trọng một chút.
Hiện tại nhân viên trong tiệm đối với cô vẫn sùng bái và tôn kính, nhưng để củng cố lòng , Đồng Tuyết Lục quyết định trích một phần lợi nhuận từ việc bán các gói gia vị thời gian qua để khen thưởng cho mọi .
“Trước hết, hai vị đầu bếp ngày nào cũng vất vả chế biến ra những món ăn tuyệt hảo, họ chính là trụ cột của tiệm ta, hôm nay muốn thưởng cho mỗi hai mươi nhân dân tệ!”
Sư phụ Mạnh và sư phụ Lôi nghe th được thưởng tiền thì một sững sờ, kia thì kích động đến đỏ cả mặt.
Mắt sư phụ Lôi hơi ửng đỏ: “Cảm ơn Giám đốc Đồng, sau này sẽ càng nỗ lực làm việc hơn nữa!”
Lúc trước từ bỏ c việc ở quê để lên Kinh Thị, luôn thấp thỏm lo âu, sợ bị đồng nghiệp mới bài xích, sợ đồ nấu kh hợp khẩu vị mọi .
Ông thực sự kh ngờ kh chỉ được đón nhận mà còn được nhận cả tiền thưởng.
Sư phụ Mạnh hoàn hồn lại, đôi tay cũng đang run rẩy vì mừng: “ cũng thế, cũng thế!”
Làm đầu bếp bao nhiêu năm, đây là lần đầu tiên được nhận tiền thưởng đ!
Đồng Tuyết Lục gật đầu, sang ba nhân viên phục vụ: “Mạnh Th Th, Quách Xuân Ngọc và Ngô Lệ Châu, ba hằng ngày dọn dẹp tiệm sạch bong, phục vụ khách hàng hết , giúp tiệm ta uy tín nhất, đây là c lao của các bạn, thưởng mỗi mười tệ!”
Mạnh Th Th và hai kia cũng đỏ mặt vì kích động.
Tiền thưởng tuy kh nhiều bằng đầu bếp nhưng mười tệ thể mua được bao nhiêu là thứ.
Đây là khoản tiền thưởng thêm, giống như miếng bánh từ trên trời rơi xuống khiến ai n đều hân hoan.
Cuối cùng Đồng Tuyết Lục Quách Vệ Bình và Tiểu Điền: “Hai đã chăm chỉ học hỏi tay nghề từ các sư phụ, lại thay phiên thu mua nguyên liệu cùng , thưởng mỗi bảy tệ!”
Quách Vệ Bình xúc động đến mức suýt phát khóc: “Cảm ơn Giám đốc Đồng, sau này em nhất định sẽ dốc sức làm việc, coi tiệm như chính nhà !”
ta vốn vẫn là lao động thời vụ, cứ ngỡ đợt khen thưởng này sẽ kh phần của , kh ngờ Giám đốc Đồng vẫn nhớ tới .
Tiểu Điền cũng vô cùng kích động, dù mới đến chưa lâu, hằng ngày trong tiệm lại ít nói và kh m nổi bật.
Sau khi phát tiền thưởng xong, Đồng Tuyết Lục nói: “Với tư cách là thành viên của tiệm, hy vọng mọi hãy coi tiệm như ngôi nhà chung để cùng nhau bảo vệ. Tiệm của chúng ta hiện nay ngày càng nổi tiếng và được yêu thích, chắc c sẽ kẻ ghen ăn tức ở, vì vậy thời gian tới chúng ta càng thêm thận trọng.”
Mọi th Đồng Tuyết Lục bỗng trở nên nghiêm túc thì nhất thời chưa kịp thích ứng.
Đồng Tuyết Lục tiếp tục: “Đầu tiên là về vấn đề vệ sinh, chúng ta đảm bảo tuyệt đối an toàn. Đồ ăn hết hạn hay hư hỏng tuyệt đối kh được mang ra cho khách, chuyện xảy ra ở tiệm lần trước chắc mọi vẫn còn nhớ rõ chứ?”
Cả nhóm đồng loạt gật đầu.
“ mong các bạn hãy l đó làm gương. Thêm nữa, nếu ai hỏi thăm về tiệm, mong các bạn hãy báo lại cho . Nếu kẻ dùng tiền dụ dỗ các bạn phá hoại tiệm hay làm hại cá nhân , cũng hy vọng các bạn hãy nghĩ đến bài học của Lưu Đ Xương trước đây, tuyệt đối đừng làm chuyện dại dột!”
Sư phụ Mạnh trừng mắt quả quyết: “Giám đốc Đồng cô cứ yên tâm, Mạnh xin thề trước tiên, nếu làm ều gì lỗi với tiệm hay với Giám đốc Đồng, xin cứ để thiên lôi đ.á.n.h c.h.ế.t !”
th sư phụ Mạnh thề, những khác cũng tr nhau thề theo.
Đồng Tuyết Lục kh tin vào những lời thề thốt, nhưng lúc này cô vẫn tỏ vẻ vô cùng cảm động: “Th mọi đồng lòng như vậy cũng th yên tâm hẳn. Mọi đồng tâm hiệp lực, sức mạnh như thành đồng vách sắt, còn kẻ nào thể đ.á.n.h đổ được chúng ta nữa?”
Quách Xuân Ngọc hô lớn: “Kh , kh bất cứ thứ gì thể đ.á.n.h bại chúng ta!”
Những khác cũng hò reo theo, làm những ngang qua cửa tiệm một phen giật .
Đồng Tuyết Lục hài lòng gật đầu, cảm th cũng khiếu làm lãnh đạo đa cấp đ chứ.
Phương Văn Viễn sau khi chia tay Đồng Tuyết Lục hôm đó đã luôn âm thầm ều tra về Hướng Bành.
Và thực sự đã phát hiện ra một vài dấu vết khả nghi.
Hướng Bành năm nay đã hai mươi tám tuổi nhưng dường như chưa từng yêu ai.
Cũng kh thể nói là hoàn toàn chưa , nghe bảo trước đây từng quen hai nhưng đều chia tay chưa đầy nửa tháng.
Thời gian ngắn như vậy thì chẳng thể coi là yêu đương, chỉ thể coi là giai đoạn tìm hiểu.
Gia cảnh nhà họ Hướng kh tệ, bản thân Hướng Bành cũng nhiều ưu ểm, dù kén chọn đến đâu thì cũng kh lý nào đến giờ vẫn chưa từng đối tượng.
Phía nhà họ Hướng thì luôn rêu rao rằng Hướng Bành bận rộn c việc, dốc lòng phục vụ nhân dân nên mới trễ nải chuyện cá nhân.
Trước đây Phương Văn Viễn cũng tin lời đó, nhưng sau khi được Đồng Tuyết Lục nhắc nhở, càng nghĩ càng th ểm kh đúng.
Chỉ là dù đã âm thầm ều tra một thời gian, vẫn chưa tìm được bằng chứng nào cho th Hướng Bành là kẻ "đoạn tụ".
Loại chuyện này cũng kh thể hỏi han rùm beng, nhỡ đâu bị c.ắ.n ngược lại thì khổ.
Dù chưa bằng chứng về việc Hướng Bành là đồng tính, nhưng mối liên hệ giữa và Đồng Chân Chân thì đã tra ra được đôi chút.
Lúc này đang ngồi trong phòng khách nhà họ Đồng, Đồng Tuyết Lục và nói: “Hướng Bành là thư ký của Phó Cục trưởng Cục Giáo dục. Vị Phó Cục trưởng đó một em họ làm trưởng phòng ở Bộ Tài chính, và Trưởng phòng Nghiêm chính là đã chứng kiến Đồng Chân Chân cứu .”
Đồng Tuyết Lục nhíu mày hỏi: “Trưởng phòng Nghiêm đó bao nhiêu tuổi?”
Phương Văn Viễn đáp: “Tầm 35-36 tuổi, cũng là năng lực, nhưng nghe bảo tính tình khá nóng nảy.”
làm đại sự mà kh giữ được bình tĩnh là một ều tối kỵ, đó cũng là lý do vì ta thua Tô Việt Thâm trong cuộc bầu chọn Phó Chủ tịch Ủy ban Cách mạng.
Đồng Tuyết Lục kh hiểu Đồng Chân Chân bỗng chốc lại dính líu đến một nhân vật như vậy.
Nhưng với tư cách là một trọng sinh, Đồng Chân Chân hiện giờ lại cùng quyền thế dính líu với nhau, về sau cô càng thêm cẩn thận mới là.
Đồng Tuyết Lục kh bảo Phương Văn Viễn tiếp tục ều tra, dù sự việc liên lụy quá nhiều, hiện giờ đối phương chưa động thái tiếp theo, cô tốt nhất là nên l tĩnh chế động.
Phương Văn Viễn rời khỏi nhà Đồng Tuyết Lục nhưng kh về nhà ngay mà chạy tới nơi phục sẵn để "ôm cây đợi thỏ".
Trong khoảng thời gian này đã nắm rõ lịch trình của Hướng Bành, biết hôm nay ta tăng ca.
Đợi nửa tiếng đồng hồ, cuối cùng cũng th Hướng Bành vừa huýt sáo vừa tới.
Trong lòng Phương Văn Viễn bùng lên một ngọn lửa giận.
Trong khi Phương Tĩnh Viện thỉnh thoảng vẫn còn bị đau đầu, thì cái tên nhân tra này lại sống thong dong như thế!
Phương Văn Viễn càng nghĩ càng giận, th đối phương đến gần, dùng hết sức ném viên gạch trong tay về phía .
“Rầm!”
Hướng Bành kh kịp phòng bị bị đập trúng, tức khắc vỡ đầu chảy máu.
sợ tới mức hét lên chói tai, đợi đến khi khác chạy lại thì Phương Văn Viễn đã chạy mất tăm từ lâu.
Trán Hướng Bành bị rách một vết lớn, nghiêm trọng hơn Phương Tĩnh Viện nhiều, bị đưa vào viện khâu hơn mười mũi.
Bác sĩ bảo vết thương quá lớn sau này chắc c sẽ để lại sẹo, ngoài ra còn bị chấn động não mức độ trung bình.
Hướng Bành đầu đau như búa bổ, lại còn buồn nôn, trong thời gian ngắn kh thể quay lại làm việc, Cục Giáo d.ụ.c th như vậy nên bảo ở nhà tĩnh dưỡng và giao c việc thư ký cho khác.
Nhà họ Hướng nghi ngờ là nhà họ Phương làm nhưng kh bằng chứng cũng chẳng nhân chứng, nên họ cũng chẳng làm gì được.
Mẹ Hướng và bố Hướng lần lượt đổ bệnh, cả nhà ba kéo nhau vào viện nằm cho đủ bộ.
**
Eo của Ôn Như Quy đã hồi phục được bảy tám phần, ngồi hay đứng đều kh thành vấn đề, chỉ là nếu ngồi lâu vẫn hơi mỏi một chút.
Hôm nay vào giờ trưa, Ôn Như Quy gọi ện cho Đồng Tuyết Lục.
Hai trò chuyện đôi câu bình thường, sau đó Ôn Như Quy hỏi chuyện mà quan tâm nhất.
“Chuyện cầu hôn, nội em nói thế nào ?”
Đồng Tuyết Lục đáp: “Ông nội bảo để em tự quyết định.”
Tim Ôn Như Quy đập thình thịch: “Vậy ý em là ?”
Đồng Tuyết Lục bảo: “Năm xưa Lưu Bị vì mời Gia Cát Lượng xuống núi mà ba lần đến lều tr, còn muốn cùng em sống cả đời mà chỉ dắt nội Ôn sang hỏi một câu, kh th như vậy là quá thiếu lãng mạn, quá sơ sài ?”
Ôn Như Quy chớp mắt hỏi: “Em muốn 'tam cố Đồng gia' (ba lần đến nhà họ Đồng) à?”
Đồng Tuyết Lục bĩu môi: “Tam cố Đồng gia thì kh cần, nhưng em muốn một màn cầu hôn lãng mạn, còn lãng mạn thế nào thì tự nghĩ !”
Cúp ện thoại, Ôn Như Quy cau mày suy nghĩ.
Làm thế nào để cầu hôn cho lãng mạn đây?
Ôn Như Quy nghĩ suốt một ngày vẫn kh ra, chuyện này xem ra còn khó hơn cả làm toán hay làm thí nghiệm vật lý nữa.
Sau giờ làm, mang thắc mắc hỏi Hoàng Khải Dân, ai ngờ lần này ngay cả Hoàng Khải Dân cũng bị làm khó.
Hoàng Khải Dân gãi đầu bảo: “Cầu hôn chẳng là mua hai cân thịt lợn sang nhà gái xin cưới là xong ? Còn làm thế nào nữa?”
Năm xưa cầu hôn vợ cũng chỉ xách hai cân thịt lợn qua, bố mẹ hai bên ngồi xuống bàn bạc ngày lành tháng tốt là xong phim.
Cần gì lãng mạn cho mệt, chẳng lẽ thịt lợn kh thơm ?
Ôn Như Quy: “……”
Trong khi Ôn Như Quy còn chưa nghĩ ra cách cầu hôn lãng mạn, thì Chu Diễm đã xin được nghỉ để về nhà cầu hôn.
làm theo cách của Hoàng Khải Dân, mua hai cân thịt lợn dắt bố mẹ sang nhà yêu cầu hôn.
Mà đừng nói, cách này lại hiệu quả thật.
Nhà họ Vương và nhà họ Chu th hai đứa cũng tìm hiểu nhau được một thời gian , cũng đến lúc nên tính chuyện trăm năm.
Cả hai nhà đều đã ưng thuận nên định luôn ngày cưới.
Chu Diễm sướng rơn, miệng cười toét đến tận mang tai.
ều cứ nghĩ đến việc chưa được nắm tay yêu lần nào là lòng lại ngứa ngáy, muốn nhân cơ hội này nắm tay cô một cái.
Vương Tiểu Vân biết hai sắp cưới, thẹn thùng cúi đầu đỏ mặt.
Chu Diễm liếc ra ngoài xem ai kh, hít một hơi thật sâu, vươn tay định nắm l tay cô
Ngay khi tay sắp chạm được vào tay đối phương, bên ngoài bỗng vang lên tiếng bước chân: “Tiểu Vân, con hỏi Chu Diễm xem ở lại dùng cơm trưa kh.”
Chu Diễm giật , vội vàng đổi hướng tát mạnh một cái vào tay Vương Tiểu Vân: “Chát!” một tiếng, hô lên: “Con muỗi to quá!”
Vương Tiểu Vân cũng giật , đồng thời mu bàn tay đau rát như bị lửa đốt.
Cô cúi xuống , muỗi chẳng th đâu, chỉ th mu bàn tay đỏ ửng và sưng vù lên ngay trước mắt.
Vương Tiểu Vân: “……”
Chu Diễm: “……”
Hai bốn mắt nhau, căn phòng chìm vào sự im lặng đến đáng sợ.
nh sau đó, tiếng kêu t.h.ả.m thiết của Chu Diễm vang lên khắp căn nhà.-
Chưa có bình luận nào cho chương này.